Quân nhìn thái độ của Alice, trong phút chốc hiểu ra tất cả. Nó đang đứng ở một cánh rừng xa lạ, giữa một đàn bướm đã mấy lần tìm cách giết chết nó, thứ duy nhất bảo vệ nó là những viên Hỏa Ngọc đút trong túi áo. Nhưng tất cả những điều ấy không quan trọng bằng Alice. Nó tháo các túi ngọc ra, để cả xuống đất, hai đứa trẻ ôm chầm lấy nhau mừng rỡ.
Alice thốt lên:
- Tớ cứ ngỡ mình đã chết và xuống địa ngục, nhưng rồi tớ nhìn thấy cậu, và biết rằng mình đang ở thiên đường.
Quân cười một cách chân thành:
- Cậu vẫn còn sống, tớ đã lo điều xấu nhất sẽ xảy ra. Alice, bây giờ cậu đã là bướm chúa, thậm chí còn cao hơn thế, là nữ thần của loài bướm. Tớ chưa từng nghĩ rằng một điều tuyệt vời như vậy có thể xảy ra.
Alice nhìn xuống những viên ngọc đang nằm rải rác dưới đất, trong lòng rộn lên bao nỗi ưu phiền.
- Những viên ngọc này là vệ sĩ và là ước mong lớn nhất đời cậu. Vậy mà cậu đã vì tớ mà bỏ chúng ra.
- Có gì đâu. Tớ chỉ cần thấy cậu vui. Alice, chúng ta là bạn bè, tớ sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ cậu.
Đêm ấy, Alice ngủ lại trên tấm thảm hoa trong khi Quân thu nhặt mười một viên ngọc và trở về tìm xác con rồng-nước-trong-hang. Thi thể của nó hãy còn nguyên vẹn. Trên tay Quân có một con dao sắc. Nó cẩn thận dùng dao xẻ thịt con rắn. Công việc này diễn ra một cách chậm chạp, phần vì xác con rắn quá to trong khi con dao trong tay nó thì nhỏ bé. Nhưng lý do quan trọng hơn cả là nó không muốn vì vội vàng mà làm hỏng thứ đang tìm kiếm. Nó đã xác định rất rõ phần mà nó cần xẻ thịt: bắt đầu từ phẩn cổ trở xuống trên bụng. Máu tươi kết hợp với nước và chất nhầy bám đầy trên người nó, mùi hôi tanh bốc lên nồng nặc. Quân dùng một tấm vải che kín mũi miệng, nghiến răng chịu đựng. Nó đã quen với sự thống khổ, chút khó khăn này nào có đáng gì?
Quân không nghỉ ngơi mà làm việc liên tục đến tận sáng. Sau nhiều giờ lao động vất vả, nó đã tìm thấy thứ mà nó muốn. Một túi mềm màu xám bạc có năm cánh như sao biển, to bằng nửa bàn tay, nằm ở ngay dưới cổ, có đường liên hệ trực tiếp với miệng. Đây không phải là túi mật mà là một thứ hoàn toàn khác. Quân chắc chắn rằng thứ mà nó đang cầm trên tay chính là cơ quan tạo và chứa khí độc. Nó là sản phẩm biến dị độc đáo của con rồng-nước-trong-hang, không phải đặc trưng của giống loài, cũng có nghĩa đây là sản phẩm độc nhất vô nhị, khắp hành tinh này suốt dọc chiều dài lịch sử chỉ có một không hai. Quân biết nếu nuốt túi nang sao độc này nó sẽ sinh ra năng lực đề kháng khả năng khống chế tâm trí của Hỏa Kiếm, từ đó trở thành một Kiếm Sĩ chân chính mà không còn giới hạn hay rủi ro nào nữa. Đó là ước mơ lớn nhất đời nó, là mục tiêu mà nó mãi theo đuổi.
Quân không hề nghi ngờ về việc nó sẽ trở thành một Kiếm Sĩ vĩ đại. Căn cứ cho niềm tin đó là một sự thật không thể chối cãi: Từ trước đến nay nó làm gì cũng giỏi, làm gì cũng thuộc hạng xuất sắc nhất. Năm mười hai tuổi nó đã được cộng đồng thợ câu công nhận là thợ săn cá. Nó cũng đồng thời là một nhà chế tạo bom và đánh bom xuất sắc, đã từng dùng bom giết chết một robot Chủng Tộc Cuối Cùng. Nó chỉ dùng một chiêu kiếm duy nhất đã đâm chết rồng-nước-trong-hang, dĩ nhiên lúc đó con rắn đã yếu lắm rồi, nhưng cũng chẳng phải chuyện đơn giản mà giết được nó ngay tức thì trong hoàn cảnh bị dồn vào chân tường.
