- Ta muốn tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống.
- Con người thán phục vẻ đẹp của thiên nhiên bởi gió mát ve vuốt làn da của họ, chim chóc cất tiếng ca làm đẹp lòng họ, bầu trời làm bừng sáng con mắt của họ, mặt trăng khiến họ mơ mộng và yêu đương, nhưng ông đâu cần tất cả những thứ này? Ông đâu cần gió để làm mát, đâu cần chim để nghe tiếng nhạc, đâu cần Mặt Trời và Mặt Trăng để nhìn đường, đâu cần cảm xúc để yêu đương bởi robot không có tình yêu nam nữ.
- Ngươi nói đúng, thiên nhiên với ta thật vô nghĩa. Ta có thể tự tạo ra vô vàn cảnh đẹp nhân tạo, hấp dẫn gấp mười lần tự nhiên xấu xí.
- Ông nghĩ mình vô địch nhưng vẫn có những người mạnh hơn ông rất nhiều.
- Là kẻ nào?
- Sáng Thế Giả Xendai. Chỉ một hơi thở của ông ta cũng có thể tiêu diệt ông và toàn thể chủng tộc của ông vài nghìn lần. Người hầu của ông ta là Adem có thể dùng một ngón tay di sáu lớp hợp kim lạnh trên cơ thể ông bẹp dí. Chẳng những tất cả các gia nhân trên tàu đều mạnh hơn ông mà tôi nghĩ ngay cả con cua cảnh của họ chưa chắc ông đã đánh lại được.
- Láo xược.
Nói vậy thôi chứ Chúa Tể Vũ Trụ lộ vẻ tò mò ra mặt. Quân thấy hắn thể hiện niềm hứng thú, bèn kể lại câu chuyện về Xendai. Càng nghe Chúa Tể Vũ Trụ càng hoảng sợ.
- Có kẻ mạnh đến vậy ư? Nếu những điều ngươi nói là thật thì chúng ở trên ta nhiều lắm.
- Tôi không việc gì phải nói dối ông.
Chúa Tể Vũ Trụ ngẫm nghĩ. Câu chuyện về Xendai có vẻ hoang đường, nhưng ánh sáng vàng thì không phải là điều giả dối. Nó đích thực vượt xa tầm hiểu biết của hắn hiện nay. Nó là bằng chứng sống động cho thấy sự tồn tại của những thực thể siêu việt từ chiều không gian khác, cao cấp hơn hắn rất nhiều.
Hắn có thể giết Quân một cách dễ dàng nhưng hắn làm thế vì điều gì? So với hắn anh chỉ là con kiến. Người ta không giết một con kiến nếu con kiến ấy không đốt họ. Ngược lại, nếu để anh sống, có lẽ anh có thể giúp hắn tìm được cách khắc chế Xendai và những thành viên của cộng đồng không gian bốn chiều.
- Ta nhận ra rồi. Mục đích hiện nay của ta là tìm hiểu thật kỹ về những kẻ đã ban ánh sáng vàng cho hai người các ngươi. Ta đưa các ngươi trở về Trái Đất. Từ nay các ngươi làm nô lệ cho ta. Nhưng không chỉ mình hai người các ngươi. Con rắn này cũng phải đi. Ta thích nó. Và cả những người khác nữa.
Theo sự điều khiển của Chúa Tể Vũ Trụ, Angelie cũng bị hút lên không.
- Tổng thống Urusula, Angelie Fiard, ta không thể để ngươi ở đây làm loạn công việc của ta. Và cả ngươi nữa, Thần Kiếm Thiên Ma, ngươi quá nguy hiểm để được tự do.
Thần Kiếm Thiên Ma khi ấy đang thủ hộ cho Trần Mai Phương thì bị hút lên trời. Mai Phương phóng kiếm lao theo. Ánh mắt của Chúa Tể Vũ Trụ hơi sáng lên:
- Có phải cô vợ ba bé nhỏ của Vũ Đế Quân đây không? Mối quan hệ trong xã hội loài người các ngươi quả thực quá phức tạp với ta. Ngươi cũng đến Trái Đất cùng chúng ta luôn đi.
Điệp Tiên Tử vỗ cánh bay đến. Chúa Tể Vũ Trụ gật đầu:
- Muốn đi cùng hả? Được, ta cho phép.
