Ma Vương chọn cách này vì nó dễ hơn. Trong hoàn cảnh bị thúc ép, lão không còn thời gian để lựa chọn.
Alice thấy dòng kết nối đứt đoạn, bèn đưa ra mệnh lệnh cuối cùng:
- Phá tàu.
Ma Vương không tự chủ được, cầm Vương Kiếm chém xuống sàn tàu, con tàu lập tức bị cắt làm hai nửa, sau vài phút chúng tự động phát nổ, để lại lão chơ vơ giữa vũ trụ mênh mông cùng hai phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ.
Lão nhìn về phía là hành tinh Urusula, ánh mắt tối lại, trong lòng đã hình thành lời thề độc.
Một ngày kia, nhất định lão sẽ khiến Alice phải chết một cách thê thảm.
Lại nói Alice mất liên lạc với Ma Vương, ánh mắt nhìn về phía Lucifer đang đổ mồ hôi như tắm.
Trên người gã vẫn còn nguyên dấu vết của Ma Ấn. Ma Vương đã đóng cái ấn ấy lên tay gã, nhưng cũng chính Ma Vương đã tự mình cắt đứt mối quan hệ và giờ đây gã là chủ nhân chân chính của cái ấn.
Lucifer nhoẻn cười đầy vẻ mệt mỏi:
- Ta có cảm giác mình vừa nhận được món quà từ trên trời rơi xuống.
Alice lạnh lùng nói:
- Ngươi có biết ngạn ngữ Trung Quốc có câu Tái Ông thất mã không? Thứ mà ngươi tưởng là điều may mắn chưa chắc đã là điều may mắn.
Cô vẫy tay, cái cây lớn trùm lên người Lucifer, hóa thành cỗ quan tài bằng gỗ chôn sống hắn trên mặt đất.
Làm xong việc ấy rồi, cô cưỡi trên một cái cây, bay về phía hồ, thẫn thờ ngồi ngắm nhìn hoàng hôn.
Angelie tiến lại gần cô, hỏi:
- Trông em buồn vậy?
Alice nói mà không quay đầu lại:
- Chị Angelie, Quân vẫn còn sống. Em biết điều đó. Xendai đã ban cho chúng em ánh sáng vàng, đảm bảo rằng nếu người này còn sống thì người kia sẽ không thể chết, nhưng tại sao anh ấy không trở về?
Angelie thở dài:
- Chị không biết. Chị cũng tự hỏi mình câu ấy mười năm nay.
- Xendai cũng cho bọn em năng lực cảm ứng vị trí của nhau. Nhưng em không thể cảm nhận được vị trí của anh ấy. Em không tưởng được trên đời này có thứ gì mạnh hơn cả quyền năng của Xendai.
- Có thể anh ấy yếu ớt đến mức em không thể cảm ứng được. Một lúc nào đó khi đã khỏe lại, Quân sẽ tự tìm về với chúng ta.
- Có lẽ anh ấy sẽ tìm về với chị. – Alice nói mà không hề tỏ vẻ ấm ức hay ghen tị. – Anh ấy luôn yêu chị hơn cả. Tình cảm giữa em với anh ấy luôn có một thứ gì đó kính cẩn và trang nghiêm, em không nghĩ rằng anh ấy thực sự yêu em hoặc yêu em một cách điên cuồng. Anh ấy dường như xem em như một người bạn rất, rất thân. Người anh ấy thực sự yêu là chị và có lẽ chỉ mỗi chị mà thôi.
- Đừng nghĩ như vậy. Anh ấy yêu tất cả chúng ta.
Alice lắc đầu, mái tóc vàng rực rỡ dưới ánh chiều tà. Đôi mắt cô đỏ hoe. Một giọt nước mắt nhẹ lăn trên gò má trắng hồng của cô.
- Đó không phải là sự thật. Chị cũng biết rõ điều đó như em nhưng chỉ muốn an ủi em mà thôi. Trước đây em không nhận ra bởi em quá yêu anh ấy và anh ấy đối xử với em không thể chê vào chỗ nào được, em sống trong vòng tay bảo bọc của anh ấy tựa như một công chúa sống trong lâu đài không hiểu gì về thế giới xung quanh. Thế rồi em nhìn thấy ánh mắt của anh ấy nhìn chị và lần đầu tiên lâu đài ấy trở nên rạn nứt. Em bắt đầu nhận ra những bí mật được chôn giấu. Em hiểu rằng cho dù người ta tôn xưng em là nữ thần, cho dù họ xây cho em hàng vạn ngôi đền, hàng trăm thánh đường, ngày ngày thắp hương và cầu nguyện thì vẫn có những thứ em không thể giành lấy được. Bởi tình yêu là thứ mà ông trời ban cho ai người nấy hưởng.
Angelie không biết nói gì, chỉ có thể im lặng.
Cô nhớ về những kỷ niệm với Quân, và bỗng chốc dấy lên ước mơ cháy bỏng được nhìn thấy anh một lần nữa.
Sau cuộc chiến năm ấy, cô đã tìm anh nhiều lần, lần nào cũng kết thúc trong vô vọng, mỗi lần như thế trái tim cô lại trở nên trầy xước thêm một ít. Gần đây cô đã từ bỏ nỗ lực ấy, chấp nhận chôn vùi nỗi nhớ trong những đêm dài cô quạnh. Nhưng câu nói của Alice bỗng làm dấy lên trong cô một hy vọng mơ hồ.