Quân cầm túi nang sao độc trên tay, hết đưa lên lại hạ xuống. Nó muốn nuốt túi nang ngay lập tức, nhưng nó ý thức được hậu quả mà hành động này sẽ mang lại. Một khi đã nuốt túi nang thì trong cơ thể nó sẽ sinh ra độc tố đủ sức làm tê liệt trí não của Alice. Thậm chí hơi thở của nó cũng có thể khiến Alice khó chịu. Chất độc này là thiên địch của loài Bướm Đen Biến Hình, Alice đã trở thành bướm chúa thì không tránh khỏi hai bên trở thành kẻ thù.
Ý nghĩ ấy khiến Quân đau lòng. Nó đã mất mát quá nhiều rồi, không đành lòng mất thêm nữa. Alice với nó không chỉ là một người bạn, cô ấy còn là người đồng hành duy nhất trên hành tinh này, nếu không có Alice thì nó sẽ cô độc vĩnh viễn, có lẽ từ nay đến cuối đời cũng không thể gặp con người lần nữa. Nó cần Hỏa Kiếm làm gì? Chẳng lẽ để chặt cây, phá núi hay sao? Nó chỉ muốn được ở bên cạnh Alice, được nhìn thấy cô ấy cười vui vẻ và hạnh phúc mỗi ngày. Còn ước mơ của nó thì cất sang một bên cũng được.
Sau khi đã nghĩ thông suốt, Quân quyết định giấu túi nang vào trong một cái hang nhỏ. Mười một viên Hỏa Ngọc cũng chia ra, cất giấu mỗi nơi một ít, từ nay nó không cần đến Hỏa Ngọc nữa. Mọi việc xong xuôi hết rồi, nó trèo lên cửa hang, nhìn xuống lòng hang tối đen, hun hút bên dưới với vẻ thẫn thờ. Một phần cuộc đời nó, một phần ước mơ của nó đã nằm lại trong hang, có lẽ là vĩnh viễn. Nó quay người, trèo xuống núi, từ đó không nhìn lại nữa.
Alice thốt lên:
- Tớ cứ ngỡ mình đã chết và xuống địa ngục, nhưng rồi tớ nhìn thấy cậu, và biết rằng mình đang ở thiên đường.
Quân cười một cách chân thành:
- Cậu vẫn còn sống, tớ đã lo điều xấu nhất sẽ xảy ra. Alice, bây giờ cậu đã là bướm chúa, thậm chí còn cao hơn thế, là nữ thần của loài bướm. Tớ chưa từng nghĩ rằng một điều tuyệt vời như vậy có thể xảy ra.
Alice nhìn xuống những viên ngọc đang nằm rải rác dưới đất, trong lòng rộn lên bao nỗi ưu phiền.
- Những viên ngọc này là vệ sĩ và là ước mong lớn nhất đời cậu. Vậy mà cậu đã vì tớ mà bỏ chúng ra.
- Có gì đâu. Tớ chỉ cần thấy cậu vui. Alice, chúng ta là bạn bè, tớ sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ cậu.
Đêm ấy, Alice ngủ lại trên tấm thảm hoa trong khi Quân thu nhặt mười một viên ngọc và trở về tìm xác con rồng-nước-trong-hang. Thi thể của nó hãy còn nguyên vẹn. Trên tay Quân có một con dao sắc. Nó cẩn thận dùng dao xẻ thịt con rắn. Công việc này diễn ra một cách chậm chạp, phần vì xác con rắn quá to trong khi con dao trong tay nó thì nhỏ bé. Nhưng lý do quan trọng hơn cả là nó không muốn vì vội vàng mà làm hỏng thứ đang tìm kiếm. Nó đã xác định rất rõ phần mà nó cần xẻ thịt: bắt đầu từ phẩn cổ trở xuống trên bụng. Máu tươi kết hợp với nước và chất nhầy bám đầy trên người nó, mùi hôi tanh bốc lên nồng nặc. Quân dùng một tấm vải che kín mũi miệng, nghiến răng chịu đựng. Nó đã quen với sự thống khổ, chút khó khăn này nào có đáng gì?
Quân không nghỉ ngơi mà làm việc liên tục đến tận sáng. Sau nhiều giờ lao động vất vả, nó đã tìm thấy thứ mà nó muốn. Một túi mềm màu xám bạc có năm cánh như sao biển, to bằng nửa bàn tay, nằm ở ngay dưới cổ, có đường liên hệ trực tiếp với miệng. Đây không phải là túi mật mà là một thứ hoàn toàn khác. Quân chắc chắn rằng thứ mà nó đang cầm trên tay chính là cơ quan tạo và chứa khí độc. Nó là sản phẩm biến dị độc đáo của con rồng-nước-trong-hang, không phải đặc trưng của giống loài, cũng có nghĩa đây là sản phẩm độc nhất vô nhị, khắp hành tinh này suốt dọc chiều dài lịch sử chỉ có một không hai. Quân biết nếu nuốt túi nang sao độc này nó sẽ sinh ra năng lực đề kháng khả năng khống chế tâm trí của Hỏa Kiếm, từ đó trở thành một Kiếm Sĩ chân chính mà không còn giới hạn hay rủi ro nào nữa. Đó là ước mơ lớn nhất đời nó, là mục tiêu mà nó mãi theo đuổi.
Quân không hề nghi ngờ về việc nó sẽ trở thành một Kiếm Sĩ vĩ đại. Căn cứ cho niềm tin đó là một sự thật không thể chối cãi: Từ trước đến nay nó làm gì cũng giỏi, làm gì cũng thuộc hạng xuất sắc nhất. Năm mười hai tuổi nó đã được cộng đồng thợ câu công nhận là thợ săn cá. Nó cũng đồng thời là một nhà chế tạo bom và đánh bom xuất sắc, đã từng dùng bom giết chết một robot Chủng Tộc Cuối Cùng. Nó chỉ dùng một chiêu kiếm duy nhất đã đâm chết rồng-nước-trong-hang, dĩ nhiên lúc đó con rắn đã yếu lắm rồi, nhưng cũng chẳng phải chuyện đơn giản mà giết được nó ngay tức thì trong hoàn cảnh bị dồn vào chân tường.
Quân cầm túi nang sao độc trên tay, hết đưa lên lại hạ xuống. Nó muốn nuốt túi nang ngay lập tức, nhưng nó ý thức được hậu quả mà hành động này sẽ mang lại. Một khi đã nuốt túi nang thì trong cơ thể nó sẽ sinh ra độc tố đủ sức làm tê liệt trí não của Alice. Thậm chí hơi thở của nó cũng có thể khiến Alice khó chịu. Chất độc này là thiên địch của loài Bướm Đen Biến Hình, Alice đã trở thành bướm chúa thì không tránh khỏi hai bên trở thành kẻ thù.
Ý nghĩ ấy khiến Quân đau lòng. Nó đã mất mát quá nhiều rồi, không đành lòng mất thêm nữa. Alice với nó không chỉ là một người bạn, cô ấy còn là người đồng hành duy nhất trên hành tinh này, nếu không có Alice thì nó sẽ cô độc vĩnh viễn, có lẽ từ nay đến cuối đời cũng không thể gặp con người lần nữa. Nó cần Hỏa Kiếm làm gì? Chẳng lẽ để chặt cây, phá núi hay sao? Nó chỉ muốn được ở bên cạnh Alice, được nhìn thấy cô ấy cười vui vẻ và hạnh phúc mỗi ngày. Còn ước mơ của nó thì cất sang một bên cũng được.
Sau khi đã nghĩ thông suốt, Quân quyết định giấu túi nang vào trong một cái hang nhỏ. Mười một viên Hỏa Ngọc cũng chia ra, cất giấu mỗi nơi một ít, từ nay nó không cần đến Hỏa Ngọc nữa. Mọi việc xong xuôi hết rồi, nó trèo lên cửa hang, nhìn xuống lòng hang tối đen, hun hút bên dưới với vẻ thẫn thờ. Một phần cuộc đời nó, một phần ước mơ của nó đã nằm lại trong hang, có lẽ là vĩnh viễn. Nó quay người, trèo xuống núi, từ đó không nhìn lại nữa.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!