- Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Quân cười nhạt:
- Vẫn chưa hiểu à? Sao chị kém thông minh thế nhỉ. Tảng đá rơi từ trên cao xuống đã đè chết con robot.
- Chị biết, nhưng vấn đề là … đá này từ đâu ra thế em?
- Là em làm đó.
- Đừng có đùa.
- Em đùa chị làm gì? Chị nghĩ tại sao em lại chọn hang này? Vốn đã có sẵn đá treo trên trần hang. Trong năm năm qua ngày nào em cũng đến đây, dùng búa và xà beng đục cho phần kết nối ấy mỏng đi, rồi sau đó cài chất nổ lên. Lúc nãy chị đứng đúng chỗ đá rơi, nếu em không giật tóc thì bây giờ chị đã trở thành món thịt băm rồi.
Angelie nghe xong, sợ mất vía.
Thằng bé này quả là quái nhân. Nó mới có mười mấy tuổi thôi mà từ năm năm trước đã tính sẵn cách đưa người ta vào chỗ chết. Cái bẫy này quá tinh vi, nhìn từ dưới lên không nhận ra được. Tảng đá choán hết hai phần ba cái hang, chỉ có cách đứng sát mép mới không bị đá rơi trúng người. Khoảng cách giữa vị trí mà tảng đá rơi với cô chỉ khoảng nửa mét, ranh giới sống chết thật mong manh.
- Sao mày không nói cho chị biết sớm?
- Tiết lộ kế hoạch để con robot này nghe thấy được à? Chị nghĩ lý do vì sao mà từ khi vào đây em cứ ra sức nói như vậy?
- Mày …
Mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Vì quá rõ ràng mà đâm ra khó tin. Thằng bé này đã sắp đặt mọi thứ từ đầu và Angelie thì cứ ngu ngơ như người đi trong sương mù. Nó dẫn cô vào đây không phải để chạy trốn mà là để dụ con robot. Mọi hành động của nó đều có tính toán cả. Cô không phải là người bảo vệ nó mà chỉ là một con bài trong tay nó mà thôi. Có lẽ nó đã nghĩ ra tất cả trò này từ lúc vừa mới nhìn thấy con robot. Nhưng mà tại sao? Tại sao nó làm thế?
Quân nhìn Angelie với vẻ lạ lùng:
- Chị tưởng mình đã hiểu, thực ra chưa hiểu đâu.
Angelie rùng mình:
- Mày nói thế nghĩa là gì?
Ánh mắt của Quân liếc xuống thanh Hỏa Kiếm trong tay Angelie làm cô rợn tóc gáy.
- Hóa ra ban đầu mày không nhắm vào con robot mà là thanh kiếm này. Mày muốn giết tao để đoạt kiếm.
Quân nhún vai:
- Ai bảo chị phá bĩnh làm em tóm hụt con cá. Nhưng vì chị tử tế nên em bỏ ý nghĩ ấy rồi. Đừng lo, em không tìm cách hại chị nữa đâu.
- Mày có phải là người không vậy? Sao đầu óc mày có thể quái đản đến thế?
- Nếu bố mẹ chị bị giết năm chị mới sáu tuổi, lúc lên tàu di tản những người lớn nặng gấp năm lần chị cố tình ném chị ra khỏi tàu để giành chỗ cho con cái họ, lúc chị đói mà bị trấn lột hết sạch đồ ăn và phải ăn rác để sống, nếu ngày nào chị cũng bị đánh và bị đám thanh niên trong khu xem là nô lệ dùng để sai vặt, thì có lẽ chị còn trở nên xấu xa hơn em. Dẫu sao, em vẫn xem chị là bạn.
Angelie thở dài. Quân nói đúng, cô may mắn hơn nó quá nhiều. Bố cô là quan chức cấp cao của thành phố, chú cô là tỷ phú, từ bé cô đã được nuông chiều, ngay cả lúc di tản cũng được ưu tiên đi trên một con tàu riêng không cần chung chạ với ai. Cô biết thành phố này hỗn loạn lắm, nhưng cũng chỉ biết sơ sơ thế thôi chưa chưa từng trực tiếp trải nghiệm điều đó bao giờ. Gia đình cô luôn tìm mọi cách bao bọc cô. Việc cô trở thành Kiếm Sĩ cũng nằm ngoài ý muốn của bố mẹ, nhưng bởi cô có cá tính mạnh mẽ nên họ không cản lại được.
