Quân tiến đến bên cạnh Kishimoto, cảnh cáo:
- Kishimoto, cả hai ta đều biết điều gì đang xảy ra. Đây là đội quân của tôi, anh không được đầu độc tâm trí họ. Nếu anh dám làm điều ngu ngốc, tôi sẽ xử theo quân lệnh.
Kishimoto than:
- Tất cả chúng ta sẽ chết.
- Anh nhầm rồi. Hãy thử nghĩ xem tại sao chúng lại phải hạ mình thỏa hiệp với Daniel? Tôi đoán rằng chúng đã cùng đường. Không có hợp kim lạnh, chúng sẽ không thể tiếp tục tồn tại, ít nhất với số lượng nhiều như ngày nay. Những con robot cấp cao như Chúa Tể Vũ Trụ muốn tiếp tục phát triển thì sẽ phải làm gì? Nếu anh là hắn, anh sẽ làm gì?
Kishimoto nghĩ một lúc rồi thốt lên:
- Chúng sẽ lấy hợp kim lạnh từ đồng loại.
- Đúng vậy, chúng sẽ phải giết các robot khác và thu hẹp số lượng được phép tồn tại ở mức vài nghìn, thậm chí vài trăm con, nhưng việc này cần được tiến hành thật khôn khéo để tránh loạn lòng quân. Mười triệu robot không phải là trò đùa. Mỗi robot đều mạnh ngang với một Thiếu Đoàn, thậm chí một Binh Đoàn. Chúa Tể Vũ Trụ tuy hùng mạnh nhưng mình gã không đấu được với cả Chủng Tộc. Hắn cần có người ủng hộ và cần có lý do hợp lý để khai thác hợp kim lạnh từ các robot khác một cách công khai. Chính vì thế mà hắn treo thưởng bằng cái đầu của tôi. Hắn tất không muốn tôi chết quá sớm và điều này rất hợp ý tôi. Tôi cũng không muốn mình chết quá sớm. Bằng cách kéo dài thời gian sinh tồn, tô sẽ tìm được cách thuyết phục các robot khác chống lại hắn. Tôi sống càng lâu chúng ta càng có khả năng đảo ngược thế cờ và làm tăng cơ hội sống sót cho các thành viên Thiếu Đoàn. Kishimoto, hãy dùng sự khôn ngoan của anh đúng chỗ, đúng cách. Đừng vì quyền lợi tủn mủn trước mắt mà hy sinh đại cục. Nếu anh bỏ tôi, anh sẽ sống vật vờ thêm được một thời gian nữa, nhưng rồi cũng chết thôi. Trái Đất giờ đã là ngôi nhà của robot, với chúng anh chỉ là một sinh vật hạ đẳng, chúng sẽ truy tìm anh và biến anh thành một thứ nô lệ tồi tệ còn dưới cả trâu bò.
Kishimoto biết mọi điều Quân nói đều đúng cả nên sau một lúc do dự thì cam đoan:
- Hoàng tử, tôi sẽ chiến đấu cùng với anh. Anh không cần lo lắng.
Chiều hôm ấy, Quân dẫn Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong tiến vào Bắc Cực. Khắp nơi đều là tuyết trắng, nhiệt độ giảm xuống rất thấp, những cơn gió lạnh tới mức có thể giết chết người thường không mặc đủ quần áo ấm trong vòng vài chục phút. Họ dừng lại ở đỉnh Barbeau thuộc dãy Cordillera. Đây là ngọn núi cao nhất Bắc Cực, chiều cao 2.616 mét. Quân chọn đây làm điểm quyết chiến, ngoài lý do dễ thủ khó công, còn vì anh biết rằng môi trường giá buốt sẽ làm giảm năng lực vận hành của máy móc. Anh yêu cầu hai nghìn binh sĩ robot phục kích trên sườn núi, hạn chế di chuyển, tích cực dùng súng bắn từ xa để yểm trợ. Tám Kiếm Sĩ tiến ra trước trận tiền, bay lơ lửng, duy trì khoảng cách năm mét với mặt đất. Quân đứng ở vị trí đầu tiên, cao nhất. Trên tay anh cầm chếch xuống thanh Lãng Tử Kiếm. Năng lượng từ thanh kiếm truyền vào tay anh, giữ ấm cho cơ thể anh. Vóc dáng anh đẹp đẽ, cao lớn. Bộ quân phục bay theo chiều gió. Ở giữa vùng đất mênh mông toàn tuyết trắng, những thanh kiếm cháy lên sắc đỏ oai hùng, kiêu hãnh đón chờ cuộc chiến lớn nhất giữa người và robot.
