- Phụ hoàng, có muốn đấu lại lần nữa không?
Daniel từ từ đứng dậy, đôi mắt như muốn bốc hỏa:
- Thằng ranh con, tao nguyền rủa kẻ đã sinh ra mày và ngày mày được sinh ra. Hôm nay tao sẽ chặt mày làm bốn khúc, ba khúc đem treo lên giữa quảng trường còn riêng cái đầu tao sẽ đặt vào trong tủ kính bày trên bàn để nhắc mình nhớ rằng trên đời đã từng có kẻ đáng ghét ra sao.
- Thôi, thôi, nói nhiều mà làm gì? Kiếm của ông đâu rồi?
Daniel xòe tay, Thiên Ý Kiếm lập tức hiện ra. Quân đâm kiếm tới. Daniel thấy tốc độ của anh còn chậm lắm, chỉ cười nhạt một tiếng, đang định tính cách đánh đập anh thế nào cho thật nhục nhã thì mũi kiếm bỗng tách làm hai, xuyên thủng vai lão.
Căn phòng im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng thở kích động của những người trong phòng. Daniel lắp bắp nói:
- Thiên Thủ. Mày đã đạt tới đẳng cấp Thiên Thủ.
- Đúng vậy, bây giờ ta đã là Kiếm Sĩ vô địch thiên hạ.
- Láo toét. Mày đang liều mạng mày và thanh kiếm vì những điều vô nghĩa.
- Ta là Kiếm Sĩ vô địch thiên hạ. Daniel, mau quỳ xuống tạ lỗi.
- Câm mồm.
- Ta là Kiếm Sĩ vô địch thiên hạ.
- Đừng lải nhải nữa.
- Ta mạnh hơn ngươi gấp vạn lần.
- CÂM MỒM.
Hai người dùng miệng lưỡi, không phải chỉ để nâng cao sĩ khí của mình mà quan trọng hơn là nâng cao sĩ khí của thanh kiếm. Daniel rít lên:
- Tao sẽ cho mày thấy mày ngu xuẩn đến mức nào.
Lão vung tay, Thiên Ý Kiếm hóa thành sợi tơ, nhằm Quân bay tới. Anh biết trước Daniel sẽ giở trò này, bèn ngã người tránh khỏi, kiếm trong tay cũng hóa tơ đâm thủng bụng lão.
Daniel sững sờ.
Lão không thể tin được rằng Quân lại chiến thắng được mình. Ý chí của lão bị hủy hoại. Vết thương này có thể dẫn đến cái chết, lão hóa kiếm thành trạng thái cơ bản để trị thương rồi lao vọt ra cửa sổ chạy mất. Trận đấu kết thúc chỉ sau đúng một chiêu duy nhất.
Cuộc chiến giữa hai cao thủ ở đẳng cấp Thiên Thủ không có cách nào duy trì được lâu bởi một khi kiếm đã biến hình thì quá trình chữa trị vết thương sẽ ngừng lại. Hỏa Kiếm là vũ khí mang tính hủy diệt. Người trúng nhát kiếm đầu tiên thường sẽ chết ngay lập tức. Huống chi một khi đã thua thì niềm tin bị hủy hoại, tâm trạng trở nên lưỡng lự lo lắng, càng đánh càng dễ bại. Chiêu đầu tiên cũng là chiêu quyết định cả trận đấu. Daniel xuất chiêu bị thua, chỉ còn cách bỏ chạy mà thôi.
Quân kiêu hãnh ngẩng cao đầu. Anh là người đầu tiên và duy nhất cho tới nay chiến thắng Daniel trong một trận đấu kiếm. Với kết quả này, anh đã trở thành Đệ nhất Kiếm Sĩ trên toàn vũ trụ.
Các Kiếm Ma không bỏ chạy theo Daniel. Chúng đồng loạt rút kiếm tấn công Quân. Quân cười nhạt, nói:
- Lũ ma quỷ này không biết bố mày là ai à?
Cánh tay của Quân vung lên. Hỏa Kiếm hóa thành năm thanh kiếm nhỏ chỉ có lưỡi, không có chuôi. Năm thanh kiếm nhỏ rời tay, bay vọt ra, thế như sét đánh, lập tức xuyên thủng đầu năm Kiếm Ma gần nhất. Đây là sáng tạo mới của anh, tách thanh kiếm lớn thành năm thanh kiếm con, sau khi tấn công đối phương thì quay về nhập lại thành một. Cách làm này chỉ thực hiện được trong không gian hẹp bởi khoảng cách càng xa thì sợi dây liên hệ giữa người và kiếm càng giảm, dòng chảy năng lượng đứt quãng và tiêu biến.
