Kỹ thuật kiếm pháp của Daniel đã đạt đến trình độ không tưởng, khả năng chuyển đổi trạng thái quá đỗi siêu hạng. Lão quả là một thiên tài, chẳng thế mà có đủ năng lực điều khiển Đại Hỏa Đế Kiếm.
Quân biết rằng thế là hết rồi. A1 không còn ở đây để bảo vệ anh nữa. Daniel đã chiến thắng. Bây giờ chỉ đợi chết mà thôi.
Thực tế nói với anh điều đó, nhưng lòng ham sống lại nói theo một kiểu khác. Quân cố sức thốt lên:
- Daniel, tôi có thể giúp ông lấy lại ngọc.
Daniel rít lên:
- Câm mồm ngay, thằng chó đẻ.
Nói rồi, lão lục túi Quân định lấy ngọc, nhưng hai viên ngọc đã biến mất.
Gương mặt Daniel nghệt ra, trông như mất sổ gạo.
- Ngọc đâu?
Quân muốn cười lắm, mà sức yếu quá rồi, không cười được.
Daniel gào lên:
- Con mẹ mày. Ngọc của tao đâu?
Bây giờ trông lão cuống quít, chẳng còn lại chút nào dáng vẻ trầm tĩnh mà ngạo mạn quen thuộc.
Quân thều thào nói:
- Đếm thử xem trong phòng có thiếu ai không?
Daniel lập tức tỉnh ra.
Lúc tiến vào đây, Quân đi cùng với đoàn quân robot đông đến hai trăm người, đứng tràn ngập cả căn phòng, chắc chắn trong số đó có kẻ giả dạng làm robot, ồ không, khả thi hơn là có kẻ đã giả dạng làm Kiếm Ma và trà trộn vào đám người của lão. Thời điểm giao tranh, Quân đã nhanh tay tuồn ngọc cho tên giả dạng ấy và bây giờ thì hắn đã cao chạy xa bay. Làm sao mà biết được thằng khốn ấy là thằng nào và bây giờ hắn đang ở đâu?
Daniel tức muốn nổ con ngươi, nhưng lão là một đại nhân vật có nghị lực phi thường, trên đời hiếm người sánh bằng, sắc mặt đang phừng phừng thoắt cái đã chuyển sang vẻ bình tĩnh thản nhiên chẳng khác gì ca kỹ diễn trên sân khấu.
- Nói đi, mày muốn gì?
- Thả ta xuống. Ta sẽ trả ông hai viên ngọc và giúp ông lấy lại hai viên từ A1.
- Mày nói dối.
- Bây giờ ông chấp nhận tin tôi với niềm hy vọng mong manh sẽ lấy được ngọc hay giết tôi để rồi mất hết? Daniel, ông quả là một Kiếm Sĩ siêu hạng, nhưng từng đấy không hạ nổi A1 đâu. Thời điểm gã sửa chữa xong cơ thể cũng là ngày chết của ông. Gã vẫn còn căm ông cuộc giao chiến lúc nãy. Đại Hỏa Đế Kiếm là chỗ dựa duy nhất của ông. Không có Đại Hỏa Đế Kiếm, Đế chế này không tồn tại được mấy ngày.
- Tao có thể tìm được ngọc mà không cần mày.
- Hoang đường. Ông nghĩ tôi đã tính được cách lấy ngọc mà không tính trước cách giữ ngọc à? Hơn nữa, cứ cho là ông tìm được đi, thì mất bao lâu mới ra? Liệu có đủ nhanh trước khi A1 sửa chữa xong không? Đây không chỉ là cuộc chiến tìm ngọc mà còn là cuộc chiến thời gian. Thời gian quá dài thì có tìm được cũng vô nghĩa.
- Mày nói đúng. Con trai ta ngoan lắm.
Daniel thu hồi các sợi tơ kiếm, khoác vai Quân như bố con thân mật.
- Ta biết con là một nhân tài xuất chúng nên mới phong con làm Hoàng tử Đế chế. Con đã không làm ta thất vọng.
