Thanh kiếm trên tay Quân biến mất. Sáu viên ngọc bên tay phải tách ra, dời vị trị sang tay trái. Mặc dù không cầm kiếm trên tay nhưng Quân vẫn không rơi xuống. Trình độ sử dụng kiếm pháp của anh đã đạt tới độ không cần hiện hình nguyên cả cây kiếm vẫn có thể bay trong không trung. Anh gần như đã đạt tới đẳng cấp của một vị thần. Sức mạnh của anh thật không tưởng, vượt xa khả năng lý giải của đồng loại. Từ người anh lúc này tỏa ra một khí tức lạnh lẽo mà cao ngạo, người thường vĩnh viễn không thể chạm đến. Anh biết mình mạnh và anh muốn kẻ thù cũng hiểu rõ điều đó như anh vậy.
Bá khí của Quân làm toàn quân Urusula nháo nhào. David Caruso tức giận, quát ầm lên:
- Hắn chỉ có một mình thôi. Chúng mày sợ cái gì? Tiến cả tiến lên giết hắn đi.
Những con thuyền của Urusula ồ ạt cất cánh. Dưới sự đốc thúc của Daniel và sự hỗ trợ nhiệt tình của Chủng Tộc Cuối Cùng, lực lượng không quân và phòng thủ không gian ở đây đã chứng kiến bước đại nhảy vọt. Urusula có năm trăm tàu chiến, trong đó có những con tàu có kích thước siêu khổng lồ, trang bị hệ thống đánh chặn và tấn công hiện đại. Một khi cùng cất cánh, chúng có thể che lấp cả bầu trời, tạo thành một cảnh tượng vừa kích thích vừa đáng sợ. Những con tàu nối nhau trải dài quá tầm mắt, con tàu nào cũng như ngọn núi di động phát ra âm thanh ầm ầm có thể gây ra tình trạng điếc tai tạm thời. Phần lớn chúng được sơn màu đen và các màu trầm tính để tăng tính uy hiếp, chính vì vậy mà trông càng khủng bố hơn. Mặc dù có kích thước rất lớn, chúng lại có tính cơ động đặc biệt cao và có thể tăng tốc trong khoảng thời gian rất ngắn khiến người ta phải trầm trồ về sức mạnh công nghệ của nhân loại.
Quân biết mình đấu không lại những con tàu này. Hạ được Vận Mệnh đã là cực hạn của anh. Nhưng anh cũng không vì thế mà thối lui. Sau lưng anh hạm đội sao Hỏa dần hiện ra. Anh đã huy động toàn bộ một nghìn tàu chiến cho cuộc quyết chiến lần này. Mục tiêu là xóa sổ quân đội của Daniel và bắt lão cùng những tên tay chân của lão phải trả giá. Số lượng tàu của sao Hỏa quá nhiều khiến đối phương ngơ ngẩn. Chúng đếm mãi cũng không hết số lượng tàu của đối phương. Hạm đội của Urusula tưởng đã mạnh lắm rồi mà so ra vẫn chỉ bằng một nửa kẻ thù. Một khi số lượng đã đông gấp đôi thì chiến thuật tốt nhất là lấy thịt đè người. Cứ việc nhảy vào và nghiền nát mà không cần quan tâm đến việc tổ chức các cánh quân. Đó chính xác là điều mà Quân đã làm. Anh hạ lệnh phát động của tấn công. Tên lửa trút xuống hạm đội Urusula như mưa, nhưng là cơn mưa kinh hoàng trong đó mỗi hạt mưa đều có thể phá hủy gần nửa thành phố. Bên Urusula vội vã bắn trả. Chỉ có điều vị trí của chúng bất lợi, từ dưới thấp đánh lên bao giờ cũng thiệt thòi hơn, công nghệ của sao Hỏa cũng vượt trội, số lượng tàu nhiều hơn dẫn đến số tên lửa bắn ra cùng một thời điểm lớn hơn, đủ sức làm tê liệt hệ thống phòng thủ tập thể. Đợi tấn công đầu tiên đã bắn cháy mười tàu, làm thiệt hại hai mươi tàu khác.
