Nếu lúc đó Bị Bông khai ra Cơ sở Y và Super Y thì cũng chẳng ai trách nó được, bởi Super chính là kẻ âm mưu tiêu diệt nó trước, nhưng nó nghĩ về lợi ích chung của cả chủng tộc, tương lai của các robot đồng loại với mình, bèn quyết định nói dối:
- Tôi được tạo ra cách đây mười năm, ngay trước khi Chúa Tể Vũ Trụ bị sát hại.
Đệ Nhất bán tín bán nghi, nhưng lúc ấy cũng không thể tra hỏi thêm, chỉ xuất kiếm ra, quát:
- Chúng ta không phải đối thủ của con robot này. Gọi Kiếm Sĩ Ma Đoàn đến đây mau.
Đệ Tam lẩm bẩm câu gì đó trong miệng, âm thanh theo thiết bị truyền âm hiện đại gắn trên mồm gã lập tức truyền đến tất cả các Kiếm Ma đang truy quét mặt biển, chẳng mấy chốc vô số bóng đen đã ào ào lao tới. Bị Bông đếm được tới gần ba nghìn người, trong lòng nổi sóng.
- Các vị, người và robot là bạn. Xin đừng giết tôi.
Đệ Ngũ bật cười ha hả:
- Bạn bè gì lũ chúng mày? Chúng mày muốn tận diệt loài người, bây giờ lại mở mồm ra nói về tình bạn à? Kết cục duy nhất thích hợp với mày là cái chết. Anh em, xông lên cả đi.
Nói thế thôi, chứ Ngũ Tiểu Ma Vương khôn ngoan như vậy, làm gì có chuyện lao đầu vào vùng nguy hiểm khi chưa biết vùng ấy nguy hiểm đến mức nào? Theo lệnh của Đệ Ngũ, các Kiếm Ma cấp thấp ào ào xông tới. Đám này vừa chậm vừa yếu, đôi mắt máy của Bị Bông vừa liếc đã tính toán với độ chính xác tuyệt đối năng lực của bọn chúng đến đâu. Gã đợi cho tên đầu tiên sát lại mình thật gần mới hơi né người sang một bên, cú đấm thép tung ra, đấm gã bay xa trăm mét, tuy không chết nhưng xương sườn gãy hết.
Các Kiếm Ma khác thấy đồng bạn bị đánh tít ra xa, không hề sợ hãi mà cứ bu vào như kiến thấy mật. Bị Bông đứng một chỗ, hai tay đấm liên tiếp, bao nhiêu Kiếm Ma xông vào là bấy nhiêu Kiếm Ma bị đánh bay. Tuy nhiên số lượng Kiếm Ma quá nhiều, những kẻ bị đấm trọng thương rồi chẳng mấy chốc lại hồi phục sức mạnh như cũ, một lần nữa lao vào tiếp chiến. Cuộc đấu cứ thế kéo dài mãi không kết thúc được.
Bị Bông thấy từ đằng xa Kiếm Ma vẫn tiếp tục kéo tới, số lượng đã tăng gấp đôi so với trước, bắt đầu thấy nóng ruột. Nếu cứ nương tay không chịu giết người thì hậu quả sẽ vô cùng tai hại. Nó liền rút phắt thanh Hủy Diệt, tay cầm kiếm hua lên, kiếm chém đến đâu người đứt phăng đến đấy. Các Kiếm Ma bị chém đứt đầu hoặc đứt nửa thân, ngay cả Ma Ngọc cũng không cứu nổi, cứ thế rơi lả tả xuống biển tựa như lá thu rụng. Xác người bị sóng nhấn chìm xuống lòng biển sâu, trở thành mồi cho cá.
Đệ Nhất quát lớn:
- Còn chờ gì nữa? Tất cả cùng xông lên.
Ngũ Tiểu Ma Vương phóng kiếm ra, lao vào trợ chiến. Đây là năm Kiếm Ma xuất chúng nhất trong Ma Đoàn, chỉ đứng sau mỗi Ma Vương mà thôi, xét cả về sức mạnh lẫn kỹ năng đều vượt trội các Kiếm Ma thông thường. Tuy nhiên khoảng cách giữa chúng với Bị Bông lúc này xa lắm, mới bước vào lượt giao chiến đầu tiên Bị Bông đã chém đứt tay trái Đệ Ngũ và chân phải của Đệ Tứ, ba tiểu ma vương còn lại sợ mất vía, giạt cả ra.
Đệ Ngũ và Đệ Tứ đều đã được đóng Ma Ấn, lúc này khói đen tỏa ra dầy đặc, chẳng mấy chốc đã hồi sinh phần cơ thể mất đi, tuy vậy sắc mặt của cả hai đều vô cùng thảm hại.
Đệ Nhất rít lên:
- Chỉ có Ma Vương may ra mới hạ nổi con robot này, mà cũng chỉ may ra mà thôi.
Đệ Nhị nói lớn:
- Nhưng Ma Vương chưa về, biết phải làm sao?
Đệ Tam bàn:
- Chúng ta rút thôi, coi như thua trận này. Khi nào có lực lượng mạnh hơn lại truy sát nó.
Đang bàn tán, trên trời đã xuất hiện hàng loạt bóng đen nữa. Ngũ Tiểu Ma Vương ngẩng đầu lên nhìn, kinh ngạc khi nhận ra những kẻ mới đến chính là Thánh Đoàn.
Bốn tổng lãnh thiên thần dẫn theo một trăm Thiên Sứ lần lượt hạ cánh xuống vùng chiến sự, vây Bị Bông vào giữa.
Thánh Đoàn hết thảy đều mặc đồ trắng, dáng vẻ cao lớn đẹp đẽ, chẳng khác đội quân nhà trời. Cái từ “Thiên Sứ” quả nhiên không dùng để nói chơi. Chỉ riêng khí thế đã đủ để trấn nhiếp kẻ thù.
Đệ Nhất nể phục Gabriel, lúc ấy tuy tức giận nhưng cũng không nói lời chua ngoa, chỉ hỏi:
- Gabriel, ngươi dẫn người đến đây làm gì?
Gabriel điềm tĩnh đáp:
- Kẻ đứng đằng kia là robot mạnh nhất từ thời Chúa Tể Vũ Trụ, tiêu diệt nó là nhiệm vụ chung của toàn thể loài người, ta đến đây không phải để giành giật công lao mà đề nghị cùng hợp tác. Đệ Nhất, hãy bỏ qua sự hẹp hòi, thiển cận sang một bên để cùng nhau tiêu diệt con quái vật này.
Đệ Nhất ngước nhìn, thấy bên mình lúc này đã có đến mười nghìn người, bên Thánh Đoàn cũng đã gọi hết Thiên Sứ đến trợ chiến, cho dù đối phương mạnh bao nhiêu vẫn có thể dùng số đông áp đảo được, bèn gật đầu, nói:
- Lần trước liên thủ giết chết được A10. Nay lại gặp kẻ còn nguy hiểm hơn nữa, sao có thể do dự? Trận chiến này là vì tương lai của loài người. Tất cả cùng xông lên đi.
Hai phe hợp sức lại, cùng nhau tấn công Bị Bông. Nó thấy tình hình nguy khốn, bèn mở tám cánh tay, rút cả bốn thanh gươm báu, chém lia lịa.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!