GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 109

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Phía Nam Nam Dương, trên một cánh đồng bằng phẳng có tên là Cức Dương, Dương Tuyên đóng quân tại đây đã rất nhiều ngày rồi. Quân Bắc Hạ truy đuổi theo biết phía sau Dương Tuyên là Tương Dương, là đại bản doanh mà Hứa thị đã gây dựng vài chục năm, e sợ có mai phục nên không dám tùy tiện xuống phía nam nữa, cùng dừng việc truy đuổi.

Dương Tuyên đã nhận được ám lệnh của Hứa Tiết từ sớm, ra lệnh cho mình tại chỗ duy trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình trạng đối nghịch, không được phép rút về Tương Dương, càng không cho phép bất cứ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tác viện trợ đối với đại quân Lục thị.

Dương Tuyên cùng chán nản. Ban ngày từ một chỗ cao quan sát tình hình quân địch trở về, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi qua doanh trại thấy binh lính toàn doanh đều không chút phấn chấn nào, người nào cũng mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ánh mắt mờ mịt thì càng thêm sầu muộn.

Trong quân cấm rượu. Gã thânphương địa phương mang binh nhiều năm, lẽ ra phải làm tấm gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt nhất, nhưng tối nay lại phá lệ, kêu phó tướng thân tín Thôi Chấn lấy cho mình rượu, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong trướng một mình uống rượu giải sầu.

Vốnmuốn mượn rượu để giải sầu, nhưng mà nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm.

Nghĩ cuộc đời mình trải quasố trận chiến lớn nhỏ, tuy không thể xưngbách chiến bách thắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưngthất bại thảm hại như thế, hao binh tổn tướng như thế, thương vọng lại thảm trọng, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây lại là lần đầu tiên. Càng không cần phải nói, đội quânLục Giản Chi kia hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuy mình không biết rõ tình hình cụ thể tỉ mỉ như nào nhưng chắc chắn đang gặp phải cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguy hiểm. Nghĩ Lục Giản Chi đã xâm nhập vào bụng quân địch, thân bị rơi vào trong bao vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trùng trùng, luận về sự thê thảm nhất định vượt xa so với mình.

Những tự trách, bất đắc dĩ, hậm hực, cộng thêm bất mãn, uất hận chất chứa trong lòng nhiều năm vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị coi thường tối nay theo từng ly rượu này xuống bụng tất cả cùng nhau tuôn trào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra.

Dương Tuyên vẫn cứ uống mãi không ngừng nghỉ, đến cuối cùng trở nên cáu kỉnh, cởi phăng chiến bào ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ném xuống dưới đất, cầm cả bình rượu lên ngửa cổ đang muốn uống cho sảng khoái thì thấy Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chấn đi vào, liền cười nói:

Nào nào, bình thường ta quản thúc các ngươi không cho phép các ngươi uống rượu. Tối nay buông bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết đi. Các huynh đệ đều không dễ dàng, muốn làm thì cứ làm đi. Mọi người cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uống, uống cho thỏa sức thì thôi.

Phó tướng bước nhanh đến gần gã, ghé sát tai thì thầm mấy câu.

Dương Tuyên sửng sốt, gần như không dám tin vào tai mình, nhìn vào phó tướng:

Mục tới á?

– Đúng vậy. Hiện hắn đang bên ngoài đại doanh.

Dương Tuyên bỏ bình rượu xuống chạy ra viên môn. Từ xa đã nhìn thấy một người đứngmột nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không mấy xa bên ngoài viên môn.

vừa nhìn một cáinhận ra đúng Mục.

Mục cũng đã thấy gã, mặt nở nụ cười tươi bước nhanh về phía gã.

Dương Tuyên nhìn vị cấp dưới cũ của mình đi về phía mình, nghĩ đến hắn giành lại được Trường An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một trận chiến khiến cho người Nam Triều nở mày nở mặt, mình thì lại lâm vào hoàn cảnh thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, trong lòng chợt thấy xấu hổ, nhất thời cảm giác không mặt mũi nào gặp người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước chân chợt khựng lại.

Mục đã sải bước nhanh đến trước mặt gã, cười lên:

Tướng quân, đã lâu không gặp rồi.

Dương Tuyên thở ra một hơi dài, đè sự xấu hổ trong lòng xuống, cười gượng nói:

Kính Thần, có phải ngươi cũng cười ta không? Ta hiện giờ còn thể đi đâu được đây?

Mục siết chặt tay gã.

