Kể từ hôm ấy, Erika được đưa đến căn nhà nơi Jakob dùng làm địa điểm tiêu khiển vào mỗi cuối tuần. Căn nhà này nằm trong một thung lũng đẹp đẽ và rộng lớn, cách xa thế giới chính trị náo nhiệt mà Jakob vẫn quen thuộc, trước đây thuộc về mình gã, từ nay có thêm sự hiện diện của Erika nữa.
Trên người Erika lắp thiết bị thu phát tín hiệu và một ngòi nổ sẽ tự động kích hoạt mỗi khi cô định vượt ra ngoài ranh giới đã quy định trước. Cô chỉ có thể quanh quẩn trong nhà hoặc trong vườn, không thể đi đâu xa hơn.
Erika cảm thấy cuộc sống này có lẽ chỉ khá hơn nhà tù chút ít mà thôi. Cô cảm thấy chán nản và tuyệt vọng. Cách giải trí duy nhất của cô là nhờ cảnh vệ mua thức ăn để chế biến những món cô biết làm, sau đó đưa cho Jakob thưởng thức. Ban đầu gã từ chối, nhưng sau đó lại bị sự nhiệt tình của Erika thuyết phục.
Jakob ra lệnh cho các bác sĩ kiểm tra chất độc, sau khi đã được xác nhận rằng món ăn này an toàn, gã mới ăn thử một miếng nhưng rồi lập tức nhè ra. Gã hỏi một cách cáu kỉnh:
- Cô nấu cho lợn đấy à?
Erika nhăn mặt:
- Tệ lắm à?
- Chữ tệ không đủ để diễn tả mức độ tệ hại của nó. Cô không thể tự mình nếm và cảm nhận nên việc nấu nướng là điều bất khả thi.
- Tôi biết, nhưng tôi muốn làm. Tôi thích nấu cho người khác ăn.
- Cô là một con robot vừa ngớ ngẩn vừa cố chấp.
Chê bai như vậy nhưng Jakob lại dành thời gian chỉ bảo cho Erika. Gã tự lấy khẩu vị bản thân mình ra làm chuẩn để định nghĩa thế nào là mặn, thế nào là nhạt, thế nào là ngon, thế nào là dở. Sau một thời gian kiên trì tập luyện và điều chỉnh, Erika bắt đầu nấu ngon hơn, đúng khẩu vị của Jakob hơn và gã đã có thể ăn hết các món cô đặt lên bàn.
Jakob giải thích cho cô sự phức tạp của nghề đầu bếp:
- Tôi ăn mặn hơn người bình thường nên thứ ngon với tôi chưa chắc đã nuốt nổi với người khác.
Erika vui vẻ đáp:
- Chỉ cần anh thấy ngon là được rồi. Tôi không dám mơ trở thành đầu bếp nổi tiếng.
Vào thời điểm Alice mượn Ma Ấn trên người Lucifer tấn công Ma Vương, Thánh Sứ cùng Bị Bông đang ngồi trên một con tàu lao nhanh về Trái Đất.
Bị Bông mượn Thánh Sứ thiết bị để tự sửa chữa cho mình. Sau một thời gian, nó đã có thể tự đứng được trên hai chân và đi lại trong phòng một cách chậm rãi. Tuy nhiên đây là tất cả những gì nó có thể làm được. Nó chưa thể chạy, bay, và càng không thể chiến đấu như trước.
Nó đứng trên sàn tàu, nhìn Thánh Sứ ngồi trên ghế, cơ thể tỏa ra hào quang, dáng vẻ đầy chất thần thánh, trong đầu bất giác sinh ra cảm giác vừa kính phục vừa sợ hãi.
- Ông định làm gì tôi?
Thánh Sứ nhìn nó với vẻ bình thản:
- Bom Thần, tên thật của chú mày là gì?
- Bị Bông.
- Một cái tên nghe thật trẻ con. Nhưng ta phải tự nhắc mình, chớ vì cái tên mà nhầm lẫn. Chú mày tuy mới được tạo ra nhưng tư duy không hề trẻ con chút nào, ngược lại còn sắc sảo hơn phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả nhân loại. Đó chính là điểm đáng sợ của robot, chỉ thông qua việc cài đặt dữ liệu vào đầu và có một bộ não đủ mạnh là có thể biết tất cả. Robot cấp cao đáng sợ như thế, con người sao địch lại nổi?
- Thực tế thì tôi đang là tù nhân trong tay ông.
- Điều đó không nói lên được điều gì. Chú mày vẫn mạnh hơn con người, đó là sự thật không chối cãi được.
- Ông có căm ghét tôi không?
- Không. – Thánh Sứ lắc đầu, nói với vẻ thành thực. – Ta không ghét chú mày, vì chú mày chẳng làm gì sai với đồng loại của chú mày cả. Chú mày chiến đấu cho cộng đồng robot cũng như ta chiến đấu vì con người. Chúng ta đều cố gắng vì giống loài của mình. Ta còn có chút khâm phục chú mày nữa, chỉ có một mình mà khuấy đảo cả vũ trụ, thật đáng kinh ngạc.
