GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171 #172 Chương 172 #173 Chương 173 #174 Chương 174 #175 Chương 175 #176 Chương 176 #177 Chương 177 #178 Chương 178 #179 Chương 179 #180 Chương 180 #181 Chương 181 #182 Chương 182 #183 Chương 183 #184 Chương 184 #185 Chương 185 #186 Chương 186 #187 Chương 187 #188 Chương 188 #189 Chương 189 #190 Chương 190 #191 Chương 191 #192 Chương 192 #193 Chương 193 #194 Chương 194 #195 Chương 195 #196 Chương 196 #197 Chương 197 #198 Chương 198 #199 Chương 199 #200 Chương 200 #201 Chương 201 #202 Chương 202 #203 Chương 203 #204 Chương 204 #205 Chương 205 #206 Chương 206 #207 Chương 207 #208 Chương 208 #209 Chương 209 #210 Chương 210 #211 Chương 211 #212 Chương 212 #213 Chương 213 #214 Chương 214 #215 Chương 215 #216 Chương 216 #217 Chương 217 #218 Chương 218 #219 Chương 219 #220 Chương 220 #221 Chương 221 #222 Chương 222 #223 Chương 223 #224 Chương 224 #225 Chương 225 #226 Chương 226 #227 Chương 227 #228 Chương 228 #229 Chương 229 #230 Chương 230 #231 Chương 231 #232 Chương 232 #233 Chương 233 #234 Chương 234 #235 Chương 235 #236 Chương 236 #237 Chương 237 #238 Chương 238 #239 Chương 239 #240 Chương 240 #241 Chương 241 #242 Chương 242 #243 Chương 243 #244 Chương 244 #245 Chương 245 #246 Chương 246 #247 Chương 247 #248 Chương 248 #249 Chương 249 #250 Chương 250 #251 Chương 251 #252 Chương 252 #253 Chương 253 #254 Chương 254 #255 Chương 255 #256 Chương 256 #257 Chương 257
Tiếp
Gương mặt sắc lạnh của Chúa Tể Vũ Trụ ngẩng lên nhìn bầu trời tựa như muốn xuyên thủng không gian để phát hiện ra chân lý đằng sau. Hắn tự biết nhất thời mình chưa thể làm được điều này, trước mắt cần tập hợp đủ sáu viên Đại Hỏa Ngọc, thứ đến cần tìm được người có khả năng sử dụng Đại Hỏa Đế Kiếm. Cả hai chuyện này đều không hề dễ dàng.

Vũ Đế Quân trở về sao Hỏa, được tung hô như người anh hùng. Mọi người ca tụng anh là Hoàng Đế Nhị Tinh. Quyền lực anh mang tính tuyệt đối và không thể bị thách thức. Trong đầu anh bắt đầu nghĩ về việc xây dựng lực lượng lật đổ Chủng Tộc Cuối Cùng, hoàn thành mục tiêu giải phóng loài người.

Không phải Quân chưa từng mơ đến mục tiêu ấy, nhưng trước đây nó quá xa vời, quá hoang đường nên anh chẳng nghĩ đến nhiều. Chủng Tộc Cuối Cùng hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng, mỗi một robot trong chủng tộc đều quá lợi hại và khó giết, chỉ với vài chục con robot đã đánh tan liên quân hàng trăm nước trên Trái Đất năm nào, huống chi anh chỉ là một thằng trẻ con không cầm được Hỏa Kiếm. Bây giờ tình thế đã khác, anh đã trở thành Đệ Nhất Kiếm Sĩ, là Hoàng Đế Nhị Tinh, trong tay anh có Tà Kiếm sở hữu sức mạnh siêu việt, dưới quyền có hơn một nghìn tàu chiến và hàng chục triệu quân. Cơ hội đã đến. Lúc này không giải phóng nhân loại thì còn chờ đến lúc nào?