Nhiều năm qua, tình cảnh của tướng quân người khác không biết nhưng sao tôi lại không biết được? Việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã xảy ra rồi, tướng quân xin đừng tự trách. Công đạo tại lòng người.

Đang lúc buồn bực đột nhiên được gặp lại bạn cũ, trong lòng Dương Tuyên cũng thấy vui mừng. Hàn huyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thêm mấy câu, thấy Mục cả người nhuốm phong sương, góc áo dính bẩn, hiển nhiên là đi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạch không quản ngày đêm tới đây. Biết vào lúc này hắn tới đây tìm mình nhất định không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để ôn chuyện cũ, liền mời hắn vào trong trướng, sai người canh giữ bên ngoài, không cho phép người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác tới gần.

Trong trướng ánh đèn sáng rực. Dương Tuyên thấy hắn vừa đi vào ánh mắt đã rơi xuống bình rượu lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lóc dưới đất, vội cầm lên mời hắn ngồi xuống, tự giễu nói:

Trước kia ta vẫn luôn nghiêm cấm bộ hạ uống rượu, hiện giờ bản thân mình lại đi uống rượu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vừa hay thì ngươi tới, đúngthấy bản thân nực cười.

Ánh mắt Mục lại rơi trên khuôn mặt Dương Tuyên, thu nụ cười lại, hỏi:

Chắc hẳn tướng quân cũng đã biết tình trạng của cánh liên quân khác như thế nào rồi đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không?

Nụ cười gượng vừa rồi trên mặt Dương Tuyên cũng biến mất, nét mặt chuyển sang nặng nề.

Ta phụng mệnh của cấp trên trong thời gian này vẫn luôn nơi này, lui không thể lui tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể tiến. Bên Lục Giản Chi…toàn quân chắc bị diệt rồi đúng không?

Hai tay nắm chặt thành quyền, gần như cắn răng mới nói ra được mấy chữ này.

Mục nói:

So với toàn quân bị diệt thì vẫn đỡ hơn một chút, nhưng cũng không thể chạy đi đâu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bị bao vây trùng trùng như thế, đại quân bị đánh tan, không có đường thối lui, Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ đành toàn lực đi trước, tuy thể đánh hạ được Yển Thành đúng như kế hoạch ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu, tạm thời đang nghỉ ngơi, nhưng nhân mã thương vong thảm trọng, chỉ còn lại không đến mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vạn người, lại bị đại quân Bắc Hạ vây trong thành, lương thảo khan hiếm, nguy cơ tràn ngập, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứ lúc nào cũngthể bị phá thành.

Dương Tuyên rũ người xuống, cả người như bị đóng băng, bất động, sau hồi lâu mới thì thào:

Tất cả đều tội của Dương Tuyên…Ta dù có chết cũng không thể thoát tội…

Tướng quân không cần phải như thế. Huynh bị người khác quản chế, không phải tội của huynh. Huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc đã xảy ra rồi, cứ mãi tự trách cũng dụng, việc cấp bách nghĩ biện pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỗ trợ Lục Giản Chi cùng mấy vạn tướng kia thoát khỏi vòng vây quay trở về.

Dương Tuyên ngẩng phắt đầu lên:

Trợ giúp như thế nào?

Nhiều mặt xuất kích, vây Ngụy cứu Triệu. Khiến cho người Hạ đang bao vây thành phải rút binh, tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội cho Lục Giản Chi phá vòng vây, chúng ta lại tiếp ứng, cứu người trở về.

Hiệnmấy lộ cứu binh rồi?

Quảng Lăng quân là một lộ. Tôi gặp huynh xong thì lập tức chạy đến Trường An bố trí binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lính, đó lộ thứ hai. Còn lộ thứ ba…

Mục hai mắt sáng ngời nhìn Dương Tuyên:

Lộ thứ ba này, đó mục đíchtối nay tôi tới gặp huynh.

Dương tướng quân, huynh dám theo Cao tướng công tôi tạo thành ba đội nhânđi cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh không?

Dương Tuyên sững sờ cả người.

Lý Mục nói tiếp:

– Sở dĩ tôi hỏi tướng quân dám hay không, mà không phải bằng lòng hay không, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi chắc chắn nếu như tướng quân thể tự quyết định, ngài nhất định sẽ bằng lòng.

Trên mặt Dương Tuyên lộ ra một tia buồn bã, yên lặng.

