Căn nhà này ở bên trong thì sáng, bên ngoài thì lấp lánh, do biết tận dụng khéo léo đặc tính họ nhà cây Ánh Sáng mà trở thành một kỳ quan kiến trúc. Vị trí của căn nhà nằm cạnh hồ nước ngọt, bước ra khỏi nhà đã có thể nhảy ùm xuống hồ, tắm chán lại leo lên. Phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp hữu tình, nhìn không biết chán.
Hành tinh Urusula có bốn mùa y như Trái Đất, nhưng khu rừng này chỉ có một mùa thôi, lúc nào cũng là cuối xuân đầu hạ, nhiệt độ mát mẻ khô ráo, gió mát thổi quanh năm, thời tiết hiếm khi có mưa mà đất đai vẫn tươi tốt, ban ngày thì ánh nắng sao chủ chiếu chói chang, ban đêm xa xa trên trời có các vì sao, trên đầu bướm xinh bay lượn góp vui, cuộc sống vô lo vô nghĩ, ngay cả thiên đường cũng không thể hơn được.
Quân sớm phát hiện ra rằng trong hồ có rất nhiều cá. Đàn Bướm Đen Biến Hình chỉ thống trị trên cạn, dưới mặt nước hãy còn vô vàn sinh vật chưa được khám phá. Đây chính là nguồn cung cấp tinh lực vô tận cho đàn bướm tiếp tục tiến hóa. Nó tạo ra một cái bẫy hoạt động theo cơ chế rất thông minh. Bằng cách tạo ra một con đập nhân tạo, ban ngày mở cửa đập cho cá tràn vào, đến tối đóng cửa đập và rút nước đi, trong lòng hồ sẽ chỉ còn lại toàn cá, cho phép đàn bướm hút cạn tinh lực của chúng. Quân không để cá chết, lúc cảm thấy đã đến giới hạn lại cho nước tràn vào và mở cửa đập để chúng bơi đi. Cứ như thế, bướm thì có thức ăn, cá vẫn sống và sinh sôi nảy nở, đôi bên cùng có lợi. Trải qua vài năm được ăn uống đầy đủ, xuất hiện những con bướm mọc ra năm, sáu cặp cánh. Cơ thể trở nên khổng lồ, màu sắc cũng liên tục biến đổi. Riêng con bướm đầu tiên mà Quân và Alice gặp lúc hạ cánh xuống hành tinh Urusula đã phát triển lên thành bảy cặp cánh, kích thước vô cùng to lớn, trên thân ẩn hiện sắc đỏ, tương lai có thể trở thành bướm chúa thực thụ.
Quân và Alice cũng không bé mãi mà cũng nhanh chóng lớn lên. Quân cao gần mét chín, cơ bắp săn chắc vạm vỡ, trở thành một người đàn ông trưởng thành. Alice lại càng phi thường. Sắc đẹp của cô trở nên rực rỡ khó tin, mái tóc dài vàng óng, mỗi lần xõa ra tựa như nữ thần giáng thế. Hai đứa trẻ năm nào đã có ý thức về giới tính, vừa xấu hổ vừa mong chờ, trong cuộc sống hạnh phúc đã có chút ngượng ngập.
Alice liên tục hấp thụ mật đắng từ cây bác sĩ, cơ thể phát sinh biến dị, từ khoảng cách năm mươi mét giơ tay lên cũng có thể hút cạn tinh lực của nguyên một đàn cá. Trong trạng thái thả lỏng, xuất kỳ bất ý cũng có thể chấm dứt sự sống của một cây dại mọc ngoài vườn hoặc ngược lại, thúc đẩy nó vươn cao gấp đôi trong khoảng thời gian tính bằng phút. Cô giống như thần, khác mỗi chuyện không thể bay lượn trên không. Quyền năng của cô siêu việt, nắm giữ chết sống của muôn loài, ngay cả bướm chúa năm xưa cũng không thể sánh bằng.