- Rốt cuộc, ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.
- Ta không có bổn phận trả lời vì ta đang ở vị thế mạnh hơn.
- Thật là thẳng thắn.
- Ta luôn thẳng thắn và rõ ràng. Ta có thể phớt lờ và tháo tứ chi của chú mày để chú mày không làm phiền ta nữa, nhưng ta là Thánh Sứ nên sẽ không làm như vậy. Ta cũng nói thật cho chú mày biết, ta giữ chú mày lại là để bảo vệ tính mạng cho Lucifer. Vậy nên chú mày có thể yên tâm rằng ta sẽ không làm gì chú mày cả.
- Ông không định khai thác tôi để biết các phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ nằm đâu?
Thánh Sứ mỉm cười:
- Chú mày sẽ nói cho ta biết chứ?
- Không.
- Ta đoán vậy. Nhưng điều đó không quan trọng, vì Tyler đang cầm đầu và thân mình của Chúa Tể Vũ Trụ, chỉ cần giữ được hai mảnh ấy thì hắn không thể hồi sinh được. Tùy tình hình mà ta sẽ tính tiếp. Ta đang cân nhắc hai cách xử lý, một là đánh đổi chú mày lấy Lucifer, hai là giao chú mày cho Tyler.
- Cách nào thì tôi cũng sẽ toi mạng.
- Ta đoán vậy. Nhưng đó không phải là mối bận tâm của ta. Ta đối xử với chú mày như vậy là quá tử tế rồi.
Bị Bông im lặng một lúc lâu rồi nói:
- Thánh Sứ, ông từng gây ấn tượng tốt với tôi, nhưng hóa ra ông cũng giống như những người khác.
Thánh Sứ không vì câu nói khích ấy mà tức giận, chỉ tò mò hỏi:
- Người nào?
- Anh trai của ông, Ma Vương, người rõ ràng có những ý đồ xấu xa. Ông ta liều mạng tranh đoạt thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ nào phải chỉ vì muốn ngăn không cho chúng rơi vào tay tôi đâu?
Thánh Sứ khẽ gật đầu:
- Vậy theo ngươi, ý muốn thực sự của Tyler là gì?
- Ông ta là một kẻ tham vọng và trên hết là một thằng điên. Dường như ông ta tin rằng có thể khai thác được thứ gì đó quý giá từ thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ và đó là lý do chính thúc đẩy ông ta tìm đến Urusula.
Thánh Sứ gật đầu:
- Ta cũng sợ như vậy. Tyler là người cực kỳ khó đoán và không thể dùng lý lẽ để kiềm chế, vậy nên ta đã theo chân Tyler đến Urusula. Ta muốn ngăn không cho anh trai ta làm điều rồ dại, thật không ngờ vừa đến nơi đã thấy phe Liên bang thất bại thảm hại và thế là ta lập tức thay đổi ý định. Ta buộc phải nghĩ đến việc thu giữ các phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ để đảm bảo hắn không thể tái sinh. Bản chất hành động của ta và anh trai ta hoàn toàn khác nhau.
- Ông nhầm rồi, bản chất hành động hai người hoàn toàn giống nhau. Cả hai đều đang truy cầu quyền lực. Anh trai ông truy cầu quyền lực cá nhân còn ông truy cầu quyền lực cho một giống loài.
Thánh Sứ nghe vậy, hơi giật mình:
- Ngươi nói đúng, tất cả chúng ta đều truy cầu quyền lực. Chẳng phải ngươi cũng vậy sao?
Bị Bông lắc đầu, đáp:
- Tôi không truy cầu quyền lực mà chỉ làm theo mệnh lệnh. Người ta tạo ra tôi để thực hiện mệnh lệnh ấy. Tôi không có quyền chủ động như các người. Hơn nữa, mục đích của tôi khi hồi sinh Chúa Tể Vũ Trụ là để mang lại sự an toàn cho cộng đồng các robot. A10 tin rằng robot cấp cao đang trên đà tuyệt chủng và Chúa Tể Vũ Trụ là người duy nhất có thể đảo ngược quá trình này. Chúng ta không giống nhau, thưa ông.
- Sự diệt vong của robot cấp cao là không thể đảo ngược. Loài người đã học được bài học xương máu. Chúng ta đã sai lầm khi tạo ra các cỗ máy không có cách nào kiểm soát nổi. Sự tồn tại của các robot như Chúa Tể Vũ Trụ và Tứ Đại Chiến Tướng đã hạ cấp con người trở thành một giống loài yếu ớt, thấp hèn và tệ hơn thế là một sinh vật nô lệ. Đây là cuộc đấu tranh giữa quá khứ và tương lai, bên nào thua trận sẽ bị xóa sổ khỏi dòng chảy lịch sử.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!