Không biết tướng quân còn nhớ trước kia tôi từng khuyên tướng quân hay không. Hứa Tiết không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người để người khác nguyện trung thành đi theo. Với sự sáng suốt của tướng quân cần phải tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhắc nhở câu đó đúng không? Dương thị trước kia vốn là phương bá địa phương một vùng Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Châu Giang Bắc, chẳng qua bởi xuất thân hàn môn không được thừa nhận cho nên mới phải đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhập vào Hứa thị. Năm đó phụ tổ của tướng quân đến cậy nhờ Hứa thị cũng mang theo binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những năm gần đây, nếu như không tướng quân giúp sức, quân phủ Hứa thị làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 củng cố được địa vị như hiện nay? Đừng nói chi tướng quân ngài không nợ Hứa thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngài thật sự thiếu nợ người khác thì cũng đã trả xong hết rồi. Hơn nữa lần này, Hứa Tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành sự như thế, lẽ nào tướng quân không thất vọng hay sao?

Mục nhấn mạnh thêm:

Dương tướng quân! Chúng ta đều người binh nghiệp, đánh giặc vốn sẽ chết. Các tướng chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trậntrên sa trường đối địch không có để nói. Nhưng hiện giờ, ngàn vạn oan hồn kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều không phải chết vào tay kẻ thù bởi vì sự đấu đá của tộc chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong tay người Nam Triều. Tướng quân, lẽ nào ngài không chút xúc động ư?

Kính Thần, ngươi không cần nói cả. Sai đã sai rồi, ta hối tiếc cũng đã muộn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng ta sao nhẫn tâm nhìn tướng bởi lỗi của taphải chết oan trong tay kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địch đây.

Dương Tuyên mặt đỏ bừng, đầy xấu hổ, muốn nói lại thôi.

Lý Mục nhìn gã, trình một phong thư lên.

Tướng quân, trước khi tôi lên đường, Cao tướng công đã dặn dò tôi phải mang thư này cho ngài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ông còn chờ tôi chuyển lời đến ngài, nói ở Kiến Khang ngài còn cha mẹvợ con, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ phái người gia tăng bảo vệ. Sau này, chỉ cần ngài bằng lòng, Cao tướng quân sẽ lấy địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị cao để đối đãi, tuyệt đối không nuốt lời.

Dương Tuyển ngẩn người, lấy lại tinh thần vội đưa hai tay ra nhận lấy thư, mở ra xem, còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đọc xongtrong mắt đã rưng rưng nước măt, bái lạy về hướng Kiến Khang, nghẹn ngào nói:

Lần này xuất binh Bắc phạt, nếu không phải ta sợ đầu sợ đuôi không dám đấu tranh, mặc cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người ta đoạt soái thì làm sao đến mức thảm bại đến nông nỗi này. Ta vốn là chết cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hết tội. Cao tướng công không những không trách còn hậu đãi như thế, nếu như ta còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tính mạng bản thân băn khoăn nữa, ngay cả ông trời cũng không dung.

đứng lên, quay sangMục.

Nói đi! Muốn ta phối hợp như thế nào? Ta sẽ đáp ứng.

Lý Mục tiến lên cầm chặt hai tay gã.

tướng quân đã lên tiếng, mọi chuyện ắt sẽ thành công. Tình huống khẩn cấp, tôi sẽ thuật lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỉ mỉ kế hoạch tác chiến cho ngài.

Dương Tuyên gật đầu, lập tức sai gọi các thân tínmật tới, nói lại quyết định của mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần.

Những thân tín kia của từ lâu đã cùng bất mãn với Hứa Tiết, còn căm hận Hứa Xước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực độ. đã rút lui về nơi này mấy ngày, Hứa Xước kia đang dưỡng thương, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong trướng ngày nào cũng ăn chơi nhảy múa, đã khiến cho rất nhiều tướng phản cảm căm ghét, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe vậy tất cả đều cùng kích động phấn chấn, đồng loạt đáp ứng.thế mọi người ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong đêm bàn xong kế hoạch, nhân nửa đêm canh ba, một nhóm người nhảy vào trong tướng của Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Xước, trói lấy Hứa Xước còn đang ngủ say, tính cả một số ít tâm phúc của hắn, khống chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ. Dương Tuyên lại sai người thổi kèn, triệu tập đầy đủ binh lính, tuyên bố đi cùng Quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lăng quân quân đội của Mục đồng loạt đi cứu viện quân đội Lục thị hiện giờ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang bị vây nhốt Yển Thành.

