- Akash, Aston, Lý Hy Hoa, làm sao các người lại có thể vi phạm lời thề của Kiếm Sĩ và cúi đầu phục vụ cho một tên tội phạm như Daniel? Lòng tự trọng của các người để đâu? Danh dự của các ngươi ở đâu?
Aston đáp:
- Angelie, cô đừng trách chúng tôi. Ngài Daniel là một Kiếm Sĩ vĩ đại và là một con người có trí tuệ vượt trội so với chúng ta, ngài muốn xây dựng một đội quân Kiếm Sĩ để tranh đấu với Chủng Tộc Cuối Cùng. Tôi khuyên cô hãy đi theo ngài để trở thành một phần của Đế chế.
- Đế chế? Đế chế nào?
- Đế chế Thần Thánh. Ngài Daniel sẽ là Hoàng đế kiêm nhà lãnh đạo tối cao của Đế chế, những người theo ngài từ thủa đầu sẽ được trọng thị và giữ các chức vụ cao. Angelie, kiếm trong tay cô đã mất, nhưng nếu cô tuân phục ngài, ngài sẽ ban cho cô một thanh kiếm mới và khôi phục địa vị Kiếm Sĩ cho cô.
- Ta đái lên đầu hoàng đế của các ngươi. Angelie này thà chết chứ không chịu làm người đê tiện đâu.
Quân nghe xong, không nhịn được, liền ngoạc mồm ra cười.
Daniel cũng cười.
Chỉ mỗi ba Kiếm Sĩ tỏ ra phẫn nộ mà thôi. Lý Hy Hoa vung tay, thanh kiếm lập tức hiện ra, gã chĩa mũi kiếm vào mặt Angelie, định hủy diệt gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô.
Quân cảnh cáo:
- Nếu ông để thằng khốn này làm hại chị tôi thì hãy quên viên ngọc thứ sáu đi.
Daniel hắng giọng, quát:
- Lý Hy Hoa, thu kiếm lại. Ở đây không có chỗ cho ngươi lộng hành.
Lý Hy Hoa thu kiếm lại, đầu hơi cúi xuống.
Daniel ôm vai Quân, thái độ hết sức tình cảm mà lời lẽ thì thập phần rùng rợn:
- Tao hứa sẽ giữ an toàn cho Angelie … trong vòng năm ngày. Sau năm ngày, nếu mày không trở lại cùng viên ngọc thì tao sẽ chặt tay chân của nó. Bây giờ mày lập tức lên đường ngay. Ba tên Kiếm Sĩ của tao sẽ đi cùng với mày. Mày có thể ra lệnh cho chúng nó nhưng mày không phải là chủ nhân của chúng nó. Chúng nó không ưa thích gì mày đâu. Đừng bận tâm nếu chúng nó tỏ vẻ khinh thường mày. Nhiệm vụ của mày là lấy viên ngọc về đây cho tao và khi ấy tao sẽ thanh toán tiền cho mày.
Daniel lấy ra một tấm bản đồ, nhét vào tay Quân:
- Đây là bản đồ của khu căn cứ quân sự, những dấu x thể hiện vị trí mà tao đoán rằng chúng đang cất giấu viên ngọc. Mày giở ra sẽ thấy, có đến mười dấu x, không cách nào lục tìm tất cả các vị trí khả nghi đâu, thế nên mày phải suy luận xem vị trí chính xác nằm ở đâu. Khu căn cứ quân sự này được canh phòng cực kỳ cẩn mật, ngay cả các Kiếm Sĩ cũng khó mà đột nhập được. Tao tính mãi vẫn chưa có giải pháp, hy vọng mày khá hơn. Đừng phụ lòng kỳ vọng của tao.
Danile đẩy Quân đến trước ba Kiếm Sĩ, tuyên bố:
- Từ nay, anh bạn Đỗ Viết Quân trở thành thủ lĩnh của chúng mày. Chúng mày phải tuyệt đối nghe lời anh Quân, trừ khi anh ấy có ý định muốn bỏ chạy hoặc phản phé, khi ấy hãy giết nó bằng những biện pháp tàn bạo nhất có thể.
