Hỏa Kiếm có thể chặt đứt dễ dàng một con robot lính tráng, nhưng liệu có còn tác dụng trước những siêu robot như Chúa Tể Vũ Trụ không thì thật khó nói. Chính vì thế mà tầng lớp siêu giàu của Tiểu Trái Đất vẫn đang âm thầm chuẩn bị cho mình một đường lui. Họ không tin vào khả năng bảo vệ sao Hỏa của chín Kiếm Sĩ, cũng không muốn đặt số phận của mình vào tay một nhóm nhỏ những người có năng lực đặc biệt. Họ cần phải tự làm chủ số phận của mình. Hành tinh Urusula đã được chọn làm điểm đến tiếp theo của loài người, và trong số những người đã có sẵn vé lên phi thuyền, chưa hề có Kiếm Sĩ nào.
Quân cầm tay Angelie giật khẽ hai cái. Lúc này Angelie đã hiểu khá rõ về thằng bé này, biết rằng nó làm thế ắt có lý do. Để ý thấy nó từ từ lùi về phía sau, cô cũng chậm rãi lùi theo, mặt hướng về phía con robot, tay lăm lăm thanh kiếm sẵn sàng chiến đấu. Robot giương mắt nhìn về phía Quân, cười gằn:
- Mày lại định tính kế gì nữa đây? Mày khá lắm, thông minh hơn người thường rất nhiều. Tao bắt được mày rồi sẽ chặt hai tay, cắt lưỡi để mày không thể giở trò được nữa.
Quân hét lên:
- Con robot hạ đẳng thuộc chủng tộc hạ đẳng kia, mày ngửi đít bố mày đi nhé.
Nói rồi, nó nhảy ùm xuống cái ao, kéo Angelie nhảy theo. Chỉ có điều trước khi nhảy, nó đã kịp ấn kíp nổ thủ sẵn trong tay. Cái hang lớn rung lên, hàng chục gói bộc phá phát nổ cùng lúc. Phần lớn những gói bộc phá này Quân dùng tiền để mua ở ngoài chợ, chúng được bày bán công khai y như mớ rau mà thôi, nhưng một số gói đặc biệt lớn do chính tay nó tạo nên. Nó không chỉ là một thợ săn cá mà còn là một bậc thầy về vật liệu nổ. Những gói bộc phá do nó tạo ra có sức công phá lớn gấp hai mươi đến năm mươi lần thuốc nổ thông thường. Do cách đặt bộc phá rất thông minh mà một khi bộc phá nổ rồi cấu trúc thành hang sẽ lập tức trở nên suy yếu, trần sập xuống, tạo thành một nghĩa địa tự nhiên siêu lớn chôn vùi robot A9.006.201.
Quân biết chắc con robot lần này đã chết hẳn rồi. Nó đang ở bên trong một ngọn núi cao hàng nghìn mét với hàng trăm tỷ tấn đất đá đè lên người. Không một sức mạnh công nghệ nào có thể giúp nó đảo ngược tình thế. Ngay cả bộ khung xương bằng hợp kim lạnh cũng sẽ bị ngọn núi đè bẹp như con dán. Các cấu trúc bên trong sẽ bị phá vỡ hoàn toàn và trong trường hợp xấu nhất còn nổ tung, khiến cho thi thể của nó chỉ còn lại toàn các mảnh vỡ bé xíu.