Thực hiện thành công cú đánh phức tạp vừa rồi, trong lòng Quân máu nóng sôi trào. Tiểu Ca đã hoàn toàn tin tưởng anh. Nó đã chấp nhận tiến sâu vào trạng thái chiến đấu nâng cao, biến đổi hình dạng tùy theo các mệnh lệnh bằng ý nghĩ của anh. Từ bây giờ, anh đã trở thành một Thiên Thủ Kiếm Sĩ đích thực.
Các Kiếm Ma bị kiếm nhỏ xuyên thủng đầu không chết, sau một lúc loạng choạng lại đứng dậy, tiếp tục tấn công. Quân cau mày, kiếm hóa thành ba sợi tơ, mỗi sợi tơ xuyên thủng người một tên Kiếm Ma, được đà lại xuyên tiếp sang tên thứ hai, cứ thế xâu chuỗi như xiên thịt nướng. Cơ thể các Kiếm Ma bị treo lơ lửng trên không. Trong phút chốc, quanh người Quân đã ken đặc những tên Kiếm Ma bị tơ kiếm khống chế không thể nào thoát ra nổi.
Lũ quái nhân canh gác tháp Thượng Đỉnh không biết đau, không biết sợ, thấy đồng bạn thảm bại như vậy thay vì rút lui lại càng ùa vào đông hơn. Các thanh kiếm trong tay chúng nhắm Quân đâm tới. Quân thu tơ kiếm về, nhảy ra khỏi cửa sổ để bay lên trời. Phía sau các Kiếm Ma bám theo sát gót. Quân quay đầu nhìn lại, thấy chúng cứ ùa ra từ cửa sổ tháp Thượng Đỉnh như dòng nước lũ màu đen kéo dài mãi không thôi. Số lượng dễ thường phải lên đến hàng nghìn, thậm chí hàng vạn. Quân xòe tay, Tiểu Ca lại hóa thành ba sợi tơ, tơ quay tít theo chiều kim đồng hồ thành cái máy chém. Anh quay lại, dùng máy chém do tơ kiếm tạo thành chém đứt phăng đầu của các tên Kiếm Ma ở gần. Chúng chết ngay tức thì, cơ thể phân làm hai đoạn rơi thẳng từ trên cao xuống đất đánh rầm một tiếng.
Quân hú lên vang động cả đất trời, ba sợi tơ kiếm lại càng dài ra, chiều dài đã tăng gấp đôi so với lúc trước, lên tới năm mét. Cỗ máy chém bằng tơ kiếm đã đạt đến kích thước khổng lồ, phần phật như cánh quạt máy bay trực thăng. Kiếm chém đến đâu người rơi rụng lả tả đến đấy, trên trời phủ đầy bụi máu, mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc. Trong phạm vi bán kính năm mét, kẻ lại nào gần đều thân đứt mạng vong.
Các Kiếm Ma đồng loạt dựng đứng thanh kiếm, dùng mấy chục thanh kiếm kháng cự thế công như vũ bão của cánh quạt máy chém. Cánh quạt này được hợp thành từ ba sợi tơ, năng lượng bị phân tán, tuy được lợi về tốc độ và cự li nhưng xét về độ cứng rắn thì yếu hơn Hỏa Kiếm thông thường, không chặt đứt được Ma Hỏa Kiếm trong tay Kiếm Ma. Quân thấy đối phương đã tìm ra cách đối phó, trí óc sáng tạo liền lập tức nảy ra cách biến hóa mới. Tơ kiếm tụ lại rồi tỏa ra, chẳng khác gì đóa hoa khổng lồ bung nở. Trên bầu trời, sắc đỏ lóe lên chớp nhoáng rồi lại biến mất không dấu vết, nhưng vì tốc độ quá nhanh mà quanh vị trí của Quân sắc đỏ lóe lên liên tục như pháo hoa. Tơ kiếm càng lúc càng dài, đã lên tới mười mét, uốn lượn như rắn độc, linh hoạt như roi mây, nhằm Hỏa Ngọc mà tấn công. Hỏa Ngọc bị vỡ, Hỏa Kiếm bị mất, Kiếm Sĩ bị chết. Đây là kiến thức thường tình. Các Kiếm Ma thi nhau chết, xác người rơi xuống từ trên cao, dồn đống tạo thành gò. Cảnh tượng trước nay chưa từng thấy.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!