Từ xa, những con robot đầu tiên đã hiện ra. Chúng bay đến cách Quân chừng mười mét thì dừng lại. Quân cất tiếng nói sang sảng:
- Hỡi những người anh em robot, chúng ta không phải là kẻ thù của nhau. Trong suốt hàng thế kỷ, robot đã cộng sinh với con người. Chúng ta đã cùng nhau chinh phục biển sâu, núi cao và không gian. Chúng ta đã cùng nhau làm việc ở những nơi khó khăn, nguy hiểm. Chúng ta đã chiến đấu cùng nhau và chết cùng nhau. Sự chung sống hòa bình ấy đã kéo dài cho đến ngày A0 xuất hiện với tham vọng lật đổ chính những người đã tạo ra hắn và ban cho hắn sự sống. Hắn là một kẻ phản phúc. Hắn đã nói gì với những người anh em? Có lẽ hắn nói rằng Đỗ Viết Quân này là một sát thủ nguy hiểm cần phải bị tiêu diệt và những người giết ta sẽ được phong thưởng. Nhưng cái chết của ta đâu có giải quyết vấn đề cốt lõi nhất với những người anh em, đó là nguồn cung hợp kim lạnh. Chủng Tộc Cuối Cùng không thể sống thiếu hợp kim lạnh, vậy hợp kim lạnh từ đâu mà ra? Từ chính anh em mà ra chứ đâu? Những sĩ quan cấp cao sẽ bóc hợp kim lạnh từ cơ thể anh em đắp lên người chúng. Các anh em có giết ta cũng chẳng thay đổi được số phận của anh em, chẳng thể sống lâu hơn được.
Bài hùng biện của Quân như nhát dao đâm vào tim các robot. Chúng không phải là những kẻ ngu ngốc, ngược lại, chúng là những thực thể cực kỳ thông minh và có khả năng phân tích độc lập. Sau khi một lúc ngẫm nghĩ chúng nhận ra rằng Quân nói có lý. Nguồn cung hợp kim lạnh không còn, chỉ có thể khai thác từ các robot thuộc cùng chủng tộc. Rất nhiều robot sẽ phải chết để các robot khác tồn tại. Vấn đề nằm ở chỗ ai sẽ phải chết và ai sẽ được quyền tồn tại?
Một con robot tỏ ra mình khôn ngoan:
- Ngài Chúa Tể Vũ Trụ đã nói rất rõ rằng những ai giết hoặc tham gia giết Quân sẽ được phong chức đại tướng và nhận hợp kim lạnh. Nếu hắn chết, tất cả những người có mặt ở đây sẽ được tưởng thưởng. Tiến lên nào!
Các robot bừng tỉnh. Đúng rồi! Chúng thuộc nhóm robot đầu tiên đến chiến trường, chúng chính là các robot may mắn sẽ sống tiếp ngay cả khi phần lớn chủng tộc đã tiêu vong. Bây giờ không phải là lúc nghĩ đến những việc sâu xa, trước mắt cứ giết Quân đã rồi tính sau.
Con robot tỏ ra khôn ngoan lúc nãy bay vọt lên. Nó quá nôn nóng lập công. Sự sống bất tử đang ở ngay trước mặt nó, nó không muốn nhường cho kẻ khác. Chính vì quá nôn nóng mà nó phạm sai lầm. Quân trừng mắt, mũi kiếm chĩa ra phía trước, lấy tốc độ siêu nhanh xuyên thủng người con robot rồi quay về vị trí cũ. Bất động. Xác con robot rơi bịch xuống, chất dầu màu đỏ từ bên trong phun tung tóe trên nền tuyết trắng, nhìn xa xa chẳng khác gì máu người. Quân cầm chếch thanh kiếm, mũi kiếm hướng xuống mặt đất, hơi thở điều hòa, sắc mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!