Từ hai phòng điều khiển, hai nhóm có thể dễ dàng quan sát hành động của toàn bộ căn cứ. Theo suy đoán của Quân, nếu căn cứ Strange thực sự cất giữ Đại Hỏa Ngọc thì việc bảo vệ nó sẽ là nhiệm vụ ưu tiên. Những quan chức cấp cao của căn cứ tất sẽ phải chạy về khu chứa ngọc thay vì tìm cách dập tắt đám cháy. Như vậy, chỉ cần theo dõi những người chạy ngược chiều tập thể sẽ biết được viên ngọc đang được cất giữ ở đâu. Nhóm của Akash và Lý Hy Hoa không phát hiện được điều gì bất thường, mọi người ở cánh Tây đều rầm rập chạy về phòng sinh hoạt chung, trong khi nhóm của Quân nhận ra rằng viên thiếu tướng chỉ huy Thiếu Đoàn cùng mười người khác hộc tốc chạy về khu lưu trữ trung tâm, nơi được xem là khu vực tuyệt mật và được đánh dấu x trên bản đồ. Quân hiểu rằng số phận đã ưu ái mình. Đây chính là món quà của ông trời, là chỉ dấu dẫn đường cho nó tìm đến viên ngọc.
Quân ngăn không cho Aston thông báo tin tức này cho nhóm của Lý Hy Hoa, viện cớ rằng chưa có gì chắc chắn, rất có thể bên trong căn cứ còn có nhiều loại vũ khí và tài liệu quan trọng khác ngoài Đại Hỏa Ngọc. Aston tin lời nó. Hắn là một gã phổi bò thân thiện và cả tin. Trong số ba Kiếm Sĩ, hắn khỏe nhất nhưng kỹ năng chiến đấu lại yếu nhất và cũng kém thông minh nhất. Hai tên Kiếm Sĩ còn lại đều ngấm ngầm khinh thường hắn. Hắn biết điều đó và cảm giác bị coi thường khiến hắn trở nên xa cách với đồng bạn.
Quân và Aston chạy thật nhanh theo hướng Thiếu Đoàn Trưởng. Chẳng mấy chốc họ đã bắt kịp đoàn người, vừa đúng lúc chúng mở cánh cửa vào khu lưu trữ trung tâm. Thiếu Đoàn Trưởng nhận ra điều kỳ lạ liền ra lệnh cho thuộc cấp khống chế hai kẻ lạ mặt. Quân đẩy Aston tiến lên trước. Aston chụm năm ngón tay lại rồi búng mạnh ra, gọi Hỏa Kiếm. Thanh kiếm vừa hiện, tất cả mọi người trong phòng đã đồng loạt kêu lên thất thanh:
- Kiếm Sĩ? Đúng rồi, hắn là Kiếm Sĩ Aston, tại sao hắn lại đến đây tấn công chúng ta?
Aston không đáp, mắt nhìn về phía Quân chờ chỉ dẫn. Quân nói:
- Mời Thiếu Đoàn Trưởng và các anh em binh lính thuộc cấp cùng chúng tôi vào khu thí nghiệm. Đừng nghĩ đến việc chống trả, các người không phải đối thủ của Kiếm Sĩ đâu. Vọng động chỉ dẫn đến thiệt mạng vô ích.
Sắc mặt của Thiếu Đoàn Trưởng trở nên nhợt nhạt, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành cùng Quân và Aston bước vào khu lưu trữ.
- Viên ngọc đang ở đâu?
Viên Thiếu Đoàn Trưởng lặng thinh không đáp. Quân cười nhạt:
- Ông tưởng không nói thì tôi không tìm được ư? Aston, Hỏa Ngọc có thể cảm ứng lẫn nhau, hãy dùng Hỏa Ngọc trên tay anh tìm Đại Hỏa Ngọc đi.
Aston lập tức hiểu ra. Cách làm này thật thông minh. Hắn đưa tay có ngọc đi một vòng quanh căn phòng, lúc đến gần bức tường thì sáu viên ngọc trở nên run rẩy, đường vân trên Hỏa Kiếm rung động kịch liệt như đang sợ hãi. Aston thốt lên:
- Chỗ này.
