- Ông nói dối. – Quân suy đoán. – Ông cần Angelie để uy hiếp bố cô ấy. Cô ấy chết chẳng mang lại lợi lộc gì cho ông.
Đôi mắt của Daniel trở nên oán độc:
- Mày nói đúng ở chỗ tao cần Angelie … trong trường hợp mày không mang viên ngọc này về. Bây giờ tao có ngọc rồi thì không cần con bé ấy nữa và tao sẽ giết nó để trừng phạt mày vì mày đã cả gan giết chết hai Kiếm Sĩ của tao. Mày tưởng tao không biết gì sao? Ha ha, tao đã gắn thiết bị theo dõi lên người Lý Hy Hoa và biết mọi thứ xảy ra. Mày không về thì nó còn sống, mày về thì nó chết. Điều đó thật hài hước và đau khổ, phải không nào?
Quân run lên:
- Ông là một con quỷ.
- Chúng ta giống nhau cả thôi, đều là những kẻ ma mãnh và xấu xa. Nếu không thế thì đâu có làm việc được với nhau. Bây giờ mày có hai lựa chọn, một là lên phi thuyền rời khỏi đây sau nửa tiếng nữa, hai là đi cứu nó và rất có khả năng cả hai đứa mày sẽ chết. Mày biết đấy, không phải tự nhiên cái rãnh ấy lại có tên gọi như vậy. Nó là mồ chôn xác của bao nhiêu người, ngay cả các Kiếm Sĩ cầm Hỏa Kiếm trong tay cũng không dám lại gần thì một thợ săn cá như mày vào đó để nộp mạng hay sao?
Quân nhìn xuống tờ ngân phiếu và hai chiếc vé đi Urusula, ánh mắt trở nên mờ mịt.
- Mày biết tại sao tao lại đặt mày vào tình huống này không? Bởi vì tao muốn xem mày sẽ làm gì. Mày là một tính cách phức tạp với đầy sự mâu thuẫn. Rất ham sống nhưng cũng sẵn sàng hy sinh vì bạn bè. Rất láu cá nhưng cũng rất chân thành. Tàn nhẫn nhưng cũng đầy cảm xúc. Tao không quen người nào khác như mày. Mày là một trường hợp vô cùng thú vị. Một người bình thường sẽ chọn cách lên tàu đi Urusula, mày cũng biết đó là con đường hợp lý nhất vì mày đâu có ngu. Nhưng mày đã bỏ lại xác bố mẹ mày ở Trái Đất để chạy trốn đến sao Hỏa, bây giờ mày lại bỏ một người bạn để chạy trốn đến Urusula. Mày cứ chạy trốn như thế đến bao giờ? Mày có thể chịu sự dằn vặt này đến bao giờ?
Quân ngẩng đầu lên nhìn Daniel:
- Tôi còn bao nhiêu thời gian để cứu Angelie?
- Nửa tiếng nữa. Đấy là nếu mày chạy nhanh hết cỡ.
Quân xoay người lại, rời khỏi nhà của Daniel, chạy về phía hồ Âm Phủ.
Daniel cười lớn:
- Ta biết mà. Thằng ngu ấy đã chọn con đường phức tạp hơn. Luôn luôn là như vậy.
Lão mở cái hộp lớn đựng năm viên Đại Hỏa Ngọc, nhẹ nhàng thả viên thứ sáu vào. Sáu viên ngọc cùng bừng sáng một lúc và chúng bắt đầu bay lên, kết hợp lại, tạo thành hình lục giác hoàn hảo.
Chỉ một giây sau, trong căn phòng khách xuất hiện một thanh kiếm siêu lớn có độ dài bốn mét. Nhiệt độ tăng vọt. Các vệ sĩ của Daniel có mặt trong căn phòng lúc đó lần lượt bốc cháy như những ngọn đuốc. Aston sợ hãi, vội vã xuất thanh Hỏa Kiếm tự vệ. Thanh Hỏa Kiếm trong tay Aston run lên bần bật như thể nó đang sợ hãi trước vị chúa tể vừa xuất thế.
Trên thanh Đại Hỏa Đế Kiếm, hàng loạt tia sét chằng chịt xuất hiện tựa như bầy rắn xanh đang cuốn chặt lấy nhau. Daniel với tay, cầm lấy chuôi kiếm, kéo lại bên thân mình. Những tia sét xanh nhanh chóng lan lên cơ thể của Daniel. Trông lão lúc này chẳng khác gì thần Zeus.