Quân không phải là người theo chủ nghĩa lý tưởng. Anh là một kẻ khôn ngoan và thực tế, nhưng anh cũng có lòng nhân đạo và biết yêu thương đồng loại. Anh hiểu hết nỗi cay cực của những con người bị robot bắt làm nô lệ, hàng ngày làm việc quần quật mười lăm đến hai mươi tiếng trong điều kiện môi trường khắc nghiệt, thiếu bảo hộ lao động, chỉ sơ sẩy chút thôi cũng có thể bất đắc kỳ tử, tất cả chỉ để nhận khẩu phần ăn chết đói. Nghe đâu mỗi năm có đến mấy chục triệu người chết trong các hầm mỏ. Ai chết lại bị kéo xác ra ngoài, thay thế bằng một lao động mới không hề có kiến thức gì ngoài nỗi sợ hãi.

Quân ra lệnh cho Benjamin âm thầm tiến hành chiến dịch Phục Hưng, lấy cảm hứng từ thời đại Phục Hưng ở châu Âu, quyết tâm xua đuổi đêm đen đang bao phủ lên loài người, diệt trừ Chủng Tộc Cuối Cùng và khôi phục các quyền lợi cơ bản nhất. Mục tiêu là nâng số tàu từ một nghìn lên năm nghìn trong vòng năm năm. Tích cực phát triển vũ khí nguyên tử có khả năng hủy diệt ngay cả hợp kim nhiều lớp để trang bị cho các tàu chiến. Bên cạnh đó, đàm phán để đưa thật nhiều người từ Trái Đất về sao Hỏa và Urusula, một mặt là để cứu sống họ, mặt khác là để tăng sức mạnh tổng hợp của hai hành tinh.

Giữa lúc đang cấp tập chuẩn bị cho chiến tranh thì tin tình báo gửi về, nói rằng Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma theo lệnh của Chúa Tể Vũ Trụ đang tiến hành sục sạo trong Cổng Vũ Trụ. Quân đoán ngay ra rằng chúng đang đi tìm viên Đại Hỏa Ngọc bị thất lạc cùng với Alice. Anh bỗng cảm thấy bồn chồn. Từ lâu anh đã không còn tơ tưởng đến việc sử dụng Đại Hỏa Thần Kiếm nữa, nhưng Alice có vị trí rất quan trọng trong lòng anh. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn. Trong những đêm dài trằn trọc, anh luôn tự hỏi cô còn sống hay đã chết. Mấy lần đi qua Cổng Vũ Trụ anh đều tìm kiếm cô, nhưng cấu trúc thời-không của cánh cổng này hết sức khác thường, phi hành đoàn cảnh báo rằng đường đi chỉ lệch vài phân cũng có thể dẫn đến một hành tinh khác cách sao Hỏa hàng trăm triệu năm ánh sáng, sau đó không thể tìm được đường về. Chính vì nỗi e sợ ấy nên Quân không dám liều mình ở trong Cổng Vũ Trụ lâu.

Quân không tin rằng Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma có thể tìm được Alice. Điều đó về lý thuyết là bất khả thi. Nhưng cẩn tắc vô ưu. Anh quyết định sai Benjamin đi do thám, nhờ đó phát hiện ra rằng Chủng Tộc Cuối Cùng thế mà lại thực sự có cách truy vết Đại Hỏa Ngọc.

Benjamin giải thích:

- Trước đây lúc Daniel còn làm hoàng đế Đế chế, do lo ngại các viên ngọc này bị đánh cắp nên lão ta đã bôi một hợp chất đặc biệt lên bề mặt sáu viên ngọc, cho phép chủ nhân của sáu viên ngọc có thể phát hiện chúng bằng máy dò. Chất này tồn tại vô cùng lâu dài ngay cả trong những điều kiện môi trường nghiệt ngã nhất. Bất kể viên ngọc đang ở đâu, miễn có máy dò cũng đều truy vết được như thường.

Quân sững người:

- Sao anh không nói với ta sớm?

Benjamin gãi đầu:

- Báo cáo Vũ Đế, điều này vốn tôi cũng không biết. Lúc ấy tôi chỉ là một viên trung úy nhỏ nhoi phục vụ trong Thiếu Đoàn Quân. Trong thời gian vừa rồi tôi điều tra về Katherine và Thần Kiếm Thiên Ma mới phát hiện ra chi tiết này. Tôi còn bí mật lấy cắp được cái máy mang về.