Nếu Quân chưa chết thì hẳn anh ấy vẫn còn ở đâu đó trên Thái Bình Dương.
Sáng sớm hôm sau, Angelie một mình rời đi, quay trở về Trái Đất bắt đầu cuộc tìm kiếm mới.
Trong khi đó cuộc thẩm vấn Erika đã tiến hành được mấy ngày. Đích thân Tổng thống Jakob đến gặp cô.
Gã kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Erika, gương mặt lạnh như băng.
Erika nói với vẻ sợ hãi:
- Ông cần gì ở tôi nữa? Thuộc cấp của ông đã lấy bộ nhớ trong đầu tôi đem đi trích xuất dữ liệu và biết được mọi thứ. Xin hãy thả cho tôi đi.
Jakob đáp:
- Đúng là chúng tôi đã biết mọi thứ về cô nhưng những gì cô biết chẳng mấy quan trọng. Trong bộ nhớ của cô không có bất kỳ thông tin nào về vị trí cất dấu các mảnh thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ. Cái con robot tên là Bị Bông ấy thật khôn ngoan và ma mãnh, có lẽ nó đã đoán trước được rằng sẽ có lúc cô bị chúng tôi tóm nên có nhiều việc nó không cho cô biết. Thật đáng tiếc, Erika ạ. Tình hình phức tạp hơn chúng tôi tưởng rất nhiều.
Erika khóc nấc lên:
- Xin hãy tha cho tôi.
Jakob nhìn Erika với vẻ tò mò:
- Cô được thiết kế rất tinh xảo, nếu tôi không biết cô là một robot chắc đã nhầm cô là con người.
Erika đang khóc lại cười:
- Anh nghĩ thế thật à?
- Đúng vậy. Cô có cảm xúc và cảm xúc của cô rất chân thành, cho dù đôi mắt của cô lúc nào cũng trơ trơ khiến những người tinh nhạy lập tức nhận ra có điều gì đó khác thường.
- Tôi ghét nhất đôi mắt của mình.
- Còn tôi thì cảm thấy may mắn. Hãy thử hình dung ra trên đường đầy những con robot như Bị Bông thì loài người còn sống thế nào được nữa? Erika, cô đã phạm tội cướp đoạt tài sản nhà nước, âm mưu giết nhiều người, sử dụng chất nổ trái phép và xâm phạm các khu vực được chính quyền bảo vệ, đó là chưa kể âm mưu phản loạn và lật đổ. Cô phạm tội ác chống lại loài người, nhất định phải xử tử hình.
Erika lại khóc ầm ĩ:
- Tha cho tôi, tha cho tôi. Các ông không được giết tôi.
Jakob vỗ về:
- Được rồi. Cứ bình tĩnh. Tiếng khóc của cô làm tôi sốt ruột. Nếu cô đồng ý hợp tác thì tôi có thể ra lệnh xóa bỏ bản án và trả tự do cho cô, vì xét ra cô cũng chỉ là một kẻ nghe theo mệnh lệnh chứ không phải chủ mưu.
Erika lau nước mắt, giọng run rẩy hỏi:
- Hợp tác như thế nào?
- Chúng tôi sẽ không tống cô vào nhà giam vì điều đó có thể làm nhụt chí Bị Bông. Ngược lại, tôi sẽ đưa cô đến nhà tôi làm người hầu. Có lẽ nó sẽ tìm cách giải cứu cô nếu có cơ hội và khi ấy chúng ta sẽ giăng bẫy để tóm cổ nó. Nhiệm vụ của cô đơn giản lắm, chúng tôi sẽ lắp một quả bom cực nhỏ trên ngón tay của cô, cô chỉ cần đặt tay lên người Bị Bông và miết nhẹ để kích nổ quả bom. Đó không phải là quả bom thông thường, nó không phát nổ mà tấn công thẳng vào các vi mạch, bảng điện tử, con chíp, vô hiệu hóa chúng và khiến cho nó nằm lăn quay ra đất như một cục sắt vô tri. Tất cả chỉ có thế. Cô làm theo lời chúng tôi và chúng tôi sẽ thả cô đi.
Erika sợ hãi nói:
- Tôi có thể không làm được không? Tôi không thể làm thế với Bị Bông, anh ấy rất tốt với tôi và tôi cũng rất thích anh ấy.
Jakob cau mày, sắc mặt rắn đanh như đá:
- Cô là một con robot ngu xuẩn, Erika ạ. Chúng tôi đang chìa bàn tay ra để cứu cô đấy. Nếu cô không muốn làm thì tốt thôi, chúng tôi sẽ rã hết các cấu phần sắt thép, bảng mạch điện tử trong người cô và tái chế cô thành một cái ghế, ít ra cái ghế cũng có thể sử dụng để ngồi. Cô có toàn quyền lựa chọn. Thế nào, cô chọn điều gì thì nói ra luôn đi.
Erika ôm mặt:
- Tôi muốn sống, tôi không muốn chết. Được rồi, tôi nhận lời với các ông. Bị Bông ơi, xin hãy tha lỗi cho em.
Jakob đứng lên, gọi thư ký:
- Đưa con robot này đến khu nghỉ dưỡng của tôi và rút bớt bảo vệ đi. Hãy để cho nó được tự do đi lại trong vườn.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!