Alice sớm nhận ra thanh kiếm này phi thường, trong bụng không khỏi có cảm giác khẩn trương. Ma Vương rất mạnh, tuy vẫn kém hơn cô một chút nhưng nếu không cẩn thận tất rước họa vào thân. Cơ thể liền phát sáng, ngón tay chỉ về phía hắn, miệng lẩm bẩm:
- Tiên Lực Cuồng Phong.
Bài học từ vụ nổ bom vừa nãy đã buộc Alice phải hành xử thận trọng. Nếu không phải là lúc sinh tử quan đầu thì nhất định không được hút tinh lực của vạn vật để gọi ra cây Tam Siêu. Dùng cây Tam Siêu không khác gì thuốc độc, nó buộc cô phải đánh đổi bạn bè để lấy sức mạnh nhất thời. Đây là cuộc giao dịch mà dù thắng hay bại cũng đều phải trả giá rất đắt. Hiện tại, cô chỉ có thể dùng sức mạnh nội tại để chiến đấu với Ma Vương, tuy nhiên sức mạnh nội tại của cô đã đủ bá đạo lắm rồi, một cái vung tay đã khiến cho mặt đất rùng rùng chuyển động, vô số cây lớn mọc lên, trùm lấy cơ thể của Ma Vương. Ma Vương dùng Vương Kiếm chém phăng phăng, cành lá đứt tung. Nhưng không phải thế là xong. Các cây này có hoa, nó mở miệng phun phấn hoa lên trời. Những hạt phấn này rất bé, người bình thường không nhận biết được, nhưng dưới con mắt của Alice đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Hợp Nhất thì chúng chính là một thứ vũ khí cực kỳ lợi hại. Thông qua Tiên Lực Cuồng Phong, cô biến đổi phấn hoa thành mầm cây và mầm cây thành cây. Cây lớn lên trong khoảng khắc mà không cần đến thời gian, hay nói cách khác thời gian đã được rút ngắn lại đến vô cùng.
Một cảnh tượng kỳ diệu diễn ra. Trên bầu trời, vô số cành lá mọc ra từ hư không, tựa như một màn trình diễn ảo thuật phi thường, chỉ khác ảo thuật ở chỗ những cành cây này đều là vật sống và chúng lớn lên, đan xen vào nhau với tốc độ tính bằng micro giây. Nếu không hiểu rõ ngọn ngành thì người quan sát sẽ tưởng mình đang mơ. Cành lá chằng chịt, cành nọ chồng lên cành kia, trong thời gian ngắn đã tạo thành một cái lồng giam vô cùng vững chắc bao vây lấy Ma Vương.
Ma Vương chém không kịp, bị vô số cành lá quấn chân tay, cành nào cũng to bằng con trăn. Ma Vương đeo Hỏa Ngọc trên tay, sức lực mạnh hơn người thường vô số lần mà cũng không có cách nào thoát thân được, cơ thể bị khóa cứng không thể cử động.
Đúng lúc tưởng trận chiến đã kết thúc thì bất thần một tia sáng rực rỡ tựa như sấm sét từ trên trời giáng xuống, đánh tan cành lá, giải cứu Ma Vương.
Trên mặt đất từ lúc nào hiện ra một người đàn ông trung niên khoác bạch bào đẹp đẽ như thần thánh. Ma Vương và Lucifer nhận ra người mới đến là Thánh Sứ, không khỏi kinh ngạc.
Vậy là tất cả các cao thủ xuất sắc nhất và các sinh vật mạnh nhất vũ trụ đều đã tụ họp trong khu rừng Ánh Sáng.
Nụ cười khinh mạn thường trực trên môi Ma Vương đã tắt ngấm. Lão hỏi với chất giọng lạnh lùng.
- Em trai ta, mày đến đây làm gì?
Thánh Sứ đứng đó, hào quang tỏa ra khắp người, tạo thành một quang cảnh hoàn toàn đối lập với Ma Vương lúc nào cũng chìm trong màn khói đen dày đặc.