Benjamin mang ra một cái hộp nhỏ, bên trong đựng một thiết bị cầm tay có kích thước tương đương với la bàn. Trên máy hiện chính xác vị trí của năm viên ngọc mà Quân đã biết, riêng viên ngọc cuối cùng nằm ở một nơi vô cùng xa xôi.

Quân run lên:

- Thật quý hóa, thật quý hóa.

Benjamin thấy anh kích động như vậy, vội bảo:

- Vũ Đế, xin ngài bình tĩnh. Chuyện này không thể vội vàng được. Viên ngọc này không phải ưu tiên của chúng ta.

- Nhưng Alice thì có. Cô ấy là ưu tiên của ta.

- Ngài là hoàng đế của Đế chế, trên vai ngài không chỉ có tình yêu đôi lứa mà còn có trách nhiệm với nhân dân. Mọi người đều yêu mến, tin tưởng ngài. Họ mong ngài sẽ bảo vệ họ. Nhiều người còn tin rằng ngài sẽ dẫn dắt loài người đánh bại Chủng Tộc Cuối Cùng. Nay chỉ vì một cô gái mà đánh liều tất cả thì thật không đáng.

- Đáng hay không do ta quyết định.

Nói vậy thôi chứ Quân cũng không dám tùy tiện hành động. Cổng Vũ Trụ nằm ngoài hiểu biết của con người, xưa nay chưa từng có ai lạc lối trong đó mà có thể trở về an toàn. Hơn nữa, máy dò chỉ phát huy hiệu quả trong những trường hợp bình thường, thật khó mà tin được rằng nó vẫn hoạt động tốt trong điều kiện đặc thù như Cổng Vũ Trụ.

Anh về Thần Kiếm Cung chỉ dạy cho các Kiếm Sĩ mà đầu óc ngẩn ngơ, không sao tập trung được. Trần Mai Phương hỏi anh:

- Sao ngài có vẻ bất an vậy?

Quân không muốn nói thật vì đây là chiến dịch tuyệt mật, nên đùa:

- Ta thấy cô mãi không tiến bộ nên thất vọng đấy.

Quả thật Trần Mai Phương thể hiện sự chậm chạp đáng kinh ngạc. Lúc này cô là Kiếm Sĩ duy nhất trong Kiếm Sĩ Đoàn vẫn dậm chân tại chỗ ở trình độ nghiệp dư, chưa thể kết nối được với thanh kiếm.

Mai Phương vốn sẵn nỗi căng thẳng tích tụ lâu ngày như quả bóng bơm căng quá mức, lúc ấy nghĩ mình bị chê bai, mặt xịu xuống, dấm dứt khóc.

Quân thấy thế, vội bảo:

- Ta đùa thôi, đừng nghĩ nhiều.

- Không nghĩ nhiều sao được. Em không tưởng được trên đời này có ai kém cỏi như em. Mọi người tuy không nói ra nhưng đều nhìn em bằng ánh mắt khinh thường. Em ăn không được, ngủ không được, trong đầu chỉ có ý nghĩ bỏ kiếm làm một cô phục vụ bàn. Có lẽ đó là nghề duy nhất phù hợp với em.

Quân buột miệng:

- Bây giờ phục vụ bàn toàn robot mà?

