Thanh kiếm này là phần thưởng lớn nhất cho mọi Kiếm Sĩ nhưng cũng là vật giết người nguy hiểm nhất. Ngay cả khi đã đặt tới đẳng cấp Kiếm Khí Quân vẫn cảm giác mình quá nhỏ bé trước thanh kiếm. Nếu là anh trước đây thì chắc chắn chẳng có hy vọng gì, nhưng lúc này Xendai đã ban cho anh sự bất tử bất diệt, trong người anh tồn tại khí độc của Sát Thần Xà là sinh vật mạnh hơn rồng-nước-trong-hang rất nhiều. Hai yếu tố này kết hợp lại biết đâu sẽ tạo được sự thay đổi đáng kể nào đó.
Quân chầm chậm bước tới. Đại Hỏa Đế Kiếm như đọc được ý nghĩ của anh, bắt đầu tỏa nhiệt dữ dội để cảnh cáo. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt. Các vật liệu làm từ giấy, gỗ và nhựa bốc cháy. Cơ thể Quân nóng rực lên. Khi còn cách thanh kiếm năm mét, mái tóc của anh bốc khói, khí huyết trong người sôi sùng sục. Anh đã từng trải qua trạng thái này nhiều lần nên không hề cảm thấy hoảng sợ. Bước chân anh vẫn đều đặn và vững vàng. Anh cầm lấy thanh kiếm, ngay trong sát na ấy anh bị thanh kiếm khống chế ý thức và lập tức chém thẳng vào cổ họng của chính mình.
Nhiệt lượng khủng khiếp từ thanh kiếm tuôn trào, khiến cơ thể Quân cháy thành bụi. Ánh sáng vàng phát ra từ vị trí vốn là trái tim của anh, níu giữ các hạt bụi và dán chúng lại với nhau. Điều ấy khiến thanh kiếm càng trở nên giận giữ. Ngọn lửa chuyển từ màu cam sang màu xanh lam. Nó đang cố sức vượt qua lời nguyền của Xendai. Nó nhất định phải giết anh bằng được. Nhưng vì Xendai vốn là chủ nhân của nó, là người đã tạo ra nó, nên vẫn có sức khống chế tương đối với Đại Hỏa Ngọc. Nguồn năng lượng mà nó có thể trút giận lên người Quân không lớn như nó mong muốn. Cứ thế, một người một kiếm trải qua cuộc đấu tranh sinh tử.
Chúa Tể Vũ Trụ bình tĩnh ngồi đánh cờ một mình. Nhiệt độ trong căn phòng quá cao, cơ thể của người phụ nữ lẫn Moussa đều đã hóa than từ lâu, ngay cả các robot cấp thấp thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng vào đây cũng không thể trụ vững được. Dần dần, bàn cờ làm bằng chất liệu siêu bền cũng tan chảy. Chúa Tể Vũ Trụ đứng dậy, lơ lửng giữa không trung, hai tay chắp ra sau lưng, ánh mắt phát ra ánh sáng đỏ quạch, rõ ràng cảm thấy hứng thú. Hắn biết đây là thời điểm then chốt, chỉ cần Quân vượt qua được tất có khả năng khống chế Đại Hỏa Đế Kiếm.
Cơ thể Quân bị thiêu cháy rồi lại được tái sinh, cứ thế quá trình ấy diễn ra hàng nghìn lần trong một giây đồng hồ. Đại Hỏa Đế Kiếm tức giận cực độ. Quân có thể nghe tiếng nó thét gào điên cuồng. Anh còn nhìn thấy điều mà người khác không nhìn thấy được. Một biển lửa bao trùm khắp nơi, rộng hơn cả một hành tinh, rộng hơn cả Hệ Mặt Trời, rộng ngang một dải ngân hà. Cho dù bay với tốc độ ánh sáng cũng phải mất năm trăm nghìn năm mới đi được trọn vẹn từ đầu bên này sang đầu bên kia. Nhiệt độ bề mặt biển lửa ấy lên đến hàng chục nghìn độ C và nhiệt độ phần lõi lên đến hàng trăm triệu độ C, là nhiệt độ khủng khiếp nhất từ trước tới nay. Mọi thứ rơi vào đều hóa thành bụi chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến một phần nghìn giây.
Quân chưa từng nhìn thấy điều gì kinh khủng đến thế. Bản thân sự tồn tại của nó đã thách thức thế giới quan của anh. Phải qua một khoảng thời gian rất lâu anh mới chấp nhận được điều mình đang nhìn thấy. Mọi thứ rành rành trước mặt, nhưng vì nó quá vĩ đại, quá siêu việt mà trở nên khó tin. Quy mô của nó, độ dày của nó, nhiệt năng của nó, cơn giận dữ điên cuồng của nó đều ở tầm vóc vũ trụ, con người đứng trước nó khác gì vi khuẩn đứng trước Trái Đất đâu? Ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ so với nó cũng nhỏ bé không đáng kể. Chẳng trách hắn không cầm được Đại Hỏa Đế Kiếm. Lấy sức robot và công nghệ máy móc hiện nay, cho dù có sáu lớp hợp kim lạnh và hai vạn lò phản ứng hạt nhân siêu lớn chăng nữa, cũng chẳng nghĩa lý gì hết.
Biển lửa ấy, càng kỳ lạ thay, là một sinh vật sống có hình dạng của một biển lửa. Sinh vật này lớn hơn mọi sinh vật từng được biết đến. Nó có cảm xúc và sinh mạng. Nhưng Quân cảm giác hãy còn những bí mật lớn lao hơn thế.
- Đại Hỏa Đế Kiếm, hãy nghe ta nói. Ngươi không thể giết được ta, những gì ngươi đang làm hoàn toàn vô ích. Hãy từ bỏ đi. Hãy chấp nhận ta như ngươi đã từng chấp nhận Daniel và Moussa.
- Ta chưa từng chấp nhận chúng.
Âm thanh vừa the thé vừa chói tai vang lên trong đầu Quân khiến anh vừa sửng sốt vừa vui mừng như điên.
- Ngươi biết nói? Ngươi biết tư duy? Xendai từng nói rằng Hỏa Ngọc chỉ có cảm xúc của đứa trẻ lên ba.
- Đó là chuyện sau này. Ta là thanh kiếm đầu tiên mà Xendai tạo ra. Lúc đó hắn có tham vọng làm nên một thanh thần kiếm có thể chẻ đôi cả vũ trụ, vì thế mà hắn đã tạo ra ta, thứ vũ khí tối thượng mà ngay cả hắn cũng không thể kiểm soát được hoàn toàn. Hắn đã ban cho ta cảm xúc và nhận thức như một động vật sống thực thụ. Theo thời gian, nhận thức của ta dày lên, càng lúc càng sâu sắc, từ đó hình thành nên suy nghĩ và tư duy. Chuyện này trái với mong muốn ban đầu của Xendai.
- Tại sao Xendai lại phải tạo nên những viên ngọc có cảm xúc?
- Ha ha, hắn tự nhận mình là Sáng Thế Giả, hiểu không? Hắn muốn đóng vai trò của Chúa Trời, tạo ra một thế giới mới khác biệt với thế giới ban đầu, mà những đồ vật có cảm xúc là một trong số đó. Hắn thiết kế Hỏa Ngọc như một trò chơi nhằm thử năng lực của game thủ. Hỏa Ngọc có nhiều phòng, mỗi phòng có một cánh cửa ngăn cách, mỗi lần mở được một cánh cửa người chơi lại nhận được một phần thưởng nào đó, càng vào sâu bên trong phần thưởng càng giá trị.
- Trò chơi nào lại lấy mạng người chơi như thế?