Ánh mắt sắc bén của Thánh Sứ nhìn sang Lucifer. Gã lập tức cúi đầu không dám nhìn lại.
- Lucifer, ngươi đến đây làm gì?
Thánh Sứ đặt câu hỏi y như Ma Vương, chỉ khác ở chỗ đối tượng bị đặt câu hỏi là Lucifer.
Lucifer tự cao tự đại nhưng đối diện với Thánh Sứ chẳng khác gì đứa con nít đứng trước mặt bố đẻ, lúc ấy cảm giác chân tay thừa thãi chẳng biết đặt vào đâu, lí nhí đáp:
- Tôi muốn xem cuộc vui chứ chẳng có ý gì.
- Chiến tranh với ngươi là trò đùa chăng? Hai mạng Thiên Sứ Thánh Đoàn với ngươi là giun dế có phải không? Đó là chưa kể ngươi trái lệnh ta, cả gan cướp kiếm trốn khỏi Thiên Cung Thánh Đường.
Lucifer bị Thánh Sứ vạch trần hành vi vô đạo của mình, hổ thẹn không đáp.
Thánh Sứ thấy Lucifer tỏ vẻ ngoan ngoãn, không nỡ phê bình thêm, lúc ấy hạ giọng bảo:
- Tội trạng ngươi chồng chất, sau này ta sẽ xử lý. Nhưng ngươi đã tình cờ làm được một việc tốt là ngăn cản hai con robot này mang thân xác của Chúa Tể Vũ Trụ rời khỏi đây.
Lucifer thấy gió đổi chiều, vội bảo:
- Vâng, lúc nãy tôi thấy chúng thành công chiếm đoạt sáu phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, bèn gấp rút cản lại.
- Đó là một chiến công lớn. Ta không tin rằng Chúa Tể Vũ Trụ có thể hồi sinh, nhưng nếu hắn thực sự hồi sinh thì đó là một tai họa khủng khiếp.
Sau khi dành lời khen ngợi cho Lucifer, Thánh Sứ quay sang Ma Vương, nghiêm mặt hỏi:
- Tyler, câu anh hỏi tôi lúc nãy lẽ ra tôi phải là người hỏi mới đúng. Anh đến đây làm gì?
Ma Vương cười gằn:
- Mày nghĩ tao đến đây làm gì?
- Chúng ta đều đã thề sẽ tiêu diệt robot để bảo vệ nhân loại. Tôi nghĩ anh sẽ tôn trọng lời thề ấy, có đúng không hay tôi đã nhầm?
- Tao là người trọng danh dự và điều gì tao đã thề thì tao sẽ thực hiện đến cùng.
- Vậy anh đến đây làm gì? Tôi thực sự không hiểu nổi.
- Sao mày ngu thế?
Trần đời có lẽ chỉ mình Ma Vương mới có thể nói chuyện với Thánh Sứ bằng giọng điệu kẻ cả như vậy.
- Chính vì tao đã thề sẽ trừ diệt robot nên tao mới phải đến đây. Tao không tin đám người này có thể bảo vệ các mảnh thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ và ngăn nó khỏi bị đám robot cướp đoạt.
Hắn giơ đầu và thân của Chúa Tể Vũ Trụ lên, cao giọng nói:
- Thực tế đã chứng minh nghi ngờ của tao là đúng.
Thánh Sứ liếc nhìn anh trai mình rồi quay sang nói với Alice:
- Cô Alice, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Xin được tự giới thiệu tôi là Thánh Sứ, chủ nhân của Thánh Đoàn.
Alice nói một cách tức giận:
- Đã nghe danh từ lâu. Tôi không hiểu sao một người có địa vị như ông mà lại tiếp tay cho đám kẻ cướp và can thiệp vào công việc nội bộ của Urusula?
- Tyler là anh trai tôi. Tôi thấy cô giam cầm anh ấy một cách vô cớ nên bất đắc dĩ can thiệp. Thực sự điều này nằm ngoài ý muốn, mong cô tha lỗi.
- Hắn đã cướp đi hai phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ. Chúng là tài sản của Liên bang, được giao cho tôi canh giữ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!