Quân cười phá lên:
- Kiếm Sĩ chỉ oai với người thường chứ trong mắt Chủng Tộc Cuối Cùng cũng như con kiến thôi. Chị thử nghĩ mà xem, lũ khốn ấy phái đến đúng một con tàu với mười robot đã đánh cho các Kiếm Sĩ chạy mất dép, giả sử chúng phái đến chục con tàu thì làm thế nào? Chúng đã biết về sự tồn tại của các Kiếm Sĩ và Hỏa Kiếm, lẽ tự nhiên chúng sẽ tìm cách săn lùng các chị, xem các chị là mục tiêu ưu tiên. Khi ấy chắc chắn số phận của các chị rất thảm. Em nghe nói hiện đang có một dự án bí mật nhằm đưa con người rời sao Hỏa đến hành tinh Urusula, nằm cách đây hai trăm năm ánh sáng. Hành tinh ấy rất kín đáo, Chủng Tộc Cuối Cùng chắc không phát hiện ra được. Mỗi vé lên tàu mất năm trăm triệu krun. Nếu bán được con robot này, chúng ta có thể lên tàu rời khỏi sao Hỏa.
Angelie đáp lại một cách kiên định:
- Tao không đi đâu hết. Cho dù có chết tao cũng sẽ ở lại đây để chiến đấu với robot.
- Khá khen cho lòng dũng cảm của chị. Thế nhưng chị đã nghĩ đến bố mẹ chị chưa? Chị không cần đi, chưa chắc họ đã không cần. Vé tàu có hạn, cho dù là tỷ phú chưa chắc đã mua được, cần phải giữ chỗ từ sớm.
Angelie nuốt nước bọt. Thằng bé quái quỷ này, sao nó có thể khôn ngoan và tâm lý đến vậy? Chỉ bằng vài câu nói nó đã làm cho trái tim tưởng chừng vững vàng của cô lung lay dữ dội. Cô nghĩ đến mẹ mình, một người phụ nữ đứng tuổi dịu dàng, và bỗng chốc tâm cứng mềm đi. Đúng là cô không sợ chết, nhưng cô cũng không muốn thấy bố mẹ mình phải chết. Cô là một nữ chiến binh quả cảm và giàu cảm xúc, luôn mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người thân trong gia đình. Cô biết rằng việc buôn bán này tuy không được đứng đắn nhưng cũng chẳng gây hại đến ai. Với cả điều quan trọng nhất nằm ở chỗ con robot này là do Quân giết, cô chẳng đóng góp được gì. Bây giờ nó nhờ cô xẻ thịt, chẳng nhẽ cô lại rắn mặt từ chối.
Angelie nghiến răng đáp:
- Được rồi, thằng quỷ sứ, tao giúp mày lần này.
- Tốt lắm. – Quân kêu lên mừng rỡ. – Bây giờ chị chặt cổ con robot này cho em, nhớ cắt thật thẳng nhé, phần đầu sứt sẹo bán không được giá đâu.
Angelie chụm năm đầu ngón tay lại, búng nhẹ ra như đóa hoa bung nở. Đây là cách các Kiếm Sĩ gọi Hỏa Kiếm. Thanh kiếm lập tức hiện ra hiên ngang trên tay Angelie. Cô cảm thấy tất cả những chuyện này thật kỳ lạ. Cô là một Kiếm Sĩ và con robot đang nằm dưới chân cô thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng, về lý thuyết cả hai đều nằm ở đỉnh chuỗi thức ăn của nền văn minh hiện đại, nhưng trên thực tế cả hai đều bị một đứa bé mười ba tuổi thao túng như món đồ chơi. Tạo hóa quả vô cùng công bằng khi không cho nó quyền sử dụng Hỏa Kiếm. Nếu một người thông minh, khôn ngoan và ma mãnh như nó mà dùng được Hỏa Kiếm thì còn ai cản nổi nữa?
