Vũ Đế Quân trở về sao Hỏa, được tung hô như người anh hùng. Mọi người ca tụng anh là Hoàng Đế Nhị Tinh. Quyền lực anh mang tính tuyệt đối và không thể bị thách thức. Trong đầu anh bắt đầu nghĩ về việc xây dựng lực lượng lật đổ Chủng Tộc Cuối Cùng, hoàn thành mục tiêu giải phóng loài người.
Không phải Quân chưa từng mơ đến mục tiêu ấy, nhưng trước đây nó quá xa vời, quá hoang đường nên anh chẳng nghĩ đến nhiều. Chủng Tộc Cuối Cùng hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng, mỗi một robot trong chủng tộc đều quá lợi hại và khó giết, chỉ với vài chục con robot đã đánh tan liên quân hàng trăm nước trên Trái Đất năm nào, huống chi anh chỉ là một thằng trẻ con không cầm được Hỏa Kiếm. Bây giờ tình thế đã khác, anh đã trở thành Đệ Nhất Kiếm Sĩ, là Hoàng Đế Nhị Tinh, trong tay anh có Tà Kiếm sở hữu sức mạnh siêu việt, dưới quyền có hơn một nghìn tàu chiến và hàng chục triệu quân. Cơ hội đã đến. Lúc này không giải phóng nhân loại thì còn chờ đến lúc nào?
Quân không phải là người theo chủ nghĩa lý tưởng. Anh là một kẻ khôn ngoan và thực tế, nhưng anh cũng có lòng nhân đạo và biết yêu thương đồng loại. Anh hiểu hết nỗi cay cực của những con người bị robot bắt làm nô lệ, hàng ngày làm việc quần quật mười lăm đến hai mươi tiếng trong điều kiện môi trường khắc nghiệt, thiếu bảo hộ lao động, chỉ sơ sẩy chút thôi cũng có thể bất đắc kỳ tử, tất cả chỉ để nhận khẩu phần ăn chết đói. Nghe đâu mỗi năm có đến mấy chục triệu người chết trong các hầm mỏ. Ai chết lại bị kéo xác ra ngoài, thay thế bằng một lao động mới không hề có kiến thức gì ngoài nỗi sợ hãi.
Quân ra lệnh cho Benjamin âm thầm tiến hành chiến dịch Phục Hưng, lấy cảm hứng từ thời đại Phục Hưng ở châu Âu, quyết tâm xua đuổi đêm đen đang bao phủ lên loài người, diệt trừ Chủng Tộc Cuối Cùng và khôi phục các quyền lợi cơ bản nhất. Mục tiêu là nâng số tàu từ một nghìn lên năm nghìn trong vòng năm năm. Tích cực phát triển vũ khí nguyên tử có khả năng hủy diệt ngay cả hợp kim nhiều lớp để trang bị cho các tàu chiến. Bên cạnh đó, đàm phán để đưa thật nhiều người từ Trái Đất về sao Hỏa và Urusula, một mặt là để cứu sống họ, mặt khác là để tăng sức mạnh tổng hợp của hai hành tinh.
Giữa lúc đang cấp tập chuẩn bị cho chiến tranh thì tin tình báo gửi về, nói rằng Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma theo lệnh của Chúa Tể Vũ Trụ đang tiến hành sục sạo trong Cổng Vũ Trụ. Quân đoán ngay ra rằng chúng đang đi tìm viên Đại Hỏa Ngọc bị thất lạc cùng với Alice. Anh bỗng cảm thấy bồn chồn. Từ lâu anh đã không còn tơ tưởng đến việc sử dụng Đại Hỏa Thần Kiếm nữa, nhưng Alice có vị trí rất quan trọng trong lòng anh. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn. Trong những đêm dài trằn trọc, anh luôn tự hỏi cô còn sống hay đã chết. Mấy lần đi qua Cổng Vũ Trụ anh đều tìm kiếm cô, nhưng cấu trúc thời-không của cánh cổng này hết sức khác thường, phi hành đoàn cảnh báo rằng đường đi chỉ lệch vài phân cũng có thể dẫn đến một hành tinh khác cách sao Hỏa hàng trăm triệu năm ánh sáng, sau đó không thể tìm được đường về. Chính vì nỗi e sợ ấy nên Quân không dám liều mình ở trong Cổng Vũ Trụ lâu.
Quân không tin rằng Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma có thể tìm được Alice. Điều đó về lý thuyết là bất khả thi. Nhưng cẩn tắc vô ưu. Anh quyết định sai Benjamin đi do thám, nhờ đó phát hiện ra rằng Chủng Tộc Cuối Cùng thế mà lại thực sự có cách truy vết Đại Hỏa Ngọc.
