David gân cổ lên quát:
- Chúng mày có giỏi thì cùng tao quyết một trận tử chiến.
Angelie cười nhạt:
- Ta nhìn cách ngươi múa may quay cuồng đã biết là loại tầm thường, không cần đánh làm gì cho nhọc.
Kishimoto cầu xin:
- Hãy thả chúng tôi về Trái Đất, chúng tôi hứa sẽ không quay trở lại nữa đâu.
- Làm gì có chuyện ấy? Cho các ngươi về để mấy tuần sau lại kéo thêm nhiều tàu chiến đến đây à? Chúng ta đâu có ngu.
- Nhưng các người cũng đâu muốn giữ chúng ta mãi ở đây.
Angelie vốn sắc sảo, lúc ấy bỗng nảy ra một ý:
- Alice, có phải những con bướm của em cần hút tinh lực động vật mới phát triển lên được?
- Vâng, đúng rồi chị.
- Thông thường bướm hút tinh lực nhiều sẽ khiến động vật chết đi, nhưng hai tên này có Hỏa Kiếm liên tục bồi bổ năng lượng cho cơ thể, không bao giờ cạn kiệt. Sao em không biến chúng thành nguồn dinh dưỡng cho đàn bướm? Như thế khỏi lo thiếu thức ăn.
Alice reo lên:
- Ôi chị Angelie thật thông minh, như vậy đàn bướm của em sẽ không phải nhịn đói nữa.
Nói rồi, Alice liền huýt sáo, từ trên trời cao hạ xuống một con bướm đỏ siêu khổng lồ, sải cánh vươn rộng tới bốn mươi mét, mỗi lần đập cánh đều tạo ra luồng không khí dữ dội như giông bão.
Con bướm này chính là bướm chúa Điệp Tiên Tử. Bởi nó là bướm chúa nên được ưu tiên ăn trước những con bướm khác. Nó đứng trước hai tên Kiếm Sĩ, bắt đầu quá trình hút tinh lực. Tinh lực từ David và Kishimoto truyền sang người con bướm, nhờ được Hỏa Kiếm liên tục bồi bổ mà chúng không kiệt sức đến mức chết đi, nhưng toàn thân uể oải, tay chân rệu rã, không còn lực phản kháng. Angelie và Alice để mặc cho con bướm ngấu nghiến tinh lực của hai tên Kiếm Sĩ, kéo nhau ra ven hồ đàm đạo.
Alice không kìm lòng được, hỏi:
- Anh Quân thế nào rồi?
Angelie đáp:
- Bị Chúa Tể Vũ Trụ giam giữ, nhưng hắn sẽ không dám xử tử anh ấy đâu.
Alice thở dài, sắc mặt có vẻ yên tâm hơn:
- Em lo cho anh ấy quá.
- Nghe nói trong người Quân có độc, hai em không gần gũi nhau được, phải không?
Alice đỏ mặt nói:
- Chuyện ấy mà chị cũng biết ư? Anh ấy nuốt túi nang sao độc để cứu em, nhưng nọc rắn đã ăn vào máu, lan ra toàn thân, ở gần anh ấy hệ thần kinh của em sẽ bị tê liệt, nguy hiểm đến tính mạng.
- Thật tiếc cho hai em.
Angelie nói vậy nhưng lại nghĩ khác. Cô tự thấy xấu hổ về điều đó.
- Anh Quân quý chị lắm, mỗi lần nhắc đến cái chết của chị lại buồn ra mặt. Giá như có anh ấy ở đây, chắc hẳn sẽ rất vui.
- Có lẽ Quân không nên ở đây thì tốt hơn.
- Sao chị lại nói vậy?
- À không, chỉ là một lời vu vơ, đừng để ý đến.
Hai người con gái nhìn lên bầu trời xa xăm. Ở đâu đó trong vũ trụ bao la, nơi cách họ hàng trăm năm ánh sáng, có người đàn ông mà họ yêu.
Angelie đi rồi, Quân ngồi thiền trong phòng giam, tập trung vào việc kết nối với thanh kiếm. Vốn đã có sẵn kinh nghiệm với thanh Lãng Tử Kiếm, Quân tránh được con đường vòng, chỉ trong ba ngày đã cảm nhận được linh hồn của cây kiếm mới. Cây kiếm này trẻ con, tinh nghịch, Quân đặt cho nó tên Tiểu Ca.
Thời hạn để treo cổ Quân đã trôi qua mà Chúa Tể Vũ Trụ vẫn chưa phái người đến đưa anh đi. Quân mừng rỡ, đoán rằng cuộc tấn công của David lên hành tinh Urusula đã thất bại. Anh biết cửa sống đã mở, Chúa Tể Vũ Trụ tất phải tính cách sử dụng anh chứ không mang đi giết.
Quả nhiên vài ngày sau, Chúa Tể Vũ Trụ triệu anh đến gặp. Quân tháo ngọc nhét vào túi áo để che giấu việc mình có kiếm mới, bước vào căn phòng làm việc của Chúa Tể Vũ Trụ. Thấy anh, hắn lạnh lùng nói:
- David và Kishimoto đã làm hỏng việc của ta. Đỗ Viết Quân, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi có đồng ý làm việc cho ta không?
Quân cúi đầu đáp:
- Tôi đồng ý.
Chúa Tể Vũ Trụ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
- Lời nói của ngươi không đáng tin. Ta sẽ không gửi ngươi đến Urusula, ngược lại ta có chút việc nhờ ngươi. Ngươi hãy đến sao Hỏa, thay ta đốc thúc việc xây dựng nhà máy tinh chế quặng lạnh và biến chúng thành hợp kim lạnh.
- Các ông vẫn còn quặng lạnh ư?