Quân khâm phục Daniel có thể lật mặt như bánh tráng, không bị nỗi tức giận làm cho mờ mắt. Lão biết không khuất phục nổi Quân nên phải tìm cách khác. Ván bài này anh dùng chính mạng sống của mình để cược, cuối cùng đã thành công phá được Đại Hỏa Đế Kiếm, giành được hai viên ngọc quý giá, tạm thời duy trì được chỗ đứng giữa các thế lực hùng mạnh.
Anh vẫn còn đau lắm. Hỏa Kiếm đang không ngừng tái tạo cơ thể nhưng nhất thời vẫn đi cà nhắc chứ không được bình thường. Anh cũng đóng vai đứa con nuôi ngoan ngoãn của Daniel.
- Phụ hoàng, ông quả là Đệ nhất Kiếm Sĩ. Tôi thật sự khâm phục.
- Rồi một ngày kia con cũng làm được như ta thôi. Hãy nói về những viên ngọc của ta. Bây giờ con định thế nào?
- Tôi sẽ trả ngọc lại cho ông sau mười ngày nữa.
- Ta sợ rằng mình không tin được lời hứa này.
- Sau mười ngày nữa, tôi sẽ tự mình cầm ngọc mang đến tháp Thượng Đỉnh dâng lên cho ông. Tôi thề độc, nếu sai nửa chữ thì đời này kiếp này vĩnh viễn không được gặp lại người mình yêu nữa.
Daniel trầm ngâm. Thằng bé này chắc chắn là người khôn ngoan, ma mãnh, láu cá nhất mà lão từng biết. So với lão cũng một chín một mười. Nhưng nó không có thói quen nói dối. Nó không phải là kẻ lật lọng, hứa thế này làm thế khác. Một khi đã cam kết điều gì thì nó sẽ làm cho bằng được. Lão biết mình có thể tin lời thề độc của nó. Hơn nữa, ngoài việc nhắm mắt tin tưởng thì chẳng còn cách nào khác.
- Con trai, ta tin con. Hãy giữ lời hứa. Tiện đây ta ban cho con lời thề của ta, nếu con không giữ lời thề thì dù có phải hủy diệt toàn bộ hành tinh này ta cũng kéo con chết cùng.
- Phụ hoàng, xin hãy yên tâm. Tôi nói được làm được. Nếu không có tôi thì ông đã chẳng có Đại Hỏa Ngọc, chẳng giữ được hành tinh này trước họa xâm lăng của Chủng Tộc Cuối Cùng. Tôi có ích với ông hơn bất kỳ ai khác. Nay tôi đã hứa, tôi nhất định giữ lời. Bây giờ, ông có thể cho phép tôi đi được chứ?
Daniel thả cánh tay đang khoác vai Quân ra, nói bằng thái độ đầy tình cảm:
- Con về dưỡng sức, chớ vận động nhiều mà ốm mệt, con nhé.
- Tạ ơn phụ hoàng.
Quân xoay người, nhanh chóng quay trở về Điện Hoàng Tử.
Anh không nghỉ ngơi như lời dặn dò đầy giả tạo của Daniel mà lập tức bắt tay vào việc nghiên cứu kiếm pháp. Trong thời gian ngắn ngủi mười ngày này anh cần đạt tới đẳng cấp Thiên Thủ bằng mọi giá. Dùng bàn tay của trời để bóc tách thanh kiếm. Ý tưởng thì rất hay nhưng thực hiện cách nào? Quân đã nghĩ về việc này cả nghìn lần mà không ra. Lần này bị dồn vào đường cùng, lòng quyết tâm càng thêm sục sôi.
Quân cầm trên tay kiếm Tiểu Ca, lâm vào thiền định. Anh ngồi như vậy ba ngày liền. Không ăn, không ngủ, không nghỉ. Tuy nhiên, vẫn không phát hiện được điều gì, chỉ là những ngày nối tiếp nhau trôi qua một cách vô ích. Đến ngày thứ tư, một tia sáng lóe lên trong đầu. Anh cảm giác mình vừa hiểu được điều gì đó. Anh cẩn thận kiểm tra lại ý nghĩa vừa nãy. Càng nghĩ, anh càng cảm thấy mình đang đi đúng hướng. Đó chính là bí mật thâm sâu của Hỏa Kiếm mà cho đến giờ này anh mới phát hiện ra được.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!