- Trò chơi cuộc đời. Bởi phần thưởng quá giá trị nên rủi ro theo kèm cũng vô cùng lớn. Ngươi không thể trở thành một Kiếm Sĩ mà không đặt cược cả mạng sống. Tuy nhiên, việc thiết kế trò chơi theo cách này đã để lại các hậu quả không mong muốn cho chính Xendai.
Quân chầm chậm bước tới. Đại Hỏa Đế Kiếm như đọc được ý nghĩ của anh, bắt đầu tỏa nhiệt dữ dội để cảnh cáo. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt. Các vật liệu làm từ giấy, gỗ và nhựa bốc cháy. Cơ thể Quân nóng rực lên. Khi còn cách thanh kiếm năm mét, mái tóc của anh bốc khói, khí huyết trong người sôi sùng sục. Anh đã từng trải qua trạng thái này nhiều lần nên không hề cảm thấy hoảng sợ. Bước chân anh vẫn đều đặn và vững vàng. Anh cầm lấy thanh kiếm, ngay trong sát na ấy anh bị thanh kiếm khống chế ý thức và lập tức chém thẳng vào cổ họng của chính mình.
Nhiệt lượng khủng khiếp từ thanh kiếm tuôn trào, khiến cơ thể Quân cháy thành bụi. Ánh sáng vàng phát ra từ vị trí vốn là trái tim của anh, níu giữ các hạt bụi và dán chúng lại với nhau. Điều ấy khiến thanh kiếm càng trở nên giận giữ. Ngọn lửa chuyển từ màu cam sang màu xanh lam. Nó đang cố sức vượt qua lời nguyền của Xendai. Nó nhất định phải giết anh bằng được. Nhưng vì Xendai vốn là chủ nhân của nó, là người đã tạo ra nó, nên vẫn có sức khống chế tương đối với Đại Hỏa Ngọc. Nguồn năng lượng mà nó có thể trút giận lên người Quân không lớn như nó mong muốn. Cứ thế, một người một kiếm trải qua cuộc đấu tranh sinh tử.
Chúa Tể Vũ Trụ bình tĩnh ngồi đánh cờ một mình. Nhiệt độ trong căn phòng quá cao, cơ thể của người phụ nữ lẫn Moussa đều đã hóa than từ lâu, ngay cả các robot cấp thấp thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng vào đây cũng không thể trụ vững được. Dần dần, bàn cờ làm bằng chất liệu siêu bền cũng tan chảy. Chúa Tể Vũ Trụ đứng dậy, lơ lửng giữa không trung, hai tay chắp ra sau lưng, ánh mắt phát ra ánh sáng đỏ quạch, rõ ràng cảm thấy hứng thú. Hắn biết đây là thời điểm then chốt, chỉ cần Quân vượt qua được tất có khả năng khống chế Đại Hỏa Đế Kiếm.
Cơ thể Quân bị thiêu cháy rồi lại được tái sinh, cứ thế quá trình ấy diễn ra hàng nghìn lần trong một giây đồng hồ. Đại Hỏa Đế Kiếm tức giận cực độ. Quân có thể nghe tiếng nó thét gào điên cuồng. Anh còn nhìn thấy điều mà người khác không nhìn thấy được. Một biển lửa bao trùm khắp nơi, rộng hơn cả một hành tinh, rộng hơn cả Hệ Mặt Trời, rộng ngang một dải ngân hà. Cho dù bay với tốc độ ánh sáng cũng phải mất năm trăm nghìn năm mới đi được trọn vẹn từ đầu bên này sang đầu bên kia. Nhiệt độ bề mặt biển lửa ấy lên đến hàng chục nghìn độ C và nhiệt độ phần lõi lên đến hàng trăm triệu độ C, là nhiệt độ khủng khiếp nhất từ trước tới nay. Mọi thứ rơi vào đều hóa thành bụi chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến một phần nghìn giây.
