Tiểu Trái Đất ban đầu được thiết kế cho năm trăm nghìn con người, bây giờ dân số đã tăng lên mười triệu, tuy tồn tại chính quyền trung ương nhưng do nguồn lực hạn chế mà hầu như không làm được gì ngoài việc bảo vệ các trụ sở chính nằm ở trung tâm thành phố. Khu vực ngoài rìa chẳng khác gì đất vô chủ. Người dân sống một cách tự phát, trộm cắp như rươi, mọi người đều thủ sẵn khẩu súng và sẵn sàng hành xử bạo lực bởi có khi nửa năm trời cũng không thấy bóng dáng cảnh sát. Trong hoàn cảnh ấy, việc sinh sống một cách lương thiện là điều hầu như không thể thực hiện được. Những đứa trẻ như Đỗ Viết Quân nếu không gia nhập các băng đảng tội phạm cũng phải làm đủ trò phạm pháp mới có thể tồn tại.
Cách đây một tháng, Quân nhận được đề nghị câu trộm cá rồng vàng cho một nhà tỷ phú. Lời đề nghị rất hấp dẫn, chỉ cần bắt được cá rồng vàng còn sống sẽ được trả tám triệu krun, đủ để nó sống nửa đời người mà không cần làm lụng gì cả. Sở dĩ nhà tỷ phú tìm Quân bởi nó là một thợ câu cừ khôi, từ trước đến nay chưa từng thất bại bao giờ. Quân vừa nghe xong lời đề nghị đã cảm thấy hưng phấn. Không chỉ là vấn đề tiền thưởng. Riêng việc bắt được cá rồng vàng đã là một thử thách vô cùng kích thích. Nó nào phải là người đầu tiên? Từ khi cá rồng vàng xuất hiện đến nay đã có hàng nghìn người tìm cách bắt sống chúng mà kết quả chỉ toàn thất bại. Số người thực sự nhìn thấy cá rồng vàng đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay. Tương truyền cá rồng vàng thông minh như người, hai mắt đặc biệt tinh nhạy có thể nhìn rõ mọi vật trong làn nước đục ngầu. Thức ăn chủ yếu của nó là rong rêu nằm ở đáy hồ, hễ động một cái là trốn ngay vào trong hang, nửa ngày sau mới dám ló mặt ra. Cá rồng vàng sống đơn độc, đến mùa sinh sản mới tìm nhau để kết đôi, nhưng các cuộc khảo sát cho thấy trong hồ chỉ còn đúng một con duy nhất còn sống, thành thử nó được mệnh danh là cá thể cô đơn nhất hồ.
Nhà tỷ phú có tay trong trong chính quyền trung ương, nắm được thông tin chi tiết về cuộc khảo sát. Lão tuồn thông tin ấy cho Quân. Từ đó, Quân biết rằng cá rồng vàng không sống ở giữa hồ mà loanh quanh vùng ven nơi tập trung nhiều rong rêu. Khu vực này Quân nắm rõ như lòng bàn tay. Từ bé nó đã lặn xuống đáy hồ vừa để bắt cá, vừa để chơi đùa, có hôm vừa bơi vừa lặn cả chục tiếng liền. Mặc dù gày gò, nó lại không ốm yếu chút nào. Nó dai sức hơn cả người lớn và nhờ thế mà tạo được danh tiếng trong cộng đồng những thợ săn cá.
Thợ săn cá là một từ lóng thể hiện lòng tôn trọng với những người dành cả đời mình cho việc câu và bắt cá, nhiều khi bằng tay không. Ở tuổi mười ba, Quân đã được công nhận là thợ săn cá giỏi nhất khu vực bờ rìa phía Đông. Chính vì thế mà tay tỷ phú mới không tiếc tiền để thuê Quân bắt cá cho lão.
Quân dành nửa tháng lặn xuống khu vực mà nó đoán là nơi sẽ thu hút được con cá rồng vàng. Nó mang theo bình dưỡng khí và nấp ở sau một phiến đá lớn, mỗi lần nấp như vậy kéo dài tối đa mười tiếng mới phải lên bờ thay bình dưỡng khí một lần. Nửa tháng trôi qua mà vẫn chẳng phát hiện ra điều gì. Nó không hiểu tại sao. Rõ ràng đây là chỗ có nhiều rong rêu nhất hồ, nếu cá rồng vàng thích rong rêu tất phải ghé qua, vậy mà phục kích ròng rã mười lăm ngày liền không thấy con cá đâu cả. Khả năng cao nó biết có người đang rình mò mình. Nhưng làm thế nào nó biết được? Quân nấp kín lắm cơ mà. Nó nhớ lại kết quả cuộc khảo sát, trong đó viết rằng cá rồng vàng tuy cực kỳ tinh tường nhưng chủ yếu dựa vào râu để đánh hơi. Nếu phát hiện thấy trong nước có lẫn hơi lạ thì chúng dứt khoát không lại gần. Phát hiện ra điều này, Quân lập tức nảy ra một ý. Nó lấy rêu đắp lên chân và để nguyên như vậy trong suốt một tuần không rửa đi nhằm át mùi hôi của con người. Sau đó, nó tiến ra hồ, dùng một cái cần dài, một đầu buộc chùm rêu thả xuống nơi mà nó đoán rằng cá rồng vàng sẽ đi qua. Nó đứng bên hồ năm ngày liền, không ăn không ngủ, chỉ uống nước hồ để sống. Sự kiên trì và sức bền của nó người thường không sao sánh kịp. Đôi mắt của nó thâm quầng, gò má hốc hác, người vốn đã gày lại càng gày hơn. Thế rồi sau nhiều ngày thi gan, cuối cùng nó cũng cảm nhận được dây câu giật nhẹ. Nó choàng tỉnh, trong lòng run lên, vừa định giật cần thì Angelie từ trên trời rơi xuống đánh ùm một cái làm con cá chạy mất. Thử hỏi có tức không cơ chứ?
Mặc dù vô cùng ấm ức, lúc đó Quân không còn thời gian để mắng mỏ thêm nữa mà chỉ còn cách ra sức chạy. Angelie chạy ngay sau lưng nó. A9.006.201 vung tay, một tia điện to bằng cổ tay lập tức xé rách không gian bám theo Angelie chẳng khác gì rắn độc, cô phóng kiếm chém ngược lại, hai luồng năng lượng chạm nhau phát ra một tiếng nổ trầm đục, Quân bị sức ép từ vụ nổ hất tung về phía trước. Toàn thân đau ê ẩm, may mà chưa gãy xương.
Trong bụng nó lập tức nảy sinh lòng thán phục với Kiếm Sĩ. Cảnh tượng chiến đấu vừa rồi quả là kỳ diệu, tưởng chỉ có trong mơ. Một kém chém ra, vẽ nên một vòng cung màu đỏ rực rỡ, tia điện sét to lớn như vậy mà trúng lưỡi kiếm cũng lập tức tan nát. Quân ước gì sau này mình cũng được trở thành một Kiếm Sĩ. Nó biết rằng làm Kiếm Sĩ khó lắm. Cả Tiểu Trái Đất đông người như vậy mà chỉ có đúng chín Kiếm Sĩ mà thôi. Lúc trước nó cũng đi thi thố như ai, nhưng nó không điều khiển được thanh kiếm. Thanh kiếm trong tay nó giống như con ngựa bất kham chỉ muốn quay lại nuốt chủ. Sau lần mơ mộng không thành ấy, nó chỉ còn biết thở dài chua chát. Xem chừng số nó không được làm Kiếm Sĩ rồi. Lại phải về khu ổ chuột tìm cách sống qua ngày mà thôi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!