Kishimoto, kẻ được phong làm chỉ huy trưởng hạm đội Urusula, vội vã ra lệnh cho các tàu tản ra và chia cắt hạm đội đối phương. Nhưng Đế chế không cho phép chúng làm điều đó. Tên lửa vẫn cứ nã xuống cấp tập. Những con tàu thoát ra khỏi hỏa ngục sẽ lập tức bị ba đến năm tàu đối phương truy sát, tiêu diệt. Cứ thế vòng vây dần khép lại.
Kishimoto biết trận này thế là xong rồi. Cuộc chiến nhìn có vẻ khốc liệt nhưng cho đến nay chỉ có bên mình thiệt hại, đối phương chưa cháy tàu nào. Gã muốn ra lệnh cho các tên lửa mặt đất khai hỏa, nhưng tình cảnh quá hỗn loạn, rất có khả năng tên lửa sẽ bắn trúng tàu của mình đang ở gần mặt đất hơn. Gã cân nhắc việc bỏ chạy. Đây có lẽ là thời điểm thích hợp. Gã có thể trốn về Trái Đất và cầu xin đám Chủng Tộc Cuối Cùng dung nạp. Dẫu sao gã cũng là một Kiếm Sĩ cấp bậc Nhân Kiếm Hợp Nhất, giàu kinh nghiệm chiến đấu và khôn ngoan. Gã hữu dụng với những kẻ biết dùng người. Còn đang nghĩ ngợi, gã bỗng thấy cánh cửa phòng chỉ huy bật tung như bị ai đạp đổ. Quân bước vào. Đằng sau anh xác người nằm la liệt trên sàn nhà.
Quân mỉm cười, cất tiếng chào:
- David, Kishimoto. Lâu rồi không gặp.
David nhìn thấy anh như nhìn thấy quỷ. Gã hiểu rằng người này tìm đến đây để giết mình. Gã phóng kiếm cầm trên tay phải, định xông tới quyết một trận tử chiến thì bị Quân chém bay cánh tay trái. Anh cố tình để lại tay cầm kiếm của David để gã không chết quá sớm.
- Vội gì? Từ từ rồi tao sẽ tính sổ đủ với mày.
David gào lên đau đớn. Thanh kiếm trên tay giúp gã hồi phục lại rất nhanh nhưng cánh tay đã mất rồi thì vĩnh viễn không mọc ra được. Gã nhìn Quân, nói đứt quãng trong tiếng thở hổn hển:
- Vũ Đế Quân, tôi sẽ làm tôi tớ cho ngài.
Quân làm như không nghe thấy câu ấy:
- Daniel đang trốn ở đâu?
- Trong rừng Ánh Sáng.
- Hắn làm gì ở đó?
- Tôi không biết. Lão cấm tôi đến đó.
- Lúc nãy mày xin làm tôi tớ cho tao, nhưng mày không xứng.
Quân động tay, bảy sợi tơ cùng lúc bắn ra, sáu sợi tơ hủy diệt sáu viên ngọc trên cổ tay của David, sợi tơ thứ bảy xuyên thủng đầu, giết gã tại chỗ.
Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất.
Kishimoto nhìn Quân, sắc mặt nhợt nhạt. Gã biết có cầu xin cũng không được tác dụng gì, số phận của gã đã được định đoạt.
- Rồi anh cũng sẽ chết thôi.
Quân cười nhạt:
- Tại sao?
- Tha cho tôi, tôi sẽ chỉ cách cho anh tránh cạm bẫy đã được Daniel giăng ra.
- Không cần. Mày theo bạn mày đi.
Quân nói và đâm chết Kishimoto. Cơ thể của gã bị Ác Kiếm thiêu cháy, hóa thành than. Thế là cả hai tên Kiếm Sĩ theo chân Daniel đều đã toi mạng.
Quân phá cửa sở chỉ huy bay ra ngoài, cơ thể vẽ thành một đường cong trên bầu trời, hướng rừng Ánh Sáng thẳng tiến.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!