Quan binh cấp trung hạ trong quân phủ Hứa Tiết vẫn luôn phục tùng Dương Tuyên. Những tướng lĩnh cấp cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xem thường Dương Tuyên đi theo Hứa Xước đoạt soái đều đã bị khống chế, hơn nữa lần trước lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh bại đã bị vây nhốt lại, nếu không phải Dương Tuyên lĩnh thân binh xông tới giải cứu, mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi theo rút lui thì hiện giờ chỉ sợ đã chết từ lâu rồi, thấy uy phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẫm liệt, uy nghiêm hạ lệnh, bên cạnh Mục, thì đồng loạt tuân theo.

Bận rộn một đêm, hừng đông, mọi việc xong xuôi, Mục cùng Dương Tuyên hẹn ngày phát binh thì hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại tiếp tục lên phía Bắc chạy đến Trường An.

Dương Tuyên tiễn hắn ra ngoài mười mấy dặm mới dừng bước, nhìn theo hắn cùng với một nhóm tùy tùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phóng ngựa lao đi, bóng dáng hồ trong mảnh bụi vàng dongựa tung bay tạo nên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng lúc càng xa, trong lòng không khỏi thấy xúc động.

Từ khi nào, Mục vẫn chỉ một Biệt Bộ dưới trướng của mình.

Ngày đó khi hắn cầu cưới con gái Cao thị, mình biết tin một cái đã cho rằng đóvọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tưởng, khổ sở khuyên can hắn từ bỏ suy nghĩ đó đi, những chuyện đó nhưhiện ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mắt.

Bất tri bất giác, hiện giờ hắn đã được phong lên Phiêu Kị, lấy được Trường An, lấy uy địch công. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tên tuổi của hắn còn trở thành hóa thân của chiến thần trong mắt người Nam Triều.

mình thì, trước kia cấp trên của hắn, hiện giờ trước mặt hắn, cũng cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một loại uy nghiêm không dám xem thường từ trong cử chỉ tình biểu hiện ra của hắn, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dám tin.

Lúc này sau khi binh bại, đã chủ động dâng thư cho Hứa Tiết thỉnh cầu giáng tội. Vốn dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã chuẩn bị chịu tội, lại không nghĩ rằng Mục sẽ tự mình tới đây khuyên mình cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau xuất binh.

Dương Tuyên biết sự việc này xong, Hứa Tiết nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.

luôn là người do dự thiếu quyết đoán, luôn băn khoăn, nhưng mà giây phút này, bỗng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy thoải mái, thậm chí còn cảm kích Mục đã cho mình một hội cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có thể cãi lời Hứa Tiết, làm theo điều mình muốn làm, làm theo suy nghĩ của mình, cũng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc cần phải đi làm.

Kết cục xấu nhất, chẳng qua là tội chồng tội thôi.

Cao tướng công đã đáp ứng bảo vệ người nhà của gã, gã đã không còn phải lo lắng hậu phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, dẫu cho thân đầu chia lìa, đâu mà phải sợ?

Dương Tuyên ngửa mặt lên trời,lên một tiếng dài. Giữa tiếng huýt sáo, dường như tất cả những bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãn phiền muộn đã tích tụ sâu trong lồ ng ngực bao năm nay cuối cùng cũng hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được phóng thích, cả người cảm thấy không còn gánh nặng nữa, điều duy nhất nghĩ đến buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay, đi cùng Cao tướng công Mục, thề phải cứu được quân đội đang bị vây nhốt trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành ra để chuộc tội.

……

Mấy ngày nay, Cao Kiệu lại trở nên rất bận rộn, khó tránh khỏi không thể chăm sóc được Tiêu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Gia. Thấy vợ bụng càng ngày càng to, đi lại nặng nề vất vả, Cao Kiệu rất áy náy.

Tiêu Vĩnh Gia hiện giờ lại cực kỳ thông cảm cho trượng phu, chẳng những kêu ông không được phân tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202mình, còn đau lòng cho ông phải làm việc vất vả. biết khuyên ông cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụng, đó không phải ông muốn bận việc, công việc tìm đến ông.

Hai người Hứa Tiết Lục Quang hiện giờ đều ẩn hình ẩn thân. Hứa Tiết mượn cớ bị ốm không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên triều, rất ít người được nhìn thấy ông ta, tình hình cụ thể tỉ mỉ thế nào không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết, nhưngLục Quang thì sau lần đó thì ốm nặng không dậy nổi, bệnh tình thật sự rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nặng, Cao Kiệu đến thăm ông ta mấy lần, lần nào trở về cũng đều cau mày thở dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 não nề.

Triều đìnhba cỗ xe ngựa, hai chiếc đã đi rồi, chỉ còn lại của Cao Kiệu, thể tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tượng mỗi ngày ông phải làm bao nhiêu việc. Hơn nữa hoàng đế cực kỳ tôn kính ông, mọi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ lớn đến nhỏ trong triều đình toàn bộ đều hỏi đến ông. Trượng phu bận như con quay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình muốn ngừng cũng không ngừng được. Thấy ông cơm ăn không ngon ngủ cũng không yên, mở mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhắm mắt đềuviệc triều đình, Tiêu Vĩnh Gia ngoại trừ tẩm bổ trong ẩm thực hằng ngày nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn ra, trong lòng cũng chỉ mong chiến sự cứu viện lần này thể thuận lợi kết thúc mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chóng.

Mẫu thân hy vọng như vậy, Lạc Thần còn hơn cả thế. nhà bầu bạn bên mẫu thân đang mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bụng bầu càng lúc càng lớn, đợi hơn một tháng, tới tháng Bảy, một tin tức tốt cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truyền tới Kiến Khang.

Ba lộ liên quân Mục, Cao Dận cùng với Dương Tuyên giao hẹn đồng thời xuất kích tấn công Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hạ, quả nhiên đã đạt được mục đích như đã chờ mong.

Đặc biệt một đường của Mục, bởi chiến sự nổi dậy không hề báo trước, khí thế lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu như chẻ tre, rất nhanh đã phá được Đồng Quan, thẳng tiến đến Hổ Lao Thành.

Trong khoảng thời gian đó, trên không thành Lạc Dương bay đầy tin tức quân đội của Mục sẽ đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới trong tương lai gần, đầu đường cuối ngõ dân chúng đều nhắc đến.

Bắc Hạ kể từ sau khi thua trong trận đại chiến Giang Bắc vốn ý đồ xâm nhập xuống phía Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quốc lực giảm đi, trong mấy năm nay ứng chiến khắp nơi, triều đình sứt đầu mẻ trán, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người không yên, biết được tin tức thì như gặp đại địch, lập tức điều đại quân còn tập trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vùng Dự Châu trở về, toàn lực ứng chiến. Ngoài ra từ hai châu Từ, Thanh lại đồng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp quân đội Nam Triều cùng từ phương hướng Nam Dương phát động phản công, binh lực lại tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị bắt phải phân tán.

Nửa tháng trước, ngay vào lúc lương thảo trong quân thiếu thốn, dân trong thành cũng không còn lương thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dư, khi Lục Giản Chi không thể không hạ lệnh bắt đầu giết ngựa thì thám tử đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hồi báo, nói quân địch đang bao vây thành thếlại bắt đầu dần dần bị điều đi.

Chỉ trong mấy ngày, liên doanh vốndày đặc nhìn không thấy điểm cuối khắp núi đồi bên ngoài thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã giảm đi rất nhiều. Sau đó thì y biết được tin tức, triều đình ra tay cứu viện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụ quân địch rút đi, cho họ có một cơ hội phá vây thoát ra.

Không từ nào hình dung được cảm thụ của Lục Giản Chi vào giây phút biết được tin tức này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mới tối hôm qua, khi y lặng lẽ đi lên đầu tường thành nhìn về phương Nam xa xôi, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai còn thoáng như nghe được tiếng khóc nhớ nhà của binh lính thủ thành nào đó.

Kế đó, như bị lây nhiễm, trên đầu tường thành, đâu đâu cũng nhìn thấy được binh lính ôm binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khí, ngồi xổm dưới đất khóc, khóc hết người này đến người khác, liên tục không dứt.

chủ soái, tâm tình của y lúc ấy thế nàothể nghĩ. Y không hề xử phạt những binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lính này, chỉ lặng lẽ rời đi.

Vào lúc này khi nghe được tin tức này, y cảm thấy mình giống như một người sắp chết đuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đột nhiên được một bàn tay từ trên trời giáng xuống kéo lên.

Ngay lập tức y truyền đạt tin tức này xuống.

Những người lính của y, những người sống sót sau trận chiến đẫm máu trên đường đi, gặp phải cuộc bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây, và sau khi cố gắng đẩy lùi kẻ thù tấn công thành trì số lần, cuối cùng đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt với tình cảnh thiếu lương thực, đã rơi vào tuyệt vọng, vốnhọ đã nghĩ đích đến của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ cũng giống như những người đến trước họ, cũng giống như những đồng đội đã chết trong trận chiến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng qua chỉchết chỗ này thôi. Họ dù thế nào cũng không nghĩ tới, triều đình này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại không từ bỏ bọn họ.

Trống trận lại lần nữa sôi nổi, quân tâm càng trở nên tập trung chưa từng có, cửa thành mở rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, Lục Giản Chi mang theo binh lính giết xông ra khỏi tòa thành trì đã vây khốn họ hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa tháng, gặp phải những binh lính Hạ cònlại, lúc đang huyết chiến thì Dương Tuyên cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng dẫn quân đội đuổi tới kịp thời.

Hai đội nhân quân vốn kết làm đồng minh, ý đồ liên quân Bắc phạt, trải qua phản bội lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dối, lại lần nữa liên hợp cùng nhau, tiêu diệt quân đội Bắc Hạ phụ cận, sau đó nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rút lui, bước lên con đường đi về phía Nam.

Giữa tháng Tám, Lục Giản Chi về tới Kiến Khang.

Lục Quang cuối cùng vẫn không thể chống đỡ được đến ngày trưởng tử trở về, trên đường Lục Giản Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang trở về kinh thì đã ôm hận chết.

Nghe nói lúc ông ta lâm chung, thần chí đã không còn tỉnh táo, vẫn luôn nguyền rủa Hứa Tiết, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi chết hai mắt mở trừng trừng, không ai thể khép lại được, cho đến khi hạ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh trí kêu to “Hứa Tiết đã chết rồi, đầu bị chặt rồi” lại to gan đi khép mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho ông ta, bấy giờ mới hai mắt ông ta mới nhắm lại.

Lục Giản Chi vừa về tới liền vội vàng xử lý tang sự.

Lục thị thân đại gia tộc. Lục Quang cả đời giữ địa vị cao trong triều đình, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy năm cuối trong đời không thuận, nhưng người thì đã chết, triều đình cũng không truy cứu trách nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bắc phạt thất bại của Lục thị, còn an ủi khuyên nhủ rất nhiều, nên được mai táng theo phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tục xa hoa thời bấy giờ, tang lễ lẽ ra phải được tổ chức trọng thể.

Nhưng tang sự của Lục gia lại làm rất đơn giản, đơn giản đến mức rất nhiều bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tộc cũ của Lục Quang đều không thể nhìn nổi, âm thầm chỉ trích Lục Giản Chi bất hiếu. Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giản Chi không hề giải thích điều gì, sau khi tang sự xong xuôi thì lại trình lên một tấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chương khiến cho người nào người nấy đều chú ý.

Lục Giản Chi xin từ chức toàn bộ chức quan, đưa linh cữu vong phụ về tổ địa Ngô quận, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà cùng di dời, y giữ đạo hiếu ba năm với cha.

mấy vạn nhân Lục thị được y mang về kia lại lấy phương thức tự nguyện mộ binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gộp vào Quảng Lăng quân.

Từ đây, Nam Triều đã không còn quân phủ Lục thị nữa.

Giữ tròn đạo hiếu thì thôi đi, nhưng lại quyết định giải tán quân phủ của Lục gia, điều này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gây náo loạn trong triều, quần thần bàn tán xôn xao.

Nghe nói khi Lục Giản Chi đưa ra quyết định này đã nhận được sự phản đối mạnh mẽ của tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tộc Lục thị.

Lục Giản Chi luôn được biết đến với tính cách ôn hòa nhã nhặn, nhưng lần này, y lại như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay đổi thành một người khác, thái độ cực kỳ kiên quyết, không cho phép người nào phản đối.

Lục Quang vừa chết, y lại là gia chủ danh chính ngôn thuận của Lục thị. Y đã lên tiếng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế, tộc nhân Lục thị tranh chấp phản đối một hồi nhưng không thể làmđược. Một số ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người không cam lòng, âm thầm lôi đi một bộ phận nhân mã. Lục Giản Chi cũng không ngăn cản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối cùng tự mình đi gặp đại bộ phận tướng còn lại, nói rõ quyết định của mình.

Tướng lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, ngoài một số muốn xuất ngũ ra, những người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đều nguyện ý gia nhập Quảng Lăng quân.

Chạng vạng ngày hôm nay, Lạc Thần thấy phụ thân trở về nhà sớm.

Nàng biết, ngày mai Lục Giản Chi sẽ phải đỡ linh về quê.

Hôm nay huynh ấygửi bái thiếp tới, buổi tối sẽ đến nhà xin gặp phụ thân để từ biệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hết chương 109

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 109 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App