Benjamin giải thích:
- Trước đây lúc Daniel còn làm hoàng đế Đế chế, do lo ngại các viên ngọc này bị đánh cắp nên lão ta đã bôi một hợp chất đặc biệt lên bề mặt sáu viên ngọc, cho phép chủ nhân của sáu viên ngọc có thể phát hiện chúng bằng máy dò. Chất này tồn tại vô cùng lâu dài ngay cả trong những điều kiện môi trường nghiệt ngã nhất. Bất kể viên ngọc đang ở đâu, miễn có máy dò cũng đều truy vết được như thường.
Quân sững người:
- Sao anh không nói với ta sớm?
Benjamin gãi đầu:
- Báo cáo Vũ Đế, điều này vốn tôi cũng không biết. Lúc ấy tôi chỉ là một viên trung úy nhỏ nhoi phục vụ trong Thiếu Đoàn Quân. Trong thời gian vừa rồi tôi điều tra về Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma mới phát hiện ra chi tiết này. Tôi còn bí mật lấy cắp được cái máy mang về.
Benjamin mang ra một cái hộp nhỏ, bên trong đựng một thiết bị cầm tay có kích thước tương đương với la bàn. Trên máy hiện chính xác vị trí của năm viên ngọc mà Quân đã biết, riêng viên ngọc cuối cùng nằm ở một nơi vô cùng xa xôi.
Quân run lên:
- Thật quý hóa, thật quý hóa.
Benjamin thấy anh kích động như vậy, vội bảo:
- Vũ Đế, xin ngài bình tĩnh. Chuyện này không thể vội vàng được. Viên ngọc này không phải ưu tiên của chúng ta.
- Nhưng Alice thì có. Cô ấy là ưu tiên của ta.
- Ngài là hoàng đế của Đế chế, trên vai ngài không chỉ có tình yêu đôi lứa mà còn có trách nhiệm với nhân dân. Mọi người đều yêu mến, tin tưởng ngài. Họ mong ngài sẽ bảo vệ họ. Nhiều người còn tin rằng ngài sẽ dẫn dắt loài người đánh bại Chủng Tộc Cuối Cùng. Nay chỉ vì một cô gái mà đánh liều tất cả thì thật không đáng.
- Đáng hay không do ta quyết định.
Nói vậy thôi chứ Quân cũng không dám tùy tiện hành động. Cổng Vũ Trụ nằm ngoài hiểu biết của con người, xưa nay chưa từng có ai lạc lối trong đó mà có thể trở về an toàn. Hơn nữa, máy dò chỉ phát huy hiệu quả trong những trường hợp bình thường, thật khó mà tin được rằng nó vẫn hoạt động tốt trong điều kiện đặc thù như Cổng Vũ Trụ.
Anh về Thần Kiếm Cung chỉ dạy cho các Kiếm Sĩ mà đầu óc ngẩn ngơ, không sao tập trung được. Trần Mai Phương hỏi anh:
- Sao ngài có vẻ bất an vậy?
Quân không muốn nói thật vì đây là chiến dịch tuyệt mật, nên đùa:
- Ta thấy cô mãi không tiến bộ nên thất vọng đấy.
Quả thật Trần Mai Phương thể hiện sự chậm chạp đáng kinh ngạc. Lúc này cô là Kiếm Sĩ duy nhất trong Kiếm Sĩ Đoàn vẫn dậm chân tại chỗ ở trình độ nghiệp dư, chưa thể kết nối được với thanh kiếm.
Mai Phương vốn sẵn nỗi căng thẳng tích tụ lâu ngày như quả bóng bơm căng quá mức, lúc ấy nghĩ mình bị chê bai, mặt xịu xuống, dấm dứt khóc.
Quân thấy thế, vội bảo:
- Ta đùa thôi, đừng nghĩ nhiều.
- Không nghĩ nhiều sao được. Em không tưởng được trên đời này có ai kém cỏi như em. Mọi người tuy không nói ra nhưng đều nhìn em bằng ánh mắt khinh thường. Em ăn không được, ngủ không được, trong đầu chỉ có ý nghĩ bỏ kiếm làm một cô phục vụ bàn. Có lẽ đó là nghề duy nhất phù hợp với em.
Quân buột miệng:
- Bây giờ phục vụ bàn toàn robot mà?
Mai Phương dậm chân, rời Thần Kiếm Cung chạy về nhà, vừa chạy vừa khóc ầm lên.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!