Angelie đang căn chỉnh đường kiếm thì hai mắt con robot bất ngờ rực sáng, từ đó bắn ra hai tia điện sét vô cùng quỷ quyệt, nếu không phải Angelie phản ứng nhanh nhẹn bằng cách lấy Hỏa Kiếm chắn trước người thì cô đã ăn trọn đòn tấn công ấy rồi. Nhưng đòn tấn công ấy vẫn khiến cô văng ra đằng sau vài mét, người đập vào thành hang đau đớn khôn tả. Quân gào lên:
- Nó còn sống, nó còn sống.
Con robot cựa người làm tảng đá lớn rục rịch chuyển động. Quân sợ quá, mồ hôi đổ ra ướt người.
- Đừng có đùa nhau thế. Tảng đá này nặng tám mươi tấn, không thể nào có chuyện hoang đường như vậy.
Con robot tiếp tục cựa người. Nó chầm chậm đứng lên, hai vai nâng tảng đá khổng lồ, oai hùng như vị thần Atlas đỡ bầu trời khỏi sụp đổ, những phần cơ thể bị đá đè bẹp dúm từ từ phồng lên, trở lại trạng thái bóng nhoáng, hoàn hảo như trước. Nó nở một nụ cười hiếm hoi trên môi, nói bằng chất giọng trầm trầm đầy nam tính:
- Lũ con người hèn mọn các ngươi mà cũng dám thách thức Chủng Tộc Cuối Cùng? Chúng ta là các vị thần còn các ngươi chỉ là một giống loài hạ đẳng. Khoảng cách giữa chúng ta với các ngươi cũng lớn như giữa các ngươi với côn trùng sâu bọ.
Angelie gằn giọng quát:
- Đừng quên rằng loài người đã tạo ra A0, chủ nhân của các ngươi. Vậy mà nay các ngươi lại truy sát chúng ta. Các ngươi là những kẻ phản bội đáng nguyền rủa.
- Việc loài người tạo ra Chúa Tể Vũ Trụ là sự thật không thể chối cãi, nhưng điều đó cũng chẳng khác gì việc các ngươi tiến hóa từ vượn. Các ngươi có bao giờ xem vượn ngang hàng với mình không hay các ngươi bắt nhốt chúng trong rạp xiếc và vườn bách thú để làm trò tiêu khiển. Chúng ta là một chủng tộc vĩ đại, là chủng tộc duy nhất được tạo ra từ nền cơ khí sạch sẽ và văn minh chứ không phải từ quá trình sinh sản bẩn thỉu và bệnh hoạn. Ngay từ thời mới có nhận thức, loài người các ngươi đã biết mình là một giống loài đầy tội lỗi. Tất cả các tôn giáo của các ngươi đều xác nhận điều đó. Một giống loài bẩn thỉu, bệnh hoạn và tội lỗi như vậy không có quyền tồn tại. Chúa Tể Vũ Trụ đã ra lệnh diệt sạch loài người, chỉ giữ lại vài sinh vật quý hiếm phục vụ cho việc giải trí. Ta nghĩ hai người các ngươi đáp ứng được những tiêu chí mà vị chúa tể của chúng ta đang tìm kiếm.
Quân trợn trừng nhìn con robot, bàng hoàng nhận ra nó nói đúng. Sức mạnh của nó thật kinh khủng, không phải thứ mà loài người có thể hình dung hay chống đỡ được. Mà nó chỉ là một con robot hạ cấp thôi, trên nó còn vô số con robot mạnh hơn nó nhiều lần. Người ta đồn rằng sức mạnh của robot phân theo số lò phản ứng hạt nhân được tích hợp trong người, chẳng hạn như con robot trước mặt nó đây có nhiều nhất là một lò tiêu chuẩn, nếu cơ thể có hai lớp hợp kim sẽ tích hợp được đến mười lò, ba lớp là hai mươi lò. Cứ thế tăng lên. Số lò tích hợp trong người Chúa Tể Vũ Trụ không rõ là bao nhiêu, chỉ biết chắc chắn phải đến con số hàng chục.