Trong khi Alice ngày càng trở nên hùng mạnh thì Quân vẫn y như ngày xưa. Anh mỉm cười mỗi khi thấy Alice trổ tài, trong lòng thành thực vui mừng cho cô, nhưng trong sâu thẳm vẫn ôm một nỗi chua xót không thể chia sẻ với ai. Anh biết mình đang hy sinh cho thành công và sự tiến bộ của cô. Anh chưa bao giờ ân hận về điều đó, chỉ có điều thi thoảng trong những cơn ác mộng, thanh Hỏa Kiếm lại hiện ra tựa như lời nhắc nhớ về một khao khát mà anh đã tự tay chôn vùi. Thỉnh thoảng, Quân lại một mình đi bộ về phía khu rừng, trèo xuống cái hang năm xưa, ở đó anh cứ ngồi lặng nhìn cái túi mềm hình sao năm cánh màu xám bạc, bao nhiêu năm trôi qua vẫn không có dấu hiệu hư thối, rồi lại nhìn những viên Hỏa Ngọc trong suốt, màu đỏ như máu. Cuối cùng, anh miễn cưỡng cất chúng đi và trở lại khu rừng Ánh Sáng, cố gắng tỏ ra vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Vào một buổi tối, sau khi đã cùng nhau thưởng thức món cá nướng nguyên con tuyệt hảo và chai rượu nho đậm vị do Quân tự tay làm ra, Quân và Alice ngồi trên chiếc ghế đẩu ven hồ, ngắm nhìn những vì sao đính đầy trên nền trời đen mịn như nhung. Quân biết rằng ở một nơi nào đó, rất xa, là sao Hỏa và Trái Đất, hai hành tinh mà anh đã từng đến và rời đi trong tiếc nuối. Trái Đất là quê hương, là đất tổ, nơi Quân đã sinh ra và tận hưởng những năm tháng tuổi thơ êm đẹp, là nơi mà cha mẹ anh đã vĩnh viễn nằm lại. Sao Hỏa là nơi anh đã tạo nên tên tuổi và là bệ phóng cho những ước mơ. Còn Urusula? Một vùng đất tuyệt đẹp mang đến hạnh phúc bình dị, đồng thời là nơi chôn vùi những giấc mơ nông nổi tuổi trẻ. Trong phút chốc cổ họng của Quân bỗng trở nên đắng nghét. Anh nhận ra mình không hề muốn chết già tại khu rừng này. Những tháng năm này thật đẹp, thật êm đềm, nhưng nó không hợp với bản tính thích bay nhảy của anh. Ngày ngày bơi lội, câu cá, đàn hát và nhâm nhi những món ăn làm từ cá và hoa quả, cây dại, anh đã sống như vậy năm năm và có lẽ năm mươi năm tới cũng sẽ như vậy, không có gì thay đổi. Cuộc sống này quá yên ổn và vì quá yên ổn mà trở nên vô nghĩa.
Alice nhận ra gương mặt buồn bã của Quân, cô dịu dàng hỏi:
- Sao vậy? Nhớ nhà, nhớ thanh kiếm đó ư?
Quân cười gượng. Không đáp.
- Đừng tưởng tớ không biết. Quân nghĩ gì tớ cũng biết. Cho dù năm năm qua cậu không nhắc tới nó dù chỉ một lần, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn luôn ước ao được trở thành Kiếm Sĩ. Cậu muốn xây dựng một sự nghiệp lừng lẫy để tên tuổi mình lưu truyền, mọi người nhắc đến và ca ngợi. Đó phải chăng là ước muốn chung của mọi chàng trai? Tớ hiểu ý nghĩa của giấc mơ ấy, nhưng hãy cẩn thận với nó. Cả hai chúng ta đều đã sống qua thời loạn lạc. Cả tớ và cậu đều đã mất bố mẹ. Chúng ta biết rõ vũ trụ bao la kia tàn nhẫn và độc ác ra sao. Cuộc sống ở nơi đây đúng là có phần tẻ nhạt, nhưng tớ yêu nó. Tớ nghĩ rằng đây là điều tốt nhất chúng ta có thể có được và tớ cầu mong nó sẽ kéo dài mãi mãi. Tớ không giống cậu, Quân ạ, tớ không có nhu cầu trở nên vĩ đại. Tớ chỉ là một cô gái bình dị thích được sống cùng người mình yêu quý và ngày ngày ngắm mặt trời mọc rồi lại lặn. Với tớ thế là đủ lắm rồi.
- Ước mơ của cậu cũng là ước mơ của tớ.
- Cậu không thích cuộc sống này nhưng vẫn chấp nhận nó. Quân đã hy sinh vì tớ rất nhiều, tớ vô cùng cảm kích. Có một người bạn như cậu thật là điều may mắn. Nhưng có lẽ chúng ta không nhất thiết chỉ là bạn.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!