Mai Phương dậm chân, rời Thần Kiếm Cung chạy về nhà, vừa chạy vừa khóc ầm lên.
#1 CHƯƠNG 1 #2 CHƯƠNG 2 #3 CHƯƠNG 3 #4 CHƯƠNG 4 #5 CHƯƠNG 5 #6 CHƯƠNG 6 #7 CHƯƠNG 7 #8 CHƯƠNG 8 #9 CHƯƠNG 9 #10 CHƯƠNG 10 #11 CHƯƠNG 11 #12 CHƯƠNG 12 #13 CHƯƠNG 13 #14 CHƯƠNG 14 #15 CHƯƠNG 15 #16 CHƯƠNG 16 #17 CHƯƠNG 17 #18 CHƯƠNG 18 #19 CHƯƠNG 19 #20 CHƯƠNG 20 #21 CHƯƠNG 21 #22 CHƯƠNG 22 #23 CHƯƠNG 23 #24 CHƯƠNG 24 #25 CHƯƠNG 25 #26 CHƯƠNG 26 #27 CHƯƠNG 27 #28 CHƯƠNG 28 #29 CHƯƠNG 29 #30 CHƯƠNG 30 #31 CHƯƠNG 31 #32 CHƯƠNG 32 #33 CHƯƠNG 33 #34 CHƯƠNG 34 #35 CHƯƠNG 35 #36 CHƯƠNG 36 #37 CHƯƠNG 37 #38 CHƯƠNG 38 #39 CHƯƠNG 39 #40 CHƯƠNG 40 #41 CHƯƠNG 41 #42 CHƯƠNG 42 #43 CHƯƠNG 43 #44 CHƯƠNG 44 #45 CHƯƠNG 45 #46 CHƯƠNG 46 #47 CHƯƠNG 47 #48 CHƯƠNG 48 #49 CHƯƠNG 49 #50 CHƯƠNG 50 #51 CHƯƠNG 51 #52 CHƯƠNG 52 #53 CHƯƠNG 53 #54 CHƯƠNG 54 #55 CHƯƠNG 55 #56 CHƯƠNG 56 #57 CHƯƠNG 57 #58 CHƯƠNG 58 #59 CHƯƠNG 59 #60 CHƯƠNG 60 #61 CHƯƠNG 61 #62 CHƯƠNG 62 #63 CHƯƠNG 63 #64 CHƯƠNG 64 #65 CHƯƠNG 65 #66 CHƯƠNG 66 #67 CHƯƠNG 67 #68 CHƯƠNG 68 #69 CHƯƠNG 69 #70 CHƯƠNG 70 #71 CHƯƠNG 71 #72 CHƯƠNG 72 #73 CHƯƠNG 73 #74 CHƯƠNG 74 #75 CHƯƠNG 75 #76 CHƯƠNG 76 #77 CHƯƠNG 77 #78 CHƯƠNG 78 #79 CHƯƠNG 79 #80 CHƯƠNG 80 #81 CHƯƠNG 81 #82 CHƯƠNG 82 #83 CHƯƠNG 83 #84 CHƯƠNG 84 #85 CHƯƠNG 85 #86 CHƯƠNG 86 #87 CHƯƠNG 87 #88 CHƯƠNG 88 #89 CHƯƠNG 89 #90 CHƯƠNG 90 #91 CHƯƠNG 91 #92 CHƯƠNG 92 #93 CHƯƠNG 93 #94 CHƯƠNG 94 #95 CHƯƠNG 95 #96 CHƯƠNG 96 #97 CHƯƠNG 97 #98 CHƯƠNG 98 #99 CHƯƠNG 99 #100 CHƯƠNG 100 #101 CHƯƠNG 101 #102 CHƯƠNG 102 #103 CHƯƠNG 103 #104 CHƯƠNG 104 #105 CHƯƠNG 105 #106 CHƯƠNG 106 #107 CHƯƠNG 107 #108 CHƯƠNG 108 #109 CHƯƠNG 109 #110 CHƯƠNG 110 #111 CHƯƠNG 111 #112 CHƯƠNG 112 #113 CHƯƠNG 113 #114 CHƯƠNG 114 #115 CHƯƠNG 115 #116 CHƯƠNG 116 #117 CHƯƠNG 117 #118 CHƯƠNG 118 #119 CHƯƠNG 119 #120 CHƯƠNG 120 #121 CHƯƠNG 121 #122 CHƯƠNG 122 #123 CHƯƠNG 123 #124 CHƯƠNG 124 #125 CHƯƠNG 125 #126 CHƯƠNG 126 #127 CHƯƠNG 127 #128 CHƯƠNG 128 #129 CHƯƠNG 129 #130 CHƯƠNG 130 #131 CHƯƠNG 131 #132 CHƯƠNG 132 #133 CHƯƠNG 133 #134 CHƯƠNG 134 #135 CHƯƠNG 135 #136 CHƯƠNG 136 #137 CHƯƠNG 137 #138 CHƯƠNG 138 #139 CHƯƠNG 139 #140 CHƯƠNG 140 #141 CHƯƠNG 141 #142 CHƯƠNG 142 #143 CHƯƠNG 143 #144 CHƯƠNG 144 #145 CHƯƠNG 145 #146 CHƯƠNG 146 #147 Chương 147 #148 CHƯƠNG 148 #149 CHƯƠNG 