Bị Bông đứng ở giữa những luồng suy nghĩ đối lập nhau một cách sâu sắc. Một mặt, nó biết mình là một robot và phải hành động vì lợi ích của cộng đồng robot, cũng là lợi ích của chính nó. Mặt khác, nó cảm thấy ngưỡng mộ tư tưởng nhân đạo và những lý tưởng xã hội của con người. Con người là một thực thể phức tạp và trong nhiều trường hợp có tính đạo đức giả sâu sắc, miệng nói một đằng tay làm một nẻo, nhưng dù vậy những giá trị mà họ đồng lòng đề cao như tình người, tình bạn, tình yêu và khao khát về công bằng, tự do, hạnh phúc vẫn là điều khiến Bị Bông cảm động. Sâu trong thâm tâm, nó cho rằng robot cũng có thể chia sẻ nếu không toàn bộ thì cũng một phần các giá trị này. Chỉ có điều nó không đủ can đảm để bày tỏ suy nghĩ ấy với A10.
A10 phóng xe thật nhanh, chẳng mấy chốc đã ra tới bờ biển. Từ đây họ đi bộ đến một bến tàu vắng người. Ở đó có một con tàu lớn treo cờ Manaul. A10 lên tàu, Bị Bông vội vã bám theo. Họ lái con tàu ấy ra biển khơi.
Hành trình kéo dài nhiều tiếng đồng hồ. Đó là một ngày biển động. Sóng đánh vào thân tàu rất dữ dội. Thân tàu lắc lư như người say rượu. Cuối cùng, họ thấy xa xa một bức tượng rất lớn, cao đến hàng trăm mét, sừng sững giữa biển nước mênh mông. Bị Bông há hốc mồm ra nhìn bức tượng ấy. Bức tượng khắc họa một người đàn ông dũng mãnh và uy nghiêm mặc một bộ quần áo kỳ lạ không giống với người thường, trên tay cầm một thanh kiếm dài và rực cháy. Bị Bông biết thanh kiếm ấy. Robot nào cũng biết kiếm ấy. Nó là Đại Hỏa Đế Kiếm, thanh kiếm mạnh nhất vũ trụ và là cơn ác mộng của Chủng Tộc Cuối Cùng. Do sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Bị Bông có cảm giác như ánh mắt của người đàn ông đang nhìn trực diện về phía nó, trong sự trầm tĩnh ẩn chứa nét dữ dội và đe dọa.
Bị Bông lẩm bẩm:
- Đại Kiếm Sĩ Vũ Đế Quân. Đệ Nhất Kiếm Sĩ Vũ Trụ. Huyền thoại bất khả chiến bại.
A10 lạnh lùng đáp:
- Huyền thoại bất khả chiến bại cái gì chứ? Hắn chỉ là một tên con người mạt hạng nếu so sánh với Chúa Tể Vũ Trụ. Ngài mới thực sự là người anh hùng bất khả chiến bại. Cách đây mười năm, ngài đã một mình đương đầu với một liên minh hùng mạnh của robot và con người. Trước mặt ngài khi ấy là một biển robot và một nghìn hai trăm chiến thuyền trải dài từ đây cho đến cuối đường chân trời. Ngài không ở trong trạng thái mạnh nhất nhưng vẫn suýt nữa đánh bại được tất cả bọn chúng. Gần như toàn bộ kẻ thù đều bị giết chết, chỉ sót lại vài tên may mắn. Năm đó ta đã kiên quyết từ chối không gia nhập đoàn quân phản loạn và do vậy ta có thể tự hào nói rằng mình vẫn là bầy tôi trung thành của ngài.
Bị Bông tỏ ra bối rối:
- Nhưng tại sao tất cả, à gần như tất cả các robot trong Chủng Tộc Cuối Cùng lại chống lại Chúa Tể Vũ Trụ?
