Gã chìa tay ra, Bị Bông vẫn đang ngồi trên mặt đất, nó đập tay gã. Đó là lời giao ước giữa một Tổng lãnh thiên thần từng được giao nhiệm vụ giết sạch robot và robot mạnh nhất thế hệ này, niềm hy vọng lớn lao của Chủng Tộc Cuối Cùng. Một sự kết hợp kỳ lạ và có phần phi lý, nhưng cuộc đời này có bao điều phi lý cuối cùng đã trở thành hiện thực. Chúng đi cùng nhau trên một con đường, giao hẹn rằng ở cuối con đường ấy chúng sẽ phản bội và tàn hại lẫn nhau, nhưng trước khi đến đích chúng sẽ là đồng minh chí cốt.
Lucifer cười đắc thắng:
- Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ tìm cách khôi phục lại sức mạnh cho mày. Mày có cơ sở bí mật nào để chữa vết thủng to tổ bố trên bụng này không?
Bị Bông đáp:
- Có, nhưng nơi ấy nằm ở Trái Đất, chưa thể đến ngay được. Trước mắt tôi sẽ chỉ cho anh vị trí cất giấu bốn phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, chúng ta cần phải lấy chúng và mang đi theo người.
Lucifer liếm mép, bảo:
- Ý hay lắm.
Bị Bông bí mật cất giấu tay phải, tay trái, chân phải, chân trái của Chúa Tể Vũ Trụ dưới lòng biển sâu, dùng cát biển và đá lớn vùi lên. Các công nghệ dò tìm hiện nay rất khó phát hiện ra, chỉ người cất giấu mới có thể tìm được địa điểm chính xác mà thôi.
Bốn phần thi thể bị ngâm nước đã lâu mà vẫn hoàn hảo nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị gỉ sét, ngược lại vẫn sáng bóng, chỉ những tổn hại gây ra bởi hai vạn lò phản ứng hạt nhân là không thể khôi phục được nữa.
Lucifer cầm trên tay cánh tay phải của Chúa Tể Vũ Trụ, ánh mắt không giấu được vẻ ngưỡng mộ.
- Nó được làm từ hợp kim lạnh sáu lớp phải không? Nghe nói cứng rắn vô song, trên đời không có vật liệu nào có thể so sánh được.
Bị Bông gật đầu, rồi lại lắc đầu:
- Đương nhiên là nó cứng rắn vô địch, nhưng cứng rắn không phải là đặc điểm lớn nhất. Khi đã tiến hóa lên đến lớp hợp kim lạnh thứ năm, cơ thể bắt đầu sinh ra các tế bào hợp kim có màu ngọc bích rất đẹp mắt, các tế bào này tương đương với tế bào sinh vật sống và có khả năng khôi phục lại các mất mát trên cơ thể. Nói cách khác, robot đã tích hợp được năm lớp hợp kim lạnh hoặc nhiều hơn thì tự bản thân đã trở thành một nhà máy, không cần phải về xưởng để sửa chữa nữa, chỉ cần thời gian là mọi vết thương đều tự động khôi phục.
Lucifer gật đầu, bảo:
- Thế thì quá bá đạo rồi, làm sao có thể tưởng tượng nổi tội cùng của máy móc lại là sự sống? Ta nghe ngươi nói mà tự nhiên cảm thấy phấn khích quá đỗi. Nhưng sao tao thấy mấy phần thi thể này có tự hồi phục đâu?
- Chúng bị tổn hại quá nặng và bộ não của Chúa Tể Vũ Trụ đã bị vô hiệu hóa nên quá trình tái sinh không thể bắt đầu. Chuyện đó cũng tương đương với việc tóc anh sẽ mọc dài ra khi anh đang còn sống và sẽ mủn đi khi anh chết.
Lucifer ném tứ chi của Chúa Tể Vũ Trụ xuống đất, gọi Ma Ấn. Trên đầu hắn người khổng lồ cầm kiếm khổng lồ xuất hiện. Gã ra lệnh cho người khổng lồ chém cây kiếm xuống. Kiếm chạm vào tay phải của Chúa Tể Vũ Trụ, tan vỡ, người khổng lồ hộc lên một tiếng thảm thiết rồi cũng tan biến nốt.
Ngay chính bản thân Lucifer cũng chịu lực phản phệ, gã loạng choạng lùi lại sau, sắc mặt xanh mét, toàn thân như muốn vỡ ra, khí huyết đảo lộn. Lucifer sợ mất vía. Gã lắp bắp hỏi:
- Chúa Tể Vũ Trụ thực sự chết chưa hay chỉ giả vờ thôi?
Bị Bông nhún vai, đáp:
- Mọi người đều nói ngài ấy đã chết rồi.
Lucifer lẩm bẩm:
- Lấy sức của toàn bộ Kiếm Sĩ và thần thánh trong thiên hạ hợp lại cũng chưa chắc đã chịu nổi một đòn của người này thời kỳ đỉnh cao.
Bất giác gã nảy sinh khao khát quỳ lạy tứ chi của Chúa Tể Vũ Trụ, may mà kìm lại được.
Bị Bông lấy ra hai cái ba lô được làm bằng sợi tổng hợp, chia tứ chi của Chúa Tể Vũ Trụ thành hai phần bằng nhau, cho vào hai cái túi, rồi đưa một cái cho Lucifer.
Lucifer hỏi:
- Ý gì đây?
- Anh cầm một túi, tôi cầm một túi, như vậy là công bằng.
- Mày điên à? Tao là Tổng lãnh thiên thần, đẹp trai ngời ngời như thế này lại đeo ba lô trông có khác gì thằng dân phượt hạ cấp không? Mày đeo cả hai đi, tao chẳng phàn nàn gì đâu.
- Anh muốn làm việc lớn mà lại trọng hình thức vậy sao?
Lucifer hất hàm, đầu ngẩng lên kiêu hãnh. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống mái tóc vàng óng của gã, trông thật bóng bẩy.
- Ta là thần thánh, phải khác với đám tầm thường chứ.
Bị Bông cầm lấy hai phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, nhét vào trong ba lô của mình, thản nhiên nói:
- Anh là thần thánh, tôi là robot, trước nay robot vẫn là người hầu của con người, nhưng rồi những con người ưu tú nhất lại tạo ra một robot siêu hùng mạnh và thế là tình thế bị đảo ngược. Chẳng phải đâu xa, chính sự kiêu ngạo của các anh đã làm hại các anh. Tôi cứ nghĩ anh đã học được điều gì đó.
Lucifer cười khẩy, gương mặt đầy vẻ ngạo mạn:
- Ta không giống bọn chúng. Trong người ta bẩm sinh đã có gene thần, có thể cầm được Hỏa Kiếm, không những thế còn là ba thanh kiếm hợp lại, điều mà ngay cả Vũ Đế Quân lúc sinh thời cũng không làm được. Ta là đỉnh cao, là độc nhất, là…
- Thôi được rồi. Tôi biết anh cao quý ra sao rồi, không cần nhắc lại đâu. Bây giờ chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?
- Đi tìm Ma Vương để đoạt lấy các phần thi thể còn lại của Chúa Tể Vũ Trụ.
- Phải rồi, nhưng làm thế nào tìm được ông ta đây? Anh có manh mối gì không?
Lucifer ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Mày nêu ý kiến của mày trước xem nào.
Sự thật là trong đầu gã chẳng có ý tưởng gì nên không thể trả lời được câu hỏi của Bị Bông, gã chỉ giả vờ bí ẩn mà thôi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!