Hắn cao giọng, nói với cả hành tinh:
- Các ngươi nghe cho kỹ đây. Hành tinh Urusula có thứ mà ta muốn: Quặng lạnh. Ta không cần biết các ngươi làm như thế nào, từ nay các ngươi vẫn phải duy trì các chuyến tàu vận tải đến Trái Đất để cung cấp quặng lạnh cho ta. Nếu các ngươi không làm được điều này, ta sẽ quay trở lại đây và giết tất cả các ngươi. Chuyện đó với ta đơn giản thôi. Hãy nhớ rằng sự sống chết của các ngươi phụ thuộc vào lòng trung thành và tận tâm với ta, và lòng trung thành và tận tâm ấy lại được đo bằng số tấn quặng lạnh ta nhận được.
Tuyên bố ấy khắc sâu vào trái tim của người nghe, khiến ai nấy đều rùng mình kinh sợ.
Chúa Tể Vũ Trụ nói xong, xoay người bay đi ngay, kéo theo cả đoàn rồng rắn được bao bọc trong một trường năng lượng cực kỳ hùng mạnh. Bởi đoàn có nhiều thành viên, trong đó có những con quái vật khổng lồ nên tốc độ của hắn chậm lại đáng kể, phải một tuần sau mới trở về Trái Đất.
Lúc đặt chân lên Đảo Chúa, Chúa Tể Vũ Trụ nhận ra rằng hòn đảo này dường như hơi nhỏ để chứa cùng lúc Sát Thần Xà và Điệp Tiên Tử. Hắn liền vung tay, dùng Siêu Trường Lực nhấc bổng hai ngọn núi lớn nằm cách đó sáu trăm cây số, đưa chúng về Đảo Chúa để lấy đất mở rộng đảo. Quân cùng mọi người cứ há hốc mồm ra nhìn cảnh tượng khó tin ấy. Hai quả núi lớn nặng mấy trăm tỷ tấn, vậy mà bị Chúa Tể Vũ Trụ chặt đứt chân, cách không hút về chẳng khác gì bong bóng xà phòng.
Chúa Tể Vũ Trụ ngạo nghễ nói:
- Bên trong cơ thể ta có hai vạn lò phản ứng hạt nhân. Những quả núi này với các ngươi là núi, với ta chỉ là đồ chơi.
- Hai vạn lò phản ứng hạt nhân? Thật không thể tin được. Làm sao có thể lắp đặt được hai vạn lò phản ứng trong cơ thể ông?
- Chúng ta đã thành công thu nhỏ từng lò bé bằng một con chip. Nhìn mặt các ngươi có vẻ ấn tượng, nhưng chắc chắn vẫn chưa hiểu được tường tận ý nghĩa con số ấy. Cần biết rằng vào năm 2025, cả thế giới chỉ có khoảng bốn trăm lò phản ứng hạt nhân. Chẳng những số lượng bằng một phần năm số lượng bên trong người ta mà mỗi lò phản ứng hạt nhân khi ấy, ngay cả các lò thương mại khổng lồ, đều có công suất thấp hơn rất nhiều lần. Với hai vạn lò phản ứng hiện đại nhất ngày nay, ta có thể tạo ra Siêu Trường Lực là một vùng năng lượng siêu mạnh bao phủ một vùng đất trời có bán kính mười nghìn cây số. Trong phạm vi của Siêu Trường Lực, ta có thể thao túng vạn vật làm những việc như hút, đẩy, phá hủy, tháo rời, lắp ráp, đốt cháy, cắt đứt, chẻ nhỏ với độ chính xác của một bàn tay nghệ nhân. Ta có thể tạo ra bão tố và sấm sét. Ta có thể gây mưa. Ta có thể làm những điều mà các ngươi nghĩ rằng chỉ là điều viễn tưởng.
Chúa Tể Vũ Trụ dùng Siêu Trường Lực chẻ nhỏ hai quả núi rồi xếp chúng quanh đảo. Diện tích Đảo Chúa được mở rộng thêm mười lần. Quân lắc đầu lè lưỡi, biết rằng mình không có hy vọng đánh bại một thực thể hùng mạnh như thế.
Trên đảo có một quảng trường cực kỳ rộng lớn, lúc trước mười triệu robot Chủng Tộc Cuối Cùng đã tụ hợp ở đây để nghe lệnh. Trước quảng trường có một tòa lâu đài là nơi ở của Chúa Tể Vũ Trụ. Bên trong lâu đài có người hầu, nhưng Chúa Tể Vũ Trụ đuổi hết đi, bắt Alice, Angelie, Mai Phương làm thị nữ, Thần Kiếm Thiên Ma làm người gác cổng kiêm nhổ cỏ, Sát Thần Xà làm thú cưng, Điệp Tiên Tử làm vật cưỡi. Riêng Vũ Đế Quân được giữ làm tiểu đồng, ngày ngày châm nước pha trà, đánh cờ giải sầu.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!