- Dùng kiếm chém nát bức tường đi. Đừng sợ làm tổn thương viên ngọc. Hỏa Kiếm thông thường không gây tổn hại được cho Đại Hỏa Ngọc đâu.
Aston nghe lời, liền chém mạnh thanh kiếm vào bức tường làm bằng bê tông cốt thép. Bê tông lập tức nát vụn như bùn nhão, không hề có tác dụng ngăn cản chút nào. Viên ngọc giấu trong bức tường lăn ra. Quân mừng rỡ cực độ, vội cúi xuống nhặt viên ngọc lên.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nó được trực tiếp cầm lấy một viên Đại Hỏa Ngọc. Viên ngọc ấm nóng chẳng khác gì da người. Nguồn nhiệt lượng không ngừng tỏa ra xung quanh, thẩm thấu qua các ngón tay vào sâu tận tâm can làm Quân bừng lên một khao khát kỳ lạ và mãnh liệt. Nó biết rằng nó muốn làm một Kiếm Sĩ. Đó là nguyện ước của đời nó. Nó sẽ làm tất cả những gì có thể để hiện thực hóa ước mơ này. Có thể nó không khống chế được Hỏa Kiếm trong lần thử đầu tiên như những người khác, nhưng điều đó không nói lên được điều gì, nó đã nghĩ ra cách để chinh phục thanh kiếm nếu có cơ hội lần thứ hai.
Quân nén lòng háo hức xuống, cẩn thận nhét viên ngọc vào túi áo. Nó mới hoàn thành được một nửa công việc, nửa công việc phía sau mới đúng là cuộc tranh đấu sống còn.
Nó nói với Aston:
- Hãy báo cho đám Lý Hy Hoa biết chúng ta đã lấy được viên ngọc ở khu lưu trữ trung tâm.
Aston gật đầu. Hắn lập tức gọi cho Lý Hy Hoa, truyền đạt thông điệp đúng như những gì Quân bảo. Sau khi Aston nói xong, Quân tước bộ đàm trong tay hắn và đập nát.
Aston thốt lên:
- Sao lại đập đi? Như thế làm sao liên lạc được?
Quân hét lên:
- Chính là thế đấy. Chạy mau.
Nó kéo Aston chạy thật nhanh ra cửa, trong khi Lý Hy Hoa và Akash trong lòng sục sôi nỗi lo lắng bị nẫng tay trên ngọc quý mà hộc tốc chạy về phía khu lưu trữ trung tâm. Như thế là chúng đã rơi vào bẫy của Quân rồi. Lúc này cảnh báo đã loang ra khắp nơi, các nhà lãnh đạo căn cứ đều biết rằng có một nhóm Kiếm Sĩ đang thâm nhập để cướp Đại Hỏa Ngọc, liền phát lệnh lùng bắt. Tình hình khi ấy thật hỗn loạn. Chẳng mấy chốc, cả bốn người đều lộ danh tính và bị đám đông bao vây. Cuộc chiến nổ ra kịch liệt, nhưng vì Quân và Aston tiến về phía cửa ra vào, trong khi Lý Hy Hoa và Akash hướng về khu vực trung tâm, nên mức độ ngăn cản cũng khác nhau. Lực lượng bao vây nhóm Lý Hy Hoa đông hơn, trong bối cảnh rối ren, ai cũng cho rằng hai tên này mới là mối đe dọa chính.
Bên trong căn cứ, tiếng súng vang lên liên hồi. Lý Hy Hoa và Akash mỗi người cầm một thanh Hỏa Kiếm, tròng mắt đỏ lòm, gân xanh nổi cục trông hết sức đáng sợ. Chúng bắt đầu mở cuộc tàn sát. Thanh Hỏa Kiếm trong tay chúng quét qua đâu, cơ thể người đứt phăng đến đấy. Những bức tường bị kiếm chém trúng vỡ tan thành bột phấn. Trong phạm vi hai mét quanh thanh kiếm, nhiệt độ tăng lên ngùn ngụt, những phần da thịt không có đồ bảo hộ cháy xém. Trong phạm vi mười mét, không khí bị đốt cháy không sao thở nổi. Tốc độ của các Kiếm Sĩ quá nhanh, muốn chạy cũng không được, nhiều người chết trước khi ý thức được họ bị chém.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!