GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 194

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171 #172 Chương 172 #173 Chương 173 #174 Chương 174 #175 Chương 175 #176 Chương 176 #177 Chương 177 #178 Chương 178 #179 Chương 179 #180 Chương 180 #181 Chương 181 #182 Chương 182 #183 Chương 183 #184 Chương 184 #185 Chương 185 #186 Chương 186 #187 Chương 187 #188 Chương 188 #189 Chương 189 #190 Chương 190 #191 Chương 191 #192 Chương 192 #193 Chương 193 #194 Chương 194 #195 Chương 195 #196 Chương 196 #197 Chương 197 #198 Chương 198 #199 Chương 199 #200 Chương 200 #201 Chương 201 #202 Chương 202 #203 Chương 203 #204 Chương 204 #205 Chương 205 #206 Chương 206 #207 Chương 207 #208 Chương 208 #209 Chương 209 #210 Chương 210 #211 Chương 211 #212 Chương 212 #213 Chương 213 #214 Chương 214 #215 Chương 215 #216 Chương 216 #217 Chương 217 #218 Chương 218 #219 Chương 219 #220 Chương 220 #221 Chương 221 #222 Chương 222 #223 Chương 223 #224 Chương 224 #225 Chương 225 #226 Chương 226 #227 Chương 227 #228 Chương 228 #229 Chương 229 #230 Chương 230 #231 Chương 231 #232 Chương 232 #233 Chương 233 #234 Chương 234 #235 Chương 235 #236 Chương 236 #237 Chương 237 #238 Chương 238 #239 Chương 239 #240 Chương 240 #241 Chương 241 #242 Chương 242 #243 Chương 243 #244 Chương 244 #245 Chương 245 #246 Chương 246 #247 Chương 247 #248 Chương 248 #249 Chương 249 #250 Chương 250 #251 Chương 251 #252 Chương 252 #253 Chương 253 #254 Chương 254 #255 Chương 255 #256 Chương 256 #257 Chương 257
Tiếp

Ma Vương chọn cách này vì nó dễ hơn. Trong hoàn cảnh bị thúc ép, lão không còn thời gian để lựa chọn.

Alice thấy dòng kết nối đứt đoạn, bèn đưa ra mệnh lệnh cuối cùng:

- Phá tàu.

Ma Vương không tự chủ được, cầm Vương Kiếm chém xuống sàn tàu, con tàu lập tức bị cắt làm hai nửa, sau vài phút chúng tự động phát nổ, để lại lão chơ vơ giữa vũ trụ mênh mông cùng hai phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ.

Lão nhìn về phía là hành tinh Urusula, ánh mắt tối lại, trong lòng đã hình thành lời thề độc.

Một ngày kia, nhất định lão sẽ khiến Alice phải chết một cách thê thảm.

Lại nói Alice mất liên lạc với Ma Vương, ánh mắt nhìn về phía Lucifer đang đổ mồ hôi như tắm.

Trên người gã vẫn còn nguyên dấu vết của Ma Ấn. Ma Vương đã đóng cái ấn ấy lên tay gã, nhưng cũng chính Ma Vương đã tự mình cắt đứt mối quan hệ và giờ đây gã là chủ nhân chân chính của cái ấn.

Lucifer nhoẻn cười đầy vẻ mệt mỏi:

- Ta có cảm giác mình vừa nhận được món quà từ trên trời rơi xuống.

Alice lạnh lùng nói:

- Ngươi có biết ngạn ngữ Trung Quốc có câu Tái Ông thất mã không? Thứ mà ngươi tưởng là điều may mắn chưa chắc đã là điều may mắn.

Cô vẫy tay, cái cây lớn trùm lên người Lucifer, hóa thành cỗ quan tài bằng gỗ chôn sống hắn trên mặt đất.

 

Làm xong việc ấy rồi, cô cưỡi trên một cái cây, bay về phía hồ, thẫn thờ ngồi ngắm nhìn hoàng hôn.

Angelie tiến lại gần cô, hỏi:

- Trông em buồn vậy?

Alice nói mà không quay đầu lại:

- Chị Angelie, Quân vẫn còn sống. Em biết điều đó. Xendai đã ban cho chúng em ánh sáng vàng, đảm bảo rằng nếu người này còn sống thì người kia sẽ không thể chết, nhưng tại sao anh ấy không trở về?

Angelie thở dài:

- Chị không biết. Chị cũng tự hỏi mình câu ấy mười năm nay.