Akash hỏi với vẻ bất mãn:
- Nó chỉ là một thằng nhóc gày gò, sao điện hạ lại tin cậy như vậy?
Daniel cười nhạt:
- Nó là người duy nhất trong toàn bộ vũ trụ này giết được một thành viên Chủng Tộc Cuối Cùng. Mày có làm được không?
Câu hỏi ấy khiến Akash lập tức câm họng.
Quân ngạc nhiên:
- Sao ông biết hay vậy?
- Chủng Tộc Cuối Cùng đang săn tìm mày. Chúng treo giải thưởng là quyền được sống và miễn làm nô lệ cho bất kỳ ai cung cấp được thông tin về mày, thằng đã dám hại chết robot A9.006.201.
- Giải thưởng nghe buồn cười vậy?
- Trong mắt đám robot ấy thì con người chúng ta chỉ là một đám nô lệ không hơn không kém, vậy nên chúng treo giải như vậy đã là cao lắm rồi. Thôi, thôi, đừng mất thời gian nữa. Đi mau đi và đem viên ngọc về đây cho ta.
Quân nói:
- Chờ đã, vẫn còn một việc nữa cần giải quyết bây giờ.
Daniel trừng mắt nhìn nó với vẻ tức giận:
- Chuyện gì?
- Tôi không mang cái va li tiền này đi được, để lại chỗ ông thì tôi không yên tâm. Thế này đi, hãy đổi chúng thành một tờ ngân phiếu nặc danh, cho phép tôi được quyền rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào thuộc quyền kiểm soát của ông. Có loại ngân phiếu ấy mà, phải không? Một loại đặc quyền dành cho những người muốn che giấu danh tính.
Daniel gật đầu. Lão rút từ trong túi áo ra một tờ ngân phiếu được chế tạo bởi một loại giấy đặc biệt. Trên tờ ngân phiếu phủ đầy nhũ bạc dùng để chống theo dõi và đánh dấu. Các thiết bị soi chiếu hiện đại nhất cũng không thể phát hiện vân tay của người dùng trên tờ ngân phiếu. Chỉ các khách hàng cấp cao của Daniel mới được cấp cho tờ ngân phiếu này. Lão viết con số tám triệu krun lên ngân phiếu và trao nó cho Quân.
Quân để va li tiền xuống đất, bước ra khỏi cửa, trước khi đi, nó nhìn thẳng vào mắt của Angelie, hứa:
- Đừng lo lắng, em sẽ về đúng lúc để cứu chị.
Angelie nghẹn giọng đáp:
- Nếu có cơ hội thì hãy trốn đi. Em không lấy được viên ngọc đâu, mà em có lấy cũng sẽ bị ba thằng tay chân của Daniel giết chết mà thôi. Giá trị của em nằm ở viên ngọc, lấy được ngọc rồi giá trị ấy cũng mất.
Một người tinh khôn như Quân sao không biết điều ấy, nhưng nó vẫn cứng cỏi nói:
- Em không bỏ bạn. Dù thế nào chúng ta cũng sẽ đến hành tinh Urusula cùng với nhau.
Angelie linh cảm rằng đó chỉ là một giấc mơ hão huyền. Không có căn cứ nào để tin rằng thằng bé có thể lấy được viên ngọc và trở về an toàn, càng không có căn cứ nào để hy vọng rằng Daniel sẽ giữ lời hứa và thả cho hai người đi, nhưng sự lạc quan, kiên định và trung thành của nó đã làm trái tim của cô xao động. Cô im lặng nhìn theo bóng dáng gày gò của nó biến mất trong ánh nắng rực rỡ, cảm thấy như toàn bộ tương lai của mình đều đặt lên người thằng bé mới quen. Có thể nó đã nói dối để an ủi cô, có thể nó sẽ không bao giờ trở về, có thể cả hai đều sẽ chết một cách thảm hại, nhưng vào thời điểm ấy, lời cam kết của nó là tất cả những gì mà cô có.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!