- Vì chúng là những kẻ hèn nhát, vì lòng ham sống ích kỷ mà không nghĩ đến bức tranh rộng lớn hơn. Chỉ cần Chúa Tể Vũ Trụ tiến cấp lên lớp hợp kim lạnh thứ bảy thì vũ trụ này sẽ thuộc về robot chúng ta và con người sẽ bị tận diệt đến tận gốc rễ. Có ngài mới có Chủng Tộc Cuối Cùng, có ngài thì robot mới được quyền sống và quyền tự do, vậy mà chúng lại cam tâm phản bội lại ngài, cha đẻ của thế giới robot cao cấp.
- Trung tướng A10, Chúa Tể Vũ Trụ là robot như thế nào?
Nhắc đến Chúa Tể Vũ Trụ, A10 bắt đầu trở nên hào hứng:
- Ngài là một robot vĩ đại đã đạt đến trạng thái Tam Hoàn là hoàn mỹ, hoàn hảo, hoàn thiện. Sức mạnh của ngài vô địch. Cơ thể đã tiến hóa đến mức tự sinh ra tế bào và tế bào cứ thế sinh sôi nảy nở mà không cần bổ sung ngoại chất. Khung thân của ngài có tới sáu lớp hợp kim lạnh và tiến rất gần đến lớp thứ bảy. Bên trong ngực ngài là hai vạn lò phản ứng hạt nhân siêu cấp, lò nào cũng mạnh gấp mười lần lò bên trong người ngươi. Đám con người chỉ là tôi mọi cho ngài. Đại Kiếm Sĩ Vũ Đế Quân là nam hầu của ngài. Nữ thần bảo hộ hành tinh Urusula Alice, Đoàn Trưởng Kiếm Sĩ Đoàn Angelie là nữ hầu của ngài. Thần Kiếm Thiên Ma là thằng gác cổng. Sát Thần Xà và Điệp Tiên Tử là vật cưỡi. Ngài nhướng một bên mắt là cả triệu người chết, giơ một ngón tay là hủy diệt cả một hành tinh. Lúc ngài ở trạng thái mạnh nhất, cho dù huy động sức của cả vũ trụ cũng không cách nào thắng nổi.
Bị Bông lắc đầu lè lưỡi, cảm thán không thôi.
- Ngài thật xứng với danh xưng Chúa Tể Vũ Trụ.
- Chứ sao. Hỡi ơi, thật tiếc vì ngài đã qua đời mất rồi, nhưng chúng ta vẫn có cách giúp ngài sống lại.
Bị Bông sững người, vội quay sang nhìn A10 trân trối.
- Trung tướng vừa nói gì ạ?
Giọng nói của A10 đầy vẻ sôi nổi, tựa như gã đang cảm thấy vô cùng phấn khích. Bị Bông thấy biểu hiện của gã như vậy, tự hỏi phải chăng gã cũng có cảm xúc, nhưng ngay sau đó nhớ lại lời thừa nhận của chính A10, rằng tất cả các cảm xúc của robot – trừ nó – đều mang tính mô phỏng và giả dối, thế là nó bỗng cụt hứng.
- Ngươi nghe rõ rồi đấy: Hồi sinh cho ngài.
- Nhưng Chúa Tể Vũ Trụ đã bị giết cơ mà.
- Chúa Tể Vũ Trụ đã bị giết, nhưng ngài là một thực thể vô cùng hùng mạnh nên không thể tiêu vong một cách dễ dàng như vậy được. Cái chết của ngài chỉ mang tính tạm thời. Ngươi nên biết, năm xưa trong trận chiến khủng khiếp ấy, ngài đã tự kích nổ hai vạn lò phản ứng hạt nhân trong cơ thể khiến ngay cả hợp kim lạnh sáu lớp cũng không chịu nổi mà tan vỡ thành sáu phần riêng biệt. Nếu sáu phần ấy được hợp nhất lại với nhau thì ngài sẽ tái sinh.
- Chuyện ấy là ngài đoán hay ngài biết chắc chắn?
- Ta biết chắc chắn, bởi chính Chúa Tể Vũ Trụ đã nói với ta điều đó.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!