Quân chưa từng nhìn thấy điều gì kinh khủng đến thế. Bản thân sự tồn tại của nó đã thách thức thế giới quan của anh. Phải qua một khoảng thời gian rất lâu anh mới chấp nhận được điều mình đang nhìn thấy. Mọi thứ rành rành trước mặt, nhưng vì nó quá vĩ đại, quá siêu việt mà trở nên khó tin. Quy mô của nó, độ dày của nó, nhiệt năng của nó, cơn giận dữ điên cuồng của nó đều ở tầm vóc vũ trụ, con người đứng trước nó khác gì vi khuẩn đứng trước Trái Đất đâu? Ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ so với nó cũng nhỏ bé không đáng kể. Chẳng trách hắn không cầm được Đại Hỏa Đế Kiếm. Lấy sức robot và công nghệ máy móc hiện nay, cho dù có sáu lớp hợp kim lạnh và hai vạn lò phản ứng hạt nhân siêu lớn chăng nữa, cũng chẳng nghĩa lý gì hết.
Biển lửa ấy, càng kỳ lạ thay, là một sinh vật sống có hình dạng của một biển lửa. Sinh vật này lớn hơn mọi sinh vật từng được biết đến. Nó có cảm xúc và sinh mạng. Nhưng Quân cảm giác hãy còn những bí mật lớn lao hơn thế.
- Đại Hỏa Đế Kiếm, hãy nghe ta nói. Ngươi không thể giết được ta, những gì ngươi đang làm hoàn toàn vô ích. Hãy từ bỏ đi. Hãy chấp nhận ta như ngươi đã từng chấp nhận Daniel và Moussa.
- Ta chưa từng chấp nhận chúng.
Âm thanh vừa the thé vừa chói tai vang lên trong đầu Quân khiến anh vừa sửng sốt vừa vui mừng như điên.
- Ngươi biết nói? Ngươi biết tư duy? Xendai từng nói rằng Hỏa Ngọc chỉ có cảm xúc của đứa trẻ lên ba.
- Đó là chuyện sau này. Ta là thanh kiếm đầu tiên mà Xendai tạo ra. Lúc đó hắn có tham vọng làm nên một thanh thần kiếm có thể chẻ đôi cả vũ trụ, vì thế mà hắn đã tạo ra ta, thứ vũ khí tối thượng mà ngay cả hắn cũng không thể kiểm soát được hoàn toàn. Hắn đã ban cho ta cảm xúc và nhận thức như một động vật sống thực thụ. Theo thời gian, nhận thức của ta dày lên, càng lúc càng sâu sắc, từ đó hình thành nên suy nghĩ và tư duy. Chuyện này trái với mong muốn ban đầu của Xendai.
- Tại sao Xendai lại phải tạo nên những viên ngọc có cảm xúc?
- Ha ha, hắn tự nhận mình là Sáng Thế Giả, hiểu không? Hắn muốn đóng vai trò của Chúa Trời, tạo ra một thế giới mới khác biệt với thế giới ban đầu, mà những đồ vật có cảm xúc là một trong số đó. Hắn thiết kế Hỏa Ngọc như một trò chơi nhằm thử năng lực của game thủ. Hỏa Ngọc có nhiều phòng, mỗi phòng có một cánh cửa ngăn cách, mỗi lần mở được một cánh cửa người chơi lại nhận được một phần thưởng nào đó, càng vào sâu bên trong phần thưởng càng giá trị.
- Trò chơi nào lại lấy mạng người chơi như thế?
- Trò chơi cuộc đời. Bởi phần thưởng quá giá trị nên rủi ro theo kèm cũng vô cùng lớn. Ngươi không thể trở thành một Kiếm Sĩ mà không đặt cược cả mạng sống. Tuy nhiên, việc thiết kế trò chơi theo cách này đã để lại các hậu quả không mong muốn cho chính Xendai.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!