149 #150 CHƯƠNG 150 #151 CHƯƠNG 151 #152 CHƯƠNG 152 #153 CHƯƠNG 153 #154 CHƯƠNG 154 #155 CHƯƠNG 155 #156 CHƯƠNG 156 #157 CHƯƠNG 157 #158 CHƯƠNG 158 #159 CHƯƠNG 159 #160 CHƯƠNG 160 #161 CHƯƠNG 161 #162 CHƯƠNG 162 #163 CHƯƠNG 163 #164 CHƯƠNG 164 #165 CHƯƠNG 165 #166 CHƯƠNG 166 #167 CHƯƠNG 167 #168 CHƯƠNG 168 #169 CHƯƠNG 169 #170 CHƯƠNG 170 #171 CHƯƠNG 171 #172 CHƯƠNG 172 #173 CHƯƠNG 173 #174 CHƯƠNG 174 #175 CHƯƠNG 175 #176 CHƯƠNG 176 #177 CHƯƠNG 177 #178 CHƯƠNG 178 #179 CHƯƠNG 179 #180 CHƯƠNG 180 #181 CHƯƠNG 181 #182 CHƯƠNG 182 #183 CHƯƠNG 183 #184 CHƯƠNG 184 #185 CHƯƠNG 185 #186 CHƯƠNG 186 #187 CHƯƠNG 187 #188 CHƯƠNG 188 #189 CHƯƠNG 189 #190 CHƯƠNG 190 #191 CHƯƠNG 191 #192 CHƯƠNG 192 #193 CHƯƠNG 193 #194 CHƯƠNG 194 #195 CHƯƠNG 195 #196 CHƯƠNG 196 #197 CHƯƠNG 197 #198 CHƯƠNG 198 #199 CHƯƠNG 199 #200 CHƯƠNG 200 #201 CHƯƠNG 201 #202 CHƯƠNG 202 #203 CHƯƠNG 203 #204 CHƯƠNG 204 #205 CHƯƠNG 205 #206 CHƯƠNG 206 #207 CHƯƠNG 207 #208 CHƯƠNG 208 #209 CHƯƠNG 209 #210 CHƯƠNG 210 #211 CHƯƠNG 211 #212 CHƯƠNG 212 #213 CHƯƠNG 213 #214 CHƯƠNG 214 #215 CHƯƠNG 215 #216 CHƯƠNG 216 #217 CHƯƠNG 217 #218 CHƯƠNG 218 #219 CHƯƠNG 219 #220 CHƯƠNG 220 #221 CHƯƠNG 221 #222 CHƯƠNG 222 #223 CHƯƠNG 223 #224 CHƯƠNG 224 #225 CHƯƠNG 225 #226 CHƯƠNG 226 #227 CHƯƠNG 227 #228 CHƯƠNG 228 #229 CHƯƠNG 229 #230 CHƯƠNG 230 #231 CHƯƠNG 231 #232 CHƯƠNG 232 #233 CHƯƠNG 233 #234 CHƯƠNG 234 #235 CHƯƠNG 235 #236 CHƯƠNG 236 #237 CHƯƠNG 237 #238 CHƯƠNG 238 #239 CHƯƠNG 239 #240 CHƯƠNG 240 #241 CHƯƠNG 241 #242 CHƯƠNG 242 #243 CHƯƠNG 243 #244 CHƯƠNG 244 #245 CHƯƠNG 245 #246 CHƯƠNG 246 #247 CHƯƠNG 247 #248 CHƯƠNG 248 #249 CHƯƠNG 249 #250 CHƯƠNG 250 #251 CHƯƠNG 251 #252 CHƯƠNG 252 #253 CHƯƠNG 253 #254 CHƯƠNG 254 #255 CHƯƠNG 255 #256 CHƯƠNG 256 #257 CHƯƠNG 257
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Kiếm Sĩ, Đại Kiếm Sĩ Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Đại Kiếm Sĩ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đại Kiếm Sĩ Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Đại Kiếm Sĩ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đại Kiếm Sĩ full, Đại Kiếm Sĩ online, read Đại Kiếm Sĩ, Vũ Khúc Đại Kiếm Sĩ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Đại Kiếm Sĩ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW