Quân tận dụng thời cơ, ra sức bay về phía Cổng Vũ Trụ. Phía sau lưng anh thấp thoáng bóng dáng con tàu do David chỉ huy. Quân đứng trước Cổng Vũ Trụ, không biết làm thế nào để mở cổng. Từ trước đến nay mỗi lần qua đây đều phải di chuyển bằng tàu không gian có nguồn tạo năng lượng lớn. Anh chợt nhớ ra thanh Hỏa Kiếm trên tay, bèn cầm nó lên, dùng ý nghĩ thúc giục:
- Tiểu Ca, mau cứu ta. Hãy dồn tất cả năng lượng trong người ngươi để mở cánh cổng này.
Thanh kiếm nghe lời, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Nguồn năng lượng tăng vọt, nhiệt năng và ánh sáng càng lúc càng mạnh, tuy nhiên vẫn chưa đủ để mở cánh cổng. Ở phía sau con tàu của David đã tới gần. Nó phóng ra liên tiếp hai quả tên lửa. Thấy những quả tên lửa đã ở ngay phía sau, Quân bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Anh có thể chạy tiếp nhưng như thế sẽ mất cơ hội vượt qua Cổng Vũ Trụ và cuối cùng cũng sẽ bị bắt.
Tiểu Ca cảm nhận được sự tuyệt vọng của Quân, bèn dồn toàn bộ sức lực để sáng lên lần nữa. Không gian bỗng xao động. Trước mắt Quân, một cánh cổng cực kỳ to lớn mở ra. Trước đây mỗi lần qua cổng Quân đều ngồi trong phi thuyền nên không cảm nhận được nó vĩ đại đến mức nào, chỉ có ngày hôm nay anh đứng ngay cạnh nó, ngước mắt nhìn thấy cánh cổng trải ra bốn phía mênh mông rộng lớn. Khung cổng hình tò vò rách rưới, từ bên trong tỏa ra ánh sáng chói lòa. Nguồn năng lượng khổng lồ đổ vào người Quân và Alice. Trong người Quân có sẵn Hỏa Ngọc hấp thụ phần lớn nhiệt năng còn Alice thì không, cơ thể cô bắt đầu nóng lên, có dấu hiệu quá nhiệt. Quân mang theo sáu viên Hỏa Ngọc đeo cổ tay và hai viên Đại Hỏa Ngọc đút túi áo. Sáu viên Hỏa Ngọc tạo thành kiếm Tiểu Ca là vật tối cần thiết để vượt không gian, không tách ra được, lúc này gấp gáp, chỉ còn cách lấy ra một viên Đại Hỏa Ngọc nhét vào tay Alice.
Quân biết đây không phải là cách làm vẹn toàn. Lúc Alice cầm lấy Đại Hỏa Ngọc, toàn thân cô run rẩy, gương mặt lộ vẻ khó chịu cực điểm. Đó là vì trong người Alice tích hợp rất sâu DNA của loài Bướm Đen Biến Hình nên phát sinh sự xung khắc tự nhiên với Hỏa Ngọc, huống chi đây lại là Đại Hỏa Ngọc, mức độ tác động càng trở nên dữ dội. Tội nghiệp thay cho Alice, cô đang phải chịu cùng lúc hai thứ mà cô dị ứng nhất là hơi thở mang theo khí độc rồng nước của Quân và Đại Hỏa Ngọc. Chính vì thế mà từ nãy đến giờ trí não cô vẫn trong trạng thái tê liệt, tay chân không sao cử động được.
Điều ngược đời nằm ở chỗ, tuy Đại Hỏa Ngọc nhân lên gấp bội nỗi thống khổ của Alice nhưng nó lại có tác dụng cứu mạng cô vào lúc này. Viên ngọc tiếp nhận phần lớn năng lượng từ Cổng Vũ Trụ giúp cho Alice không bị nóng quá mà chết. Chỉ khoảnh khắc sau khi cầm lấy Đại Hỏa Ngọc, nhiệt độ trên người Alice đã giảm sâu về ngưỡng bình thường. Quân thấy vậy, hết sức mừng rỡ, liền bế cô bay thẳng vào trong Cổng Vũ Trụ.
Lúc vừa tiến vào bên trong cổng, Quân có cảm giác như dòng chảy thời gian đã ngừng lại, anh không hề di chuyển lên thêm chút nào, trước mặt anh chỉ là một khoảng không trắng sáng trống rỗng, liếc mắt nhìn bốn phía đều không có vật thể nào cùng tồn tại. Nguồn năng lượng đổ vào cơ thể anh càng lúc càng nhiều, ngay cả Hỏa Ngọc cũng không hấp thụ hết được. Những lần trước anh ngồi trong tàu lớn, cấu trúc hình hộp và thân tàu đã ngăn cản hầu hết các tác động bất lợi, lần này anh trực tiếp phơi mình ra trước dòng chảy năng lượng, sức ép lên cơ thể vô cùng khủng khiếp. Quân lo cho mình thì ít mà lo cho Alice thì nhiều, trên người anh có tổng cộng bảy viên ngọc, trên người cô chỉ có đúng một viên. Nếu biết cánh Cổng Vũ Trụ nguy hiểm thế này anh đã đưa cho cô cả hai viên Đại Hỏa Ngọc. Bây giờ muốn đưa cũng không được nữa rồi, cả hai như rơi vào trong bãi lầy, ngay cả những cử động đơn giản nhất cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Cơ thể của Alice ngày càng nóng lên. Quân có cảm tưởng cô đang bốc cháy. Ngay cả da thịt của cô cũng bắt đầu phát sáng. Những gì đang xảy ra với cô không xảy ra với Quân. Quân không hiểu tại sao, chỉ đoán rằng có lẽ một viên Đại Hỏa Ngọc vẫn chưa đủ. Anh nhìn cô với ánh mắt kinh hoàng. Anh ước gì mình có thể nói điều gì đó trấn an cô, nhưng miệng anh không sao mở ra được. Một lực vô hình mà rất mạnh chèn vào giữa hai người, tách họ ra, từng chút từng chút một, thế rồi Alice bắt đầu trôi đi. Tốc độ trôi chậm nhưng đều và không có cách nào ngăn lại được. Cảm giác lúc ấy thật khủng khiếp. Quân tận mắt chứng kiến người anh yêu thương nhất trên đời từ từ rời bỏ mình trong sự bất lực tột cùng. Anh vùng vẫy. Anh cố gắng chém thanh kiếm vào không khí để phá vỡ cấu trúc cánh cổng. Tất cả đều vô ích. Sau một khoảng thời gian rất lâu, anh không còn nhìn thấy Alice nữa. Ánh sáng đã che phủ cô hoàn toàn. Cùng lúc ấy anh bay vọt qua cánh Cổng Vũ Trụ, trước mặt hiện lên hành tinh sao Hỏa quen thuộc.
Một con tàu tuần tra của Đế chế Thần Thánh phát hiện ra anh. Phi hành đoàn vội vã đưa anh lên tàu. Cùng lúc ấy những viên ngọc trên tay Quân vỡ thành từng mảnh. Tiểu Ca đã dùng tất cả năng lượng trong cơ thể nó để mở cánh Cổng Vũ Trụ. Sự cố gắng ấy quá sức nó. Nó đã chết để cứu anh. Nó, một sự tồn tại kỳ dị nằm giữa vật thể và sinh vật, có tình cảm đủ mãnh liệt với chủ nhân để chấp nhận hy sinh chính bản thân mình. Quân gục xuống, không còn nước mắt để khóc, chỉ biết ôm đầu, tự dày vò mình trong nỗi ân hận và hổ thẹn.
Sau khi trở về tư dinh, Quân ở nhà ba ngày ba đêm không xuất hiện trước công chúng. Khi tâm lý đã ổn hơn, anh triệu tập cuộc họp của các lãnh đạo cấp cao, đưa ra một loạt chỉ thị. Đế chế Thần Thánh cần phải trở thành một đế chế thực sự. Nó phải được mở rộng thật nhanh và liên tục cả về diện tích, dân số và sức mạnh quân sự. Mọi người đều phải nỗ lực gấp đôi để thực hiện các mục tiêu mà hoàng đế ban. Không có trường hợp ngoại lệ. Cỗ máy chiến tranh đã được khởi động. Hàng triệu người sẽ nhập ngũ và tham gia vào các cuộc huấn luyện quân sự chuyên nghiệp, sẵn sàng cho cuộc chiến tranh giả định sắp đến. Nền hòa bình này không thể kéo dài. Một lúc nào đó tất yếu sẽ nổ ra chiến tranh. Đến lúc ấy, Đế chế nhất định phải chiến thắng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!