- Xendai cũng cho bọn em năng lực cảm ứng vị trí của nhau. Nhưng em không thể cảm nhận được vị trí của anh ấy. Em không tưởng được trên đời này có thứ gì mạnh hơn cả quyền năng của Xendai.

 

- Có thể anh ấy yếu ớt đến mức em không thể cảm ứng được. Một lúc nào đó khi đã khỏe lại, Quân sẽ tự tìm về với chúng ta.

- Có lẽ anh ấy sẽ tìm về với chị. – Alice nói mà không hề tỏ vẻ ấm ức hay ghen tị. – Anh ấy luôn yêu chị hơn cả. Tình cảm giữa em với anh ấy luôn có một thứ gì đó kính cẩn và trang nghiêm, em không nghĩ rằng anh ấy thực sự yêu em hoặc yêu em một cách điên cuồng. Anh ấy dường như xem em như một người bạn rất, rất thân. Người anh ấy thực sự yêu là chị và có lẽ chỉ mỗi chị mà thôi.

- Đừng nghĩ như vậy. Anh ấy yêu tất cả chúng ta.

Alice lắc đầu, mái tóc vàng rực rỡ dưới ánh chiều tà. Đôi mắt cô đỏ hoe. Một giọt nước mắt nhẹ lăn trên gò má trắng hồng của cô.

- Đó không phải là sự thật. Chị cũng biết rõ điều đó như em nhưng chỉ muốn an ủi em mà thôi. Trước đây em không nhận ra bởi em quá yêu anh ấy và anh ấy đối xử với em không thể chê vào chỗ nào được, em sống trong vòng tay bảo bọc của anh ấy tựa như một công chúa sống trong lâu đài không hiểu gì về thế giới xung quanh. Thế rồi em nhìn thấy ánh mắt của anh ấy nhìn chị và lần đầu tiên lâu đài ấy trở nên rạn nứt. Em bắt đầu nhận ra những bí mật được chôn giấu. Em hiểu rằng cho dù người ta tôn xưng em là nữ thần, cho dù họ xây cho em hàng vạn ngôi đền, hàng trăm thánh đường, ngày ngày thắp hương và cầu nguyện thì vẫn có những thứ em không thể giành lấy được. Bởi tình yêu là thứ mà ông trời ban cho ai người nấy hưởng.

Angelie không biết nói gì, chỉ có thể im lặng.

Cô nhớ về những kỷ niệm với Quân, và bỗng chốc dấy lên ước mơ cháy bỏng được nhìn thấy anh một lần nữa.

Sau cuộc chiến năm ấy, cô đã tìm anh nhiều lần, lần nào cũng kết thúc trong vô vọng, mỗi lần như thế trái tim cô lại trở nên trầy xước thêm một ít. Gần đây cô đã từ bỏ nỗ lực ấy, chấp nhận chôn vùi nỗi nhớ trong những đêm dài cô quạnh. Nhưng câu nói của Alice bỗng làm dấy lên trong cô một hy vọng mơ hồ.

Nếu Quân chưa chết thì hẳn anh ấy vẫn còn ở đâu đó trên Thái Bình Dương.

Sáng sớm hôm sau, Angelie một mình rời đi, quay trở về Trái Đất bắt đầu cuộc tìm kiếm mới.

Trong khi đó cuộc thẩm vấn Erika đã tiến hành được mấy ngày. Đích thân Tổng thống Jakob đến gặp cô.

Gã kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Erika, gương mặt lạnh như băng.

Erika nói với vẻ sợ hãi:

- Ông cần gì ở tôi nữa? Thuộc cấp của ông đã lấy bộ nhớ trong đầu tôi đem đi trích xuất dữ liệu và biết được mọi thứ. Xin hãy thả cho tôi đi.

Jakob đáp:

- Đúng là chúng tôi đã biết mọi thứ về cô nhưng những gì cô biết chẳng mấy quan trọng. Trong bộ nhớ của cô không có bất kỳ thông tin nào về vị trí cất dấu các mảnh thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ. Cái con robot tên là Bị Bông ấy thật khôn ngoan và ma mãnh, có lẽ nó đã đoán trước được rằng sẽ có lúc cô bị chúng tôi tóm nên có nhiều việc nó không cho cô biết. Thật đáng tiếc, Erika ạ. Tình hình phức tạp hơn chúng tôi tưởng rất nhiều.

Erika khóc nấc lên:

- Xin hãy tha cho tôi.

Jakob nhìn Erika với vẻ tò mò:

- Cô được thiết kế rất tinh xảo, nếu tôi không biết cô là một robot chắc đã nhầm cô là con người.

Erika đang khóc lại cười:

- Anh nghĩ thế thật à?

- Đúng vậy. Cô có cảm xúc và cảm xúc của cô rất chân thành, cho dù đôi mắt của cô lúc nào cũng trơ trơ khiến những người tinh nhạy lập tức nhận ra có điều gì đó khác thường.

- Tôi ghét nhất đôi mắt của mình.

- Còn tôi thì cảm thấy may mắn. Hãy thử hình dung ra trên đường đầy những con robot như Bị Bông thì loài người còn sống thế nào được nữa? Erika, cô đã phạm tội cướp đoạt tài sản nhà nước, âm mưu giết nhiều người, sử dụng chất nổ trái phép và xâm phạm các khu vực được chính quyền bảo vệ, đó là chưa kể âm mưu phản loạn và lật đổ. Cô phạm tội ác chống lại loài người, nhất định phải xử tử hình.

Erika lại khóc ầm ĩ:

- Tha cho tôi, tha cho tôi. Các ông không được giết tôi.

Jakob vỗ về:

- Được rồi. Cứ bình tĩnh. Tiếng khóc của cô làm tôi sốt ruột. Nếu cô đồng ý hợp tác thì tôi có thể ra lệnh xóa bỏ bản án và trả tự do cho cô, vì xét ra cô cũng chỉ là một kẻ nghe theo mệnh lệnh chứ không phải chủ mưu.

Erika lau nước mắt, giọng run rẩy hỏi:

- Hợp tác như thế nào?

- Chúng tôi sẽ không tống cô vào nhà giam vì điều đó có thể làm nhụt chí Bị Bông. Ngược lại, tôi sẽ đưa cô đến nhà tôi làm người hầu. Có lẽ nó sẽ tìm cách giải cứu cô nếu có cơ hội và khi ấy chúng ta sẽ giăng bẫy để tóm cổ nó. Nhiệm vụ của cô đơn giản lắm, chúng tôi sẽ lắp một quả bom cực nhỏ trên ngón tay của cô, cô chỉ cần đặt tay lên người Bị Bông và miết nhẹ để kích nổ quả bom. Đó không phải là quả bom thông thường, nó không phát nổ mà tấn công thẳng vào các vi mạch, bảng điện tử, con chíp, vô hiệu hóa chúng và khiến cho nó nằm lăn quay ra đất như một cục sắt vô tri. Tất cả chỉ có thế. Cô làm theo lời chúng tôi và chúng tôi sẽ thả cô đi.

Erika sợ hãi nói:

- Tôi có thể không làm được không? Tôi không thể làm thế với Bị Bông, anh ấy rất tốt với tôi và tôi cũng rất thích anh ấy.

Jakob cau mày, sắc mặt rắn đanh như đá:

- Cô là một con robot ngu xuẩn, Erika ạ. Chúng tôi đang chìa bàn tay ra để cứu cô đấy. Nếu cô không muốn làm thì tốt thôi, chúng tôi sẽ rã hết các cấu phần sắt thép, bảng mạch điện tử trong người cô và tái chế cô thành một cái ghế, ít ra cái ghế cũng có thể sử dụng để ngồi. Cô có toàn quyền lựa chọn. Thế nào, cô chọn điều gì thì nói ra luôn đi.

Erika ôm mặt:

- Tôi muốn sống, tôi không muốn chết. Được rồi, tôi nhận lời với các ông. Bị Bông ơi, xin hãy tha lỗi cho em.

Jakob đứng lên, gọi thư ký:

- Đưa con robot này đến khu nghỉ dưỡng của tôi và rút bớt bảo vệ đi. Hãy để cho nó được tự do đi lại trong vườn.

#1 CHƯƠNG 1 #2 CHƯƠNG 2 #3 CHƯƠNG 3 #4 CHƯƠNG 4 #5 CHƯƠNG 5 #6 CHƯƠNG 6 #7 CHƯƠNG 7 #8 CHƯƠNG 8 #9 CHƯƠNG 9 #10 CHƯƠNG 10 #11 CHƯƠNG 11 #12 CHƯƠNG 12 #13 CHƯƠNG 13 #14 CHƯƠNG 14 #15 CHƯƠNG 15 #16 CHƯƠNG 16 #17 CHƯƠNG 17 #18 CHƯƠNG 18 #19 CHƯƠNG 19 #20 CHƯƠNG 20 #21 CHƯƠNG 21 #22 CHƯƠNG 22 #23 CHƯƠNG 23 #24 CHƯƠNG 24 #25 CHƯƠNG 25 #26 CHƯƠNG 26 #27 CHƯƠNG 27 #28 CHƯƠNG 28 #29 CHƯƠNG 29 #30 CHƯƠNG 30 #31 CHƯƠNG 31 #32 CHƯƠNG 32 #33 CHƯƠNG 33 #34 CHƯƠNG 34 #35 CHƯƠNG 35 #36 CHƯƠNG 36 #37 CHƯƠNG 37 #38 CHƯƠNG 38 #39 CHƯƠNG 39 #40 CHƯƠNG 40 #41 CHƯƠNG 41 #42 CHƯƠNG 42 #43 CHƯƠNG 43 #44 CHƯƠNG 44 #45 CHƯƠNG 45 #46 CHƯƠNG 46 #47 CHƯƠNG 47 #48 CHƯƠNG 48 #49 CHƯƠNG 49 #50 CHƯƠNG 50 #51 CHƯƠNG 51 #52 CHƯƠNG 52 #53 CHƯƠNG 53 #54 CHƯƠNG 54 #55 CHƯƠNG 55 #56 CHƯƠNG 56 #57 CHƯƠNG 57 #58 CHƯƠNG 58 #59 CHƯƠNG 59 #60 CHƯƠNG 60 #61 CHƯƠNG 61 #62 CHƯƠNG 62 #63 CHƯƠNG 63 #64 CHƯƠNG 64 #65 CHƯƠNG 65 #66 CHƯƠNG 66 #67 CHƯƠNG 67 #68 CHƯƠNG 68 #69 CHƯƠNG 69 #70 CHƯƠNG 70 #71 CHƯƠNG 71 #72 CHƯƠNG 72 #73 CHƯƠNG 73 #74 CHƯƠNG 74 #75 CHƯƠNG 75 #76 CHƯƠNG 76 #77 CHƯƠNG 77 #78 CHƯƠNG 78 #79 CHƯƠNG 79 #80 CHƯƠNG 80 #81 CHƯƠNG 81 #82 CHƯƠNG 82 #83 CHƯƠNG 83 #84 CHƯƠNG 84 #85 CHƯƠNG 85 #86 CHƯƠNG 86 #87 CHƯƠNG 87 #88 CHƯƠNG 88 #89 CHƯƠNG 89 #90 CHƯƠNG 90 #91 CHƯƠNG 91 #92 CHƯƠNG 92 #93 CHƯƠNG 93 #94 CHƯƠNG 94 #95 CHƯƠNG 95 #96 CHƯƠNG 96 #97 CHƯƠNG 97 #98 CHƯƠNG 98 #99 CHƯƠNG 99 #100 CHƯƠNG 100 #101 CHƯƠNG 101 #102 CHƯƠNG 102 #103 CHƯƠNG 103 #104 CHƯƠNG 104 #105 CHƯƠNG 105 #106 CHƯƠNG 106 #107 CHƯƠNG 107 #108 CHƯƠNG 108 #109 CHƯƠNG 109 #110 CHƯƠNG 110 #111 CHƯƠNG 111 #112 CHƯƠNG 112 #113 CHƯƠNG 113 #114 CHƯƠNG 114 #115 CHƯƠNG 115 #116 CHƯƠNG 116 #117 CHƯƠNG 117 #118 CHƯƠNG 118 #119 CHƯƠNG 119 #120 CHƯƠNG 120 #121 CHƯƠNG 121 #122 CHƯƠNG 122 #123 CHƯƠNG 123 #124 CHƯƠNG 124 #125 CHƯƠNG 125 #126 CHƯƠNG 126 #127 CHƯƠNG 127 #128 CHƯƠNG 128 #129 CHƯƠNG 129 #130 CHƯƠNG 130 #131 CHƯƠNG 131 #132 CHƯƠNG 132 #133 CHƯƠNG 133 #134 CHƯƠNG 134 #135 CHƯƠNG 135 #136 CHƯƠNG 136 #137 CHƯƠNG 137 #138 CHƯƠNG 138 #139 CHƯƠNG 139 #140 CHƯƠNG 140 #141 CHƯƠNG 141 #142 CHƯƠNG 142 #143 CHƯƠNG 143 #144 CHƯƠNG 144 #145 CHƯƠNG 145 #146 CHƯƠNG 146 #147 Chương 147 #148 CHƯƠNG 148 #149 CHƯƠNG 149 #150 CHƯƠNG 150 #151 CHƯƠNG 151 #152 