Cô với Quân tựa như hai người sống ở hai thế giới khác nhau. Cô không ngờ rằng thế giới của Quân lại đào tạo ra một người lợi hại như thế, so với nó cô chẳng khác gì đứa trẻ ba tuổi. Nó là người đầu tiên trong lịch sử giết được một thành viên của Chủng Tộc Cuối Cùng, chỉ riêng điều ấy thôi đã đủ khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục. Còn cô thì trong mắt nó lại càng không tính. Nó muốn cô chết lúc nào sẽ chết lúc ấy, cho dù có là Kiếm Sĩ đi nữa cũng không thoát được.
Angelie bình tĩnh nói:
- Em có giết chị cũng không sử dụng được thanh kiếm cơ mà.
- Điều đó chưa chắc. Lúc ấy người ta chỉ cho em cầm kiếm có đúng một lần, vừa cảm thấy không ổn đã kéo ra nhường chỗ cho người khác. Nếu có thời gian, từ từ tìm hiểu, thì biết đâu lại dùng được.
- Ha ha, chú mày nói chuyện đơn giản thế.
- Chị mới là người suy nghĩ nông cạn ấy. Chị thử nghĩ xem, trên đời này có cái gì không thể tập luyện được không? Các phi hành gia sinh ra đã trở thành phi hành gia hay họ phải tập luyện hàng năm trời mới được giao điều khiển phi thuyền? Chị may mắn có năng lực liên thông với Hỏa Kiếm, không có nghĩa chỉ mỗi chị mới sử dụng được nó. Người khác, và em tin rằng số này rất lớn, cũng có thể sử dụng tốt như chị, thậm chí tốt hơn chị, chỉ cần cấp cho họ đủ thời gian và kiến thức về thanh kiếm.
Angelie nghe thế, lại run lên.
- Mày không được đụng đến Rosana của tao.
- Ồ, hóa ra tên thanh kiếm này là Rosana.
- Đúng như vậy. Đây là kiếm của tao, chỉ có tao mới có quyền sử dụng nó, nếu mày dám có ý đồ xấu, tao sẽ giết mày.
Quân không xem lời đe dọa ấy vào đâu. Dường như nó đã có sẵn cách đối phó trong trường hợp Angelie trở nên mất kiểm soát. Nó đến bên cạnh robot A9.006.201, ngắm nghía một lúc lâu.
Angelie tò mò hỏi:
- Mày định làm gì?
Quân đáp:
- Xem có cách nào khai thác không.
- Ý mày là gì? Khai thác cái gì?
- Chị không nhận thấy con robot này là một mỏ vàng à? Khung xương của nó làm bằng hợp kim lạnh là vật liệu không có trên sao Hỏa, trong lồng ngực có lò phản ứng hạt nhân, ở hai mắt và hai tay gắn các thiết bị tạo điện sét. Chỉ cần phân tách được chúng đem bán thì giàu có ba đời. Trên thị trường thợ đen không thiếu người sẵn sàng trả hàng trăm triệu krun chỉ để có một mảnh hợp kim lạnh bé bằng lòng bàn tay, huống chi con này nặng đến bảy mươi cân, phần lớn trong đó là hợp kim lạnh.
- Cứ cho là mày nói đúng đi, thế mày định làm thế nào? Đừng nói với tao là mày định dùng búa và xẻng để xẻ thịt robot nhé.
- Chẳng phải chị có Hỏa Kiếm đó à? Dùng Hỏa Kiếm xẻ thịt robot thì có mất bao công sức đâu.
- Lại còn thế nữa? Tao là Kiếm Sĩ chứ không phải là dân buôn lậu.
Quả vậy, Kiếm Sĩ danh giá lắm. Mặc dù không có chức vụ gì nhưng lại được cộng đồng tôn sùng như những bậc anh hùng của loài người, đi đến đâu cũng được đón rước, tham gia sự kiện thì được mời ngồi lên hàng đầu. Ngay cả các nhà lãnh đạo Tiểu Trái Đất cũng phải lắng nghe ý kiến của họ. Những Kiếm Sĩ được chính phủ cấp nhà và trả lương rất hậu hĩnh để không phải lo lắng về cuộc sống hàng ngày. Nhiệm vụ duy nhất của họ là đứng ra bảo vệ Tiểu Trái Đất mỗi khi có mối đe dọa từ Chủng Tộc Cuối Cùng. Vậy mà thằng Quân lại dám công khai dụ dỗ một trong các Kiếm Sĩ đi bán hàng lậu với nó, quả là to gan.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!