- Chúng ta còn một triệu tấn quặng lạnh, đủ để chế tạo mười nghìn thân hợp kim lạnh. Nhưng nếu không có nhà máy tinh chế thì số quặng lạnh này sẽ trở thành rác thải.
- Tôi tưởng Daniel đã đồng ý xây nhà máy cho ông?
- Hắn đã cam kết điều đó, nhưng ta muốn có người của mình giám sát việc này.
- Ông xem tôi là người của ông?
- Ngươi không đáng tin, nhưng ta sẽ đưa cho ngươi một mối lợi đủ để khiến ngươi không dám phản bội ta. Nếu ngươi giúp ta xây dựng nhà máy và gửi hợp kim lạnh về Trái Đất, ta sẽ giúp ngươi lấy được Đại Hỏa Đế Kiếm từ tay Daniel, cho phép ngươi trở thành Kiếm Sĩ mạnh nhất trong tất cả các Kiếm Sĩ đương thời.
Lời đề nghị của Chúa Tể Vũ Trụ khiến Quân vô cùng sửng sốt.
- Đó là lời đề nghị của ông? Đại Hỏa Đế Kiếm?
- Phải, Đại Hỏa Đế Kiếm, vũ khí bá đạo bậc nhất vũ trụ. Người nào có thanh kiếm ấy trong tay có thể quét ngang cả một hành tinh. Thật tiếc ta không dùng được nó, nhưng ngươi thì khác, ngươi nhất định sẽ dùng được.
Quân càng nghĩ càng khâm phục sự sắp đặt của Chúa Tể Vũ Trụ.
Hắn không tin anh, nhưng cũng không tin Daniel. Hắn muốn dùng anh để khống chế Daniel. Về danh nghĩa anh là hoàng tử của Đế chế Thần Thánh, là con nuôi của Daniel, nhưng trên thực tế anh với lão là kẻ thù không đội trời chung. Daniel đã từng bán đứng anh cho Chúa Tể Vũ Trụ, anh không cần phải tỏ ra cao thượng với lão.
Đại Hỏa Đế Kiếm là thứ có sức dụ hoặc rất lớn. Nó là thanh kiếm mạnh nhất, đáng sợ nhất trong vũ trụ, bất kỳ ai khống chế được nó cũng có thể tự mình xưng vương một cõi. Chủng Tộc Cuối Cùng không sử dụng được kiếm ấy, trong khi lại có thể dễ dàng đánh bại Daniel ngay cả khi lão cầm kiếm nên trong mắt chúng thanh kiếm này không có chút giá trị nào. Tuy nhiên Chúa Tể Vũ Trụ hiểu rõ với những Kiếm Sĩ như Quân, Đại Hỏa Đế Kiếm chính là phần thưởng cao nhất mà một người có thể chạm tới. Đã là Kiếm Sĩ thì ai ai cũng muốn được làm chủ nhân của Đại Hỏa Đế Kiếm.
Quân nghĩ về thanh kiếm, bất giác cảm thấy xúc động. Nếu thực sự sở hữu thanh kiếm trong tay thì sức mạnh của anh sẽ tăng lên gấp bội. Anh có thể lật đổ Daniel, kết thúc chế độ độc tài tàn bạo của gã trên sao Hỏa và thiết lập một chế độ mới nhân văn hơn nhiều. Anh cũng có thể bảo vệ cho những cô gái anh yêu. Thậm chí có lẽ, chỉ có lẽ mà thôi, nếu khai thác được sức mạnh thanh kiếm đến tận cùng thì biết đâu anh còn đánh bại được cả Chúa Tể Vũ Trụ? Chẳng phải anh đã giết chết đám lính lác của hắn bằng một thanh Hỏa Kiếm thông thường đó sao? Đại Hỏa Đế Kiếm hãy còn ẩn giấu nhiều bí mật kinh thiên động địa, chỉ cần sử dụng được nó sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến quyền năng vô tận.
Lời đề nghị của Chúa Tể Vũ Trụ thật lợi hại và tinh tế. Bằng vài câu nói đơn giản, hắn đã ràng buộc Quân vào lời cam kết ma quỷ, buộc anh phải làm việc cho hắn dù không muốn. Chỉ bằng cách tỏ ra trung thành, Quân mới có thể chiếm được Đại Hỏa Đế Kiếm.
Quân nói:
- Nếu ông giữ cam kết của ông thì tôi cũng sẽ giữ cam kết của tôi.
Chúa Tể Vũ Trụ gật đầu:
- Ta sẽ giữ lời cam kết. Từ nay ngươi làm việc cho ta, là nô lệ của ta. Ngươi trở về sao Hỏa cùng A1, hắn sẽ bảo vệ ngươi trước ý đồ bất thiện của Daniel. Có hắn ở bên, không ai giết nổi ngươi. Ta cũng sẽ phong ngươi làm đại tướng danh dự của Chủng Tộc Cuối Cùng.
Quân giật mình, vội từ chối:
- Vinh dự này quá cao quý, tôi không thể nhận được.
- Ngươi không dám nhận vì điều đó sẽ khiến đồng loại của ngươi nghĩ rằng ngươi là một kẻ hèn hạ đã cúi đầu phục tùng chúng ta để đổi lấy lợi ích tầm thường. Nhưng đó chính xác là điều ta mong muốn. Ngươi bắt buộc phải nhận, nếu không thì ta sẽ giết ngươi ngay tại đây.
Trước thái độ kiên quyết của Chúa Tể Vũ Trụ, Quân chẳng biết làm sao được, đành nhận lời.
- Tốt lắm, ngươi đi ngay trong ngày hôm nay. Hãy sớm gửi tin vui về cho ta, ta nhất định sẽ trọng thưởng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!