Người bình thường điều khiển Hỏa Kiếm đã khó, điều khiển Đại Hỏa Đế Kiếm lại càng khó hơn. Mười triệu người dân thành phố Tiểu Trái Đất không ai chinh phục nổi Đại Hỏa Đế Kiếm, nhưng Daniel lại làm được. Thanh kiếm giãy giụa một lúc rồi nằm im như đã chấp nhận số phận của nó.
Daniel khẽ lật thanh kiếm. Một động tác đơn giản ấy thôi cũng đủ sức thổi bay cả cái mái nhà kiên cố. Mặt Trời phủ đầy nắng lên mái tóc bạc trắng của Daniel. Lão hơi hếch mặt lên, nhìn về phía tòa tháp Thượng Đỉnh, nơi Hội Đồng Tối Cao đang tụ họp.
Lão nói với Aston:
- Đi cùng với ta.
Aston cúi đầu, run rẩy:
- Tuân lệnh chủ nhân.
Daniel chĩa kiếm lên trời, vẽ thành một vòng tròn nhỏ. Cơ thể lão bay vọt lên không tựa như quả pháo thăng thiên. Cứ thế lão bay về phía tòa tháp, tốc độ nhanh hơn các Kiếm Sĩ thông thường không biết bao nhiêu lần mà kể.
Daniel phá cửa sổ, bước vào giữa cuộc họp của Hội Đồng Tối Cao. Tất cả mọi người đều sững sờ. Thứ khiến họ sợ hãi là thanh kiếm trong tay lão. Đây là Đại Hỏa Đế Kiếm. Nó dễ nhận ra lắm. Kích thước của nó đồ sộ, màu sắc đỏ đậm rực rỡ, những tia sét xanh ngoằn ngoèo uốn lượn, liên tục phát ra âm thanh xoẹt xoẹt như tiếng điện nổ.
Chủ tịch Hội Đồng Tối Cao Alain Fiard ngồi yên trên ghế, bình tĩnh hỏi:
- Daniel, ông đến đây làm gì?
Daniel chụm năm đầu ngón tay lại, làm động tác thu hồi thanh kiếm. Đại Hỏa Đế Kiếm biến mất, chỉ còn lại sáu viên ngọc vẫn xoay tròn trên cổ tay. Daniel chậm rãi bước về phía Alain, nói:
- Alain, lần trước lúc ta muốn thử kiếm, ông nhất định không cho. Ông dùng quyền chủ tịch ép Hội Đồng, lấy cớ rằng thanh kiếm này quá nguy hiểm mà phân tán sáu viên ngọc, cất giữ ở sáu địa điểm khác nhau, làm ta mất bao công sức mới thu hồi được chúng về một mối.
Alain đáp:
- Tôi đoán rằng ông có thể điều khiển được thanh kiếm, chính vì thế mà tôi mới phải phân tách chúng ra. Ông là một kẻ độc ác, tàn nhẫn, vô đạo đức và gian manh, ngày ông kiểm soát được thanh kiếm cũng là ngày mà nền dân chủ tan vỡ và đế chế tội phạm lên ngôi. Thật đáng tiếc, đã cẩn thận như vậy mà vẫn không ngăn được bàn tay xấu xa của ông.
Daniel cười rộ:
- Alain, ông quả là một con người đáng kính trọng. Tôi nói điều này một cách thực lòng. Tôi muốn giúp ông một chút. Con gái của ông đang nằm trong tay tôi, nếu tôi không gọi điện cho thuộc hạ trong vòng nửa tiếng nữa thì nó sẽ bị thả xuống rãnh Đường Xuống Địa Ngục, cơ thể của nó sẽ bị những vòng xoáy nước khủng khiếp xé toạc ra thành hàng vạn mảnh nhỏ. Tôi thật không dám nghĩ đến nỗi đau đớn mà nó sẽ phải gánh chịu. Alain, mọi người sẽ thông cảm với ông nếu ông chấp nhận đầu hàng và ra lệnh giải tán Hội Đồng Tối Cao. Chỉ cần ông đứng trước toàn thành phố, tuyên bố rằng Tiểu Trái Đất từ nay là một vương quốc có tên Đế chế Thần Thánh, nằm dưới quyền cai trị của Hoàng đế Daniel, thì tôi sẽ ra lệnh thả con gái của ông ra. Tất cả mọi người dân trong thành phố này đều kính trọng ông, một lời nói của ông sẽ giúp được ta bao nhiêu việc.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!