- Kiếm Sĩ chỉ oai với người thường chứ trong mắt Chủng Tộc Cuối Cùng cũng như con kiến thôi. Chị thử nghĩ mà xem, lũ khốn ấy phái đến đúng một con tàu với mười robot đã đánh cho các Kiếm Sĩ chạy mất dép, giả sử chúng phái đến chục con tàu thì làm thế nào? Chúng đã biết về sự tồn tại của các Kiếm Sĩ và Hỏa Kiếm, lẽ tự nhiên chúng sẽ tìm cách săn lùng các chị, xem các chị là mục tiêu ưu tiên. Khi ấy chắc chắn số phận của các chị rất thảm. Em nghe nói hiện đang có một dự án bí mật nhằm đưa con người rời sao Hỏa đến hành tinh Urusula, nằm cách đây hai trăm năm ánh sáng. Hành tinh ấy rất kín đáo, Chủng Tộc Cuối Cùng chắc không phát hiện ra được. Mỗi vé lên tàu mất năm trăm triệu krun. Nếu bán được con robot này, chúng ta có thể lên tàu rời khỏi sao Hỏa.
Angelie đáp lại một cách kiên định:
- Tao không đi đâu hết. Cho dù có chết tao cũng sẽ ở lại đây để chiến đấu với robot.
- Khá khen cho lòng dũng cảm của chị. Thế nhưng chị đã nghĩ đến bố mẹ chị chưa? Chị không cần đi, chưa chắc họ đã không cần. Vé tàu có hạn, cho dù là tỷ phú chưa chắc đã mua được, cần phải giữ chỗ từ sớm.
Angelie nuốt nước bọt. Thằng bé quái quỷ này, sao nó có thể khôn ngoan và tâm lý đến vậy? Chỉ bằng vài câu nói nó đã làm cho trái tim tưởng chừng vững vàng của cô lung lay dữ dội. Cô nghĩ đến mẹ mình, một người phụ nữ đứng tuổi dịu dàng, và bỗng chốc tâm cứng mềm đi. Đúng là cô không sợ chết, nhưng cô cũng không muốn thấy bố mẹ mình phải chết. Cô là một nữ chiến binh quả cảm và giàu cảm xúc, luôn mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người thân trong gia đình. Cô biết rằng việc buôn bán này tuy không được đứng đắn nhưng cũng chẳng gây hại đến ai. Với cả điều quan trọng nhất nằm ở chỗ con robot này là do Quân giết, cô chẳng đóng góp được gì. Bây giờ nó nhờ cô xẻ thịt, chẳng nhẽ cô lại rắn mặt từ chối.
Angelie nghiến răng đáp:
- Được rồi, thằng quỷ sứ, tao giúp mày lần này.
- Tốt lắm. – Quân kêu lên mừng rỡ. – Bây giờ chị chặt cổ con robot này cho em, nhớ cắt thật thẳng nhé, phần đầu sứt sẹo bán không được giá đâu.
Angelie chụm năm đầu ngón tay lại, búng nhẹ ra như đóa hoa bung nở. Đây là cách các Kiếm Sĩ gọi Hỏa Kiếm. Thanh kiếm lập tức hiện ra hiên ngang trên tay Angelie. Cô cảm thấy tất cả những chuyện này thật kỳ lạ. Cô là một Kiếm Sĩ và con robot đang nằm dưới chân cô thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng, về lý thuyết cả hai đều nằm ở đỉnh chuỗi thức ăn của nền văn minh hiện đại, nhưng trên thực tế cả hai đều bị một đứa bé mười ba tuổi thao túng như món đồ chơi. Tạo hóa quả vô cùng công bằng khi không cho nó quyền sử dụng Hỏa Kiếm. Nếu một người thông minh, khôn ngoan và ma mãnh như nó mà dùng được Hỏa Kiếm thì còn ai cản nổi nữa?
Angelie đang căn chỉnh đường kiếm thì hai mắt con robot bất ngờ rực sáng, từ đó bắn ra hai tia điện sét vô cùng quỷ quyệt, nếu không phải Angelie phản ứng nhanh nhẹn bằng cách lấy Hỏa Kiếm chắn trước người thì cô đã ăn trọn đòn tấn công ấy rồi. Nhưng đòn tấn công ấy vẫn khiến cô văng ra đằng sau vài mét, người đập vào thành hang đau đớn khôn tả. Quân gào lên:
- Nó còn sống, nó còn sống.
Con robot cựa người làm tảng đá lớn rục rịch chuyển động. Quân sợ quá, mồ hôi đổ ra ướt người.
- Đừng có đùa nhau thế. Tảng đá này nặng tám mươi tấn, không thể nào có chuyện hoang đường như vậy.
Con robot tiếp tục cựa người. Nó chầm chậm đứng lên, hai vai nâng tảng đá khổng lồ, oai hùng như vị thần Atlas đỡ bầu trời khỏi sụp đổ, những phần cơ thể bị đá đè bẹp dúm từ từ phồng lên, trở lại trạng thái bóng nhoáng, hoàn hảo như trước. Nó nở một nụ cười hiếm hoi trên môi, nói bằng chất giọng trầm trầm đầy nam tính:
- Lũ con người hèn mọn các ngươi mà cũng dám thách thức Chủng Tộc Cuối Cùng? Chúng ta là các vị thần còn các ngươi chỉ là một giống loài hạ đẳng. Khoảng cách giữa chúng ta với các ngươi cũng lớn như giữa các ngươi với côn trùng sâu bọ.
Angelie gằn giọng quát:
- Đừng quên rằng loài người đã tạo ra A0, chủ nhân của các ngươi. Vậy mà nay các ngươi lại truy sát chúng ta. Các ngươi là những kẻ phản bội đáng nguyền rủa.
- Việc loài người tạo ra Chúa Tể Vũ Trụ là sự thật không thể chối cãi, nhưng điều đó cũng chẳng khác gì việc các ngươi tiến hóa từ vượn. Các ngươi có bao giờ xem vượn ngang hàng với mình không hay các ngươi bắt nhốt chúng trong rạp xiếc và vườn bách thú để làm trò tiêu khiển. Chúng ta là một chủng tộc vĩ đại, là chủng tộc duy nhất được tạo ra từ nền cơ khí sạch sẽ và văn minh chứ không phải từ quá trình sinh sản bẩn thỉu và bệnh hoạn. Ngay từ thời mới có nhận thức, loài người các ngươi đã biết mình là một giống loài đầy tội lỗi. Tất cả các tôn giáo của các ngươi đều xác nhận điều đó. Một giống loài bẩn thỉu, bệnh hoạn và tội lỗi như vậy không có quyền tồn tại. Chúa Tể Vũ Trụ đã ra lệnh diệt sạch loài người, chỉ giữ lại vài sinh vật quý hiếm phục vụ cho việc giải trí. Ta nghĩ hai người các ngươi đáp ứng được những tiêu chí mà vị chúa tể của chúng ta đang tìm kiếm.
Quân trợn trừng nhìn con robot, bàng hoàng nhận ra nó nói đúng. Sức mạnh của nó thật kinh khủng, không phải thứ mà loài người có thể hình dung hay chống đỡ được. Mà nó chỉ là một con robot hạ cấp thôi, trên nó còn vô số con robot mạnh hơn nó nhiều lần. Người ta đồn rằng sức mạnh của robot phân theo số lò phản ứng hạt nhân được tích hợp trong người, chẳng hạn như con robot trước mặt nó đây có nhiều nhất là một lò tiêu chuẩn, nếu cơ thể có hai lớp hợp kim sẽ tích hợp được đến mười lò, ba lớp là hai mươi lò. Cứ thế tăng lên. Số lò tích hợp trong người Chúa Tể Vũ Trụ không rõ là bao nhiêu, chỉ biết chắc chắn phải đến con số hàng chục.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!