Quân đoán đúng, con robot đích thực đã chết, nhưng trước khi chết nó đã kịp gửi tín hiệu về cho trung tâm chỉ huy ở Trái Đất. Nó là một phần của hệ thống máy tính Đại Dương Đỏ, là chấm thứ 9.006.201, nó có sự kết nối với toàn bộ các robot còn lại. Thời điểm nó chết, chấm đỏ biến mất, những con robot khác đều nhận ra kết cục đau lòng của đồng bạn. Cho dù đang làm gì, ở đâu, chúng đều dừng lại, kinh hãi và tiếc thương cho robot A9.006.201. Cùng lúc ấy, chúng tiếp nhận hình ảnh của Kiếm Sĩ Angelie và đặc biệt là thằng bé có tên Đỗ Viết Quân. Chính thằng bé này là hung thủ giết chết A9.006.201. Nó là con người đầu tiên trong lịch sử làm được điều này. Chưa từng có robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng nào thiệt mạng vì bất kỳ nguyên nhân gì, lại càng không sao tưởng tượng nổi một con người yếu ớt, tay không tấc sắt lại đánh bại và tiêu diệt được chúng.
Từ Trái Đất xa xôi, một mã tin được gửi đến truyền đạt mệnh lệnh của Chúa Tể Vũ Trụ, ra lệnh cho các robot đang có mặt trên sao Hỏa phải lập tức truy tìm Đỗ Viết Quân. Các robot ngừng cuộc truy đuổi Kiếm Sĩ, bay đến ngọn núi vùi xác A9.006.201, mở hệ thống truy quét toàn vùng nhằm tìm tung tích của thằng bé. Nhưng tìm mãi không thấy. Chúng không biết rằng cái ao bên trong hang núi nối thông trực tiếp ra hồ bên cạnh. Đường nối dài hai cây số, phải bơi rất lâu mới đến. Vốn Angelie không thể nhịn thở lâu đến vậy, nếu không có Hỏa Kiếm mang theo người chắc cô đã chết đuối vài lần. Hỏa Kiếm giúp cô vận động với cường độ cao mà không tiêu tốn nhiều oxy. Cô nhìn về phía trước, thấy Quân lướt trong làn nước biếc tựa như một con rái cá. Cử động của nó nhẹ nhàng và thanh thoát, không cần đạp tay đạp chân nhiều mà vẫn đạt tốc độ nhanh đến nỗi khó ai bì kịp. Lúc này cô đã thán phục nó quá rồi. Cô biết rằng xét cả về kiến thức lẫn trí thông minh thì nó đều vượt hơn cô rất xa. Với thanh kiếm trong tay cô có thể bơi nhanh hơn nó nhiều, nhưng thay vì thế cô âm thầm bơi đằng sau, chấp nhận để nó dẫn đường cho cô.
Đang bơi, Quân chợt dừng phắt lại. Trước mắt nó hiện lên một con cá kỳ lạ, toàn thân màu vàng, cơ thể đặc biệt dài, hai cái râu còn dài hơn thân, đôi mắt sáng trưng như đèn pha ô tô. Không cần nghĩ nhiều, nó cũng đoán ra được đây chính là cá rồng vàng, loài cá huyền thoại vẫn lẩn quất dưới đáy hồ. Những chấn động dữ dội của ngọn núi đã khiến nó hoảng sợ và bơi ra khỏi nơi ẩn náu. Tình cờ làm sao lại bị Quân bắt gặp. Thật đúng là hay không bằng hên. Tìm bao lâu không thấy, đúng lúc định bỏ cuộc lại gặp.
Quân mừng rỡ phát điên. Còn đang chưa biết làm gì thì con cá đã quẫy đuôi bỏ chạy. Quân vội vàng bám theo. Tốc độ của con cá này nhanh quá, loáng cái Quân đã bị bỏ xa. Còn đang tuyệt vọng thì Angelie đã chĩa mũi kiếm về phía trước, đầu kiếm xoay một vòng nhỏ, trong nháy mắt toàn thân cô đã bắn vọt đến sát cạnh con cá. Lực cản khổng lồ của nước dường như không có tác dụng gì với Angelie. Cô thúc nhẹ mũi kiếm vào thân con cá, nó lập tức khựng lại như bị điện giật. Vừa hay Quân bơi đến, nhẹ nhàng đỡ lấy con cá đang bị tê liệt. Nó gật đầu, tỏ ý cảm ơn Angelie, rồi hai người bơi lên mặt hồ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!