CHƯƠNG 152 #153 CHƯƠNG 153 #154 CHƯƠNG 154 #155 CHƯƠNG 155 #156 CHƯƠNG 156 #157 CHƯƠNG 157 #158 CHƯƠNG 158 #159 CHƯƠNG 159 #160 CHƯƠNG 160 #161 CHƯƠNG 161 #162 CHƯƠNG 162 #163 CHƯƠNG 163 #164 CHƯƠNG 164 #165 CHƯƠNG 165 #166 CHƯƠNG 166 #167 CHƯƠNG 167 #168 CHƯƠNG 168 #169 CHƯƠNG 169 #170 CHƯƠNG 170 #171 CHƯƠNG 171 #172 CHƯƠNG 172 #173 CHƯƠNG 173 #174 CHƯƠNG 174 #175 CHƯƠNG 175 #176 CHƯƠNG 176 #177 CHƯƠNG 177 #178 CHƯƠNG 178 #179 CHƯƠNG 179 #180 CHƯƠNG 180 #181 CHƯƠNG 181 #182 CHƯƠNG 182 #183 CHƯƠNG 183 #184 CHƯƠNG 184 #185 CHƯƠNG 185 #186 CHƯƠNG 186 #187 CHƯƠNG 187 #188 CHƯƠNG 188 #189 CHƯƠNG 189 #190 CHƯƠNG 190 #191 CHƯƠNG 191 #192 CHƯƠNG 192 #193 CHƯƠNG 193 #194 CHƯƠNG 194 #195 CHƯƠNG 195 #196 CHƯƠNG 196 #197 CHƯƠNG 197 #198 CHƯƠNG 198 #199 CHƯƠNG 199 #200 CHƯƠNG 200 #201 CHƯƠNG 201 #202 CHƯƠNG 202 #203 CHƯƠNG 203 #204 CHƯƠNG 204 #205 CHƯƠNG 205 #206 CHƯƠNG 206 #207 CHƯƠNG 207 #208 CHƯƠNG 208 #209 CHƯƠNG 209 #210 CHƯƠNG 210 #211 CHƯƠNG 211 #212 CHƯƠNG 212 #213 CHƯƠNG 213 #214 CHƯƠNG 214 #215 CHƯƠNG 215 #216 CHƯƠNG 216 #217 CHƯƠNG 217 #218 CHƯƠNG 218 #219 CHƯƠNG 219 #220 CHƯƠNG 220 #221 CHƯƠNG 221 #222 CHƯƠNG 222 #223 CHƯƠNG 223 #224 CHƯƠNG 224 #225 CHƯƠNG 225 #226 CHƯƠNG 226 #227 CHƯƠNG 227 #228 CHƯƠNG 228 #229 CHƯƠNG 229 #230 CHƯƠNG 230 #231 CHƯƠNG 231 #232 CHƯƠNG 232 #233 CHƯƠNG 233 #234 CHƯƠNG 234 #235 CHƯƠNG 235 #236 CHƯƠNG 236 #237 CHƯƠNG 237 #238 CHƯƠNG 238 #239 CHƯƠNG 239 #240 CHƯƠNG 240 #241 CHƯƠNG 241 #242 CHƯƠNG 242 #243 CHƯƠNG 243 #244 CHƯƠNG 244 #245 CHƯƠNG 245 #246 CHƯƠNG 246 #247 CHƯƠNG 247 #248 CHƯƠNG 248 #249 CHƯƠNG 249 #250 CHƯƠNG 250 #251 CHƯƠNG 251 #252 CHƯƠNG 252 #253 CHƯƠNG 253 #254 CHƯƠNG 254 #255 CHƯƠNG 255 #256 CHƯƠNG 256 #257 CHƯƠNG 257
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Kiếm Sĩ, Đại Kiếm Sĩ Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Đại Kiếm Sĩ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đại Kiếm Sĩ Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Đại Kiếm Sĩ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đại Kiếm Sĩ full, Đại Kiếm Sĩ online, read Đại Kiếm Sĩ, Vũ Khúc Đại Kiếm Sĩ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 194 — Đại Kiếm Sĩ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW