Từ nãy đến giờ Aston cố giật cây leo ra khỏi mồm mãi không xong. Thấy Alice hồi sinh cho ba vật chết, liền giụi mắt liên hồi, trong cổ họng rên ư ử mấy từ mà Jakob nghe mãi mới ra:
- Phù thủy, phù thủy.
Jakob cúi đầu, thốt lên:
- Nữ thần Alice quả nhiên phi thường. Thế này thì còn ngại gì nữa. Cho dù Bom Thần tới đây cũng không thể làm nên trò trống gì được.
Lúc Jakob nói câu ấy, Bị Bông không hề hay biết. Nó còn đang bận tái tạo lại cơ thể và chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo. Trước khi cho nổ phi thuyền, nó đã thuê một tầng hầm rộng lớn nhưng kín đáo nằm ở khu vực hẻo lánh của Urusula, cất vào đó tất cả các thiết bị, máy móc, nguyên liệu, vũ khí mà A10 để lại. Bây giờ nó tận dụng tầng hầm đó để một lần nữa phục hồi làn da, thay thế các bộ phận hỏng hóc, làm mượt hệ điều hành. Quãng thời gian ấy rất dài, Erika không có việc gì làm, lại sợ ra ngoài đường bị phát hiện, chỉ thui thủi ở trong nhà, buồn chán quá bèn đặt mua thực phẩm về nấu cơm.
Bị Bông cười bảo:
- Cả tôi cả cô đều có ăn được đâu mà nấu?
Erika đáp:
- Em thấy nấu nướng là một công việc rất thú vị.
- Cô có thể vẽ tranh cơ mà.
- Tranh dùng để ngắm còn cơm dùng để ăn. Ngắm thì dễ chứ ăn thì khó. Vì thế mà em thích nấu cơm hơn.
Erika nấu theo công thức, cũng đủ trình tự ý như hướng dẫn, nhưng vì không tự nêm nếm được nên lúc cho gia vị chỉ có thể áng chừng. Nấu xong, cô bày biện ra bàn. Bị Bông công tâm nhìn nhận rằng phần ngon dở tuy chưa biết nhưng các món cô nấu đều trông không đẹp mắt. Trứng thì như một mớ hổ lốn còn thịt thì nát bét.
Erika cười khanh khách:
- Mai em nấu tiếp xem có khá hơn không.
Nói rồi, cô đem toàn bộ số cơm canh này đổ vào thùng rác.
Mấy tuần tiếp theo, ngày nào Erika cũng lụi hụi nấu nướng. Bị Bông thấy vậy cũng mặc kệ, không ngăn cản cô nữa. Dần dần, tay nghề của Erika ngày càng khá lên, các món ăn cô nấu được bày biện đẹp mắt, ngay cả Bị Bông tuy là robot nên không có cách nào thưởng thức cũng phải thừa nhận rằng trông chúng rất hấp dẫn.
Một ngày nọ, người hàng xóm đến bấm chuông cửa. Bị Bông linh cảm có chuyện không lành, bèn bảo Erika nấp vào một chỗ, bản thân thì quan sát hồi lâu, khi thấy bên ngoài không còn ai khác mới từ từ mở cửa.
Người hàng xóm đã già, ông ta bỏ mũ, nói với vẻ chân thành:
- Chào anh. Tôi ở trên tầng. Xin lỗi vì đã đường đột, nhưng ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi thức ăn.
Bị Bông sợ hãi, vội đáp:
- Thật là vô ý quá. Đó là con em gái tôi mải nấu nướng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ông, nhất định tôi sẽ mắng nó.
- Không, không, anh hiểu nhầm rồi. Tôi ngửi mùi thức ăn ấy cảm thấy rất thèm thuồng. Em gái anh quả là một đầu bếp cừ khôi. Hôm nay cô ấy nấu món sườn cừu ngâm tỏi phải không? Tuy tôi không biết nấu nhưng tôi rất thích món này nên nhận ra ngay.
Bị Bông gọi Erika:
- Erika, ra đây. Có phải em nấu món sườn cừu ngâm tỏi không?
Erika bước ra, gương mặt rất hạnh phúc, hồ hởi đáp:
- Chính vậy.
Người đàn ông thở dài:
- Năm xưa vợ tôi vẫn nấu cho tôi món này. Bà ấy mất đã mười năm rồi, ngày nào tôi cũng nhớ về nó mà không được ăn. Vậy thôi, cảm ơn anh chị đã dành thời gian đón tiếp.
Erika vội kêu lên:
- Ông có muốn ăn không? Nếu ông muốn thì vào ăn luôn đi. Làm gì có ai ăn nữa đâu.
Bị Bông vỗ mạnh lên vai Erika để ngăn không cho cô nói những điều ngu ngốc.
- Ý nó muốn nói rằng nhiều thức ăn quá, hai người ăn không hết.
Người đàn ông mừng rỡ ra mặt:
- Nếu anh chị đã mời thì tôi không từ chối nữa.
Erika kéo ông ta vào nhà, ấn ngồi xuống ghế, bày biện đủ món ăn ra bàn trông như đại tiệc hoàng gia. Người đàn ông liên tục trầm trồ:
- Trời ơi, nhà ít người mà cô nấu chi nhiều vậy? Thật là tuyệt vời quá, chỉ tiếc là không có sức ăn hết.
- Ông cứ ăn đi, ăn thật no vào, đừng để thừa cái gì không tôi lại vứt hết vào sọt rác đấy.
- Vứt đi thì phí quá, món ăn ngon thế này cơ mà.
- Ông nghĩ thế thật à?
- Tôi nói dối cô làm gì? Cô nấu còn ngon hơn vợ tôi. Cả đời tôi chưa được ăn bữa cơm nào thịnh soạn như vậy cả. Thằng cha nào lấy được cô là may mắn của nó đấy.
Erika nháy mắt với Bị Bông. Bị Bông chỉ ngồi cười.
Hóa ra cô này nấu ăn ngon thật. Đây có thể xem là một kỹ năng, nhưng cũng là một kỹ năng cực kỳ vô dụng trong thế giới robot. Dường như toàn bộ kỹ năng của Erika đều chỉ có ích với con người, trong khi cô lại không phải và vĩnh viễn không thể trở thành con người.
Trong hai tuần sau đó, ngày nào Erika cũng mang cơm sang mời ông lão ăn. Ông ta già yếu không ăn được nhiều, nhưng luôn nhiệt tình khen ngợi và nhận xét chi tiết khiến Erika vui mừng khôn xiết.
Bị Bông một mặt chăm chỉ làm việc, mặt khác vẫn theo dõi động tĩnh bên ngoài. Công việc chuẩn bị đã gần hoàn thành, sắp đến lúc có thể tiến hành cuộc tấn công mang tính quyết định.
- Phù thủy, phù thủy.
Jakob cúi đầu, thốt lên:
- Nữ thần Alice quả nhiên phi thường. Thế này thì còn ngại gì nữa. Cho dù Bom Thần tới đây cũng không thể làm nên trò trống gì được.
Lúc Jakob nói câu ấy, Bị Bông không hề hay biết. Nó còn đang bận tái tạo lại cơ thể và chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo. Trước khi cho nổ phi thuyền, nó đã thuê một tầng hầm rộng lớn nhưng kín đáo nằm ở khu vực hẻo lánh của Urusula, cất vào đó tất cả các thiết bị, máy móc, nguyên liệu, vũ khí mà A10 để lại. Bây giờ nó tận dụng tầng hầm đó để một lần nữa phục hồi làn da, thay thế các bộ phận hỏng hóc, làm mượt hệ điều hành. Quãng thời gian ấy rất dài, Erika không có việc gì làm, lại sợ ra ngoài đường bị phát hiện, chỉ thui thủi ở trong nhà, buồn chán quá bèn đặt mua thực phẩm về nấu cơm.
Bị Bông cười bảo:
- Cả tôi cả cô đều có ăn được đâu mà nấu?
Erika đáp:
- Em thấy nấu nướng là một công việc rất thú vị.
- Cô có thể vẽ tranh cơ mà.
- Tranh dùng để ngắm còn cơm dùng để ăn. Ngắm thì dễ chứ ăn thì khó. Vì thế mà em thích nấu cơm hơn.
Erika nấu theo công thức, cũng đủ trình tự ý như hướng dẫn, nhưng vì không tự nêm nếm được nên lúc cho gia vị chỉ có thể áng chừng. Nấu xong, cô bày biện ra bàn. Bị Bông công tâm nhìn nhận rằng phần ngon dở tuy chưa biết nhưng các món cô nấu đều trông không đẹp mắt. Trứng thì như một mớ hổ lốn còn thịt thì nát bét.
Erika cười khanh khách:
- Mai em nấu tiếp xem có khá hơn không.
Nói rồi, cô đem toàn bộ số cơm canh này đổ vào thùng rác.
Mấy tuần tiếp theo, ngày nào Erika cũng lụi hụi nấu nướng. Bị Bông thấy vậy cũng mặc kệ, không ngăn cản cô nữa. Dần dần, tay nghề của Erika ngày càng khá lên, các món ăn cô nấu được bày biện đẹp mắt, ngay cả Bị Bông tuy là robot nên không có cách nào thưởng thức cũng phải thừa nhận rằng trông chúng rất hấp dẫn.
Một ngày nọ, người hàng xóm đến bấm chuông cửa. Bị Bông linh cảm có chuyện không lành, bèn bảo Erika nấp vào một chỗ, bản thân thì quan sát hồi lâu, khi thấy bên ngoài không còn ai khác mới từ từ mở cửa.
Người hàng xóm đã già, ông ta bỏ mũ, nói với vẻ chân thành:
- Chào anh. Tôi ở trên tầng. Xin lỗi vì đã đường đột, nhưng ngày nào tôi cũng ngửi thấy mùi thức ăn.
Bị Bông sợ hãi, vội đáp:
- Thật là vô ý quá. Đó là con em gái tôi mải nấu nướng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ông, nhất định tôi sẽ mắng nó.
- Không, không, anh hiểu nhầm rồi. Tôi ngửi mùi thức ăn ấy cảm thấy rất thèm thuồng. Em gái anh quả là một đầu bếp cừ khôi. Hôm nay cô ấy nấu món sườn cừu ngâm tỏi phải không? Tuy tôi không biết nấu nhưng tôi rất thích món này nên nhận ra ngay.
Bị Bông gọi Erika:
- Erika, ra đây. Có phải em nấu món sườn cừu ngâm tỏi không?
Erika bước ra, gương mặt rất hạnh phúc, hồ hởi đáp:
- Chính vậy.
Người đàn ông thở dài:
- Năm xưa vợ tôi vẫn nấu cho tôi món này. Bà ấy mất đã mười năm rồi, ngày nào tôi cũng nhớ về nó mà không được ăn. Vậy thôi, cảm ơn anh chị đã dành thời gian đón tiếp.
Erika vội kêu lên:
- Ông có muốn ăn không? Nếu ông muốn thì vào ăn luôn đi. Làm gì có ai ăn nữa đâu.
Bị Bông vỗ mạnh lên vai Erika để ngăn không cho cô nói những điều ngu ngốc.
- Ý nó muốn nói rằng nhiều thức ăn quá, hai người ăn không hết.
Người đàn ông mừng rỡ ra mặt:
- Nếu anh chị đã mời thì tôi không từ chối nữa.
Erika kéo ông ta vào nhà, ấn ngồi xuống ghế, bày biện đủ món ăn ra bàn trông như đại tiệc hoàng gia. Người đàn ông liên tục trầm trồ:
- Trời ơi, nhà ít người mà cô nấu chi nhiều vậy? Thật là tuyệt vời quá, chỉ tiếc là không có sức ăn hết.
- Ông cứ ăn đi, ăn thật no vào, đừng để thừa cái gì không tôi lại vứt hết vào sọt rác đấy.
- Vứt đi thì phí quá, món ăn ngon thế này cơ mà.
- Ông nghĩ thế thật à?
- Tôi nói dối cô làm gì? Cô nấu còn ngon hơn vợ tôi. Cả đời tôi chưa được ăn bữa cơm nào thịnh soạn như vậy cả. Thằng cha nào lấy được cô là may mắn của nó đấy.
Erika nháy mắt với Bị Bông. Bị Bông chỉ ngồi cười.
Hóa ra cô này nấu ăn ngon thật. Đây có thể xem là một kỹ năng, nhưng cũng là một kỹ năng cực kỳ vô dụng trong thế giới robot. Dường như toàn bộ kỹ năng của Erika đều chỉ có ích với con người, trong khi cô lại không phải và vĩnh viễn không thể trở thành con người.
Trong hai tuần sau đó, ngày nào Erika cũng mang cơm sang mời ông lão ăn. Ông ta già yếu không ăn được nhiều, nhưng luôn nhiệt tình khen ngợi và nhận xét chi tiết khiến Erika vui mừng khôn xiết.
Bị Bông một mặt chăm chỉ làm việc, mặt khác vẫn theo dõi động tĩnh bên ngoài. Công việc chuẩn bị đã gần hoàn thành, sắp đến lúc có thể tiến hành cuộc tấn công mang tính quyết định.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!