Bị Bông há hốc mồm:
- Thật ư? Ngài Chúa Tể đã nói chuyện đó với ngài như thế nào?
A10 tiết lộ:
- Năm xưa trong trận chiến trên Thái Bình Dương, gần mười triệu robot Chủng Tộc Cuối Cùng phản bội Chúa Tể Vũ Trụ và tấn công ngài, trong đó không có ta. Ta thậm chí còn thông báo với ngài về âm mưu phản loạn, tiếc rằng lúc ấy ngài đã bị mất đi thần trí nên không hề đáp lại. Mãi đến cuối trận chiến ngài Chúa Tể Vũ Trụ mới nhận ra lòng trung thành của ta, liền liên lạc với ta qua tần số riêng, nói rằng sáu lớp hợp kim lạnh mang theo sức mạnh bất tử bất diệt, chỉ cần ghép nối lại là ngài có thể tự động hồi sinh. Ngài giao cho ta nhiệm vụ thu thập các mảnh cơ thể của ngài. Đây là nhiệm vụ tối thượng, cho dù có mất mạng cũng phải làm.
- Ngài ấy đã đoán trước số phận của mình.
- Đương nhiên, vì khi ấy bại cục đã định, chỉ còn cách kích hoạt hai vạn lò phản ứng hạt nhân để kéo đám phản nghịch chết cùng mà thôi. Dường như loài người cũng đoán được điều đó. Chúng đã cẩn thận giao sáu phần ấy cho năm người khác nhau cất giữ. Trong mười năm qua, ta đã tìm hiểu kỹ lưỡng và biết được cụ thể địa điểm cất giấu cùng kẻ chịu trách nhiệm quản lý các phần thi thể của ngài. Tất cả năm kẻ quản lý các phần thi thể của ngài đều vô cùng hùng mạnh. Chúng giao cánh tay phải của ngài cho Sát Thần Xà, tay trái cho Điệp Tiên Tử, chân phải cho Angelie, chân trái cho Thần Kiếm Thiên Ma, riêng phần đầu và thân giao cho Alice là nữ thần bảo hộ hành tinh Urusula, cũng là kẻ mạnh hơn cả. Ta từng nhiều lần nghĩ đến việc tự mình đi tìm các thi thể của ngài, nhưng khung thân ta cấu tạo từ hợp kim lạnh nên không thể vượt qua Cổng Vũ Trụ để tới Urusula. Ta cần một người khác đi thay ta.
Bị Bông bừng tỉnh:
- Hóa ra đó chính là nhiệm vụ mà ngài muốn trao cho tôi. Ngài cần một robot mới, không thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng vốn được chế tạo bằng hợp kim lạnh, vì thế mà ngài tạo ra tôi bằng titanium, một vật liệu có mức độ phản ứng thấp với dòng chảy năng lượng trong Cổng Vũ Trụ.
- Ngươi hiểu vấn đề rồi đấy.
- Ngài A10, không phải tôi nề hà, nhưng tôi sợ rằng mình không làm được điều ngài muốn. Tôi chỉ là một robot tầm thường trong khi các đối thủ tiềm năng của tôi không kẻ nào không phải là quái vật. Chúng có thể giết tôi chỉ bằng cách giơ một ngón tay lên. Ngài cũng biết đó là sự thật, phải không?
- Ta biết ngươi không thể đằng thằng đánh bại chúng bằng vũ lực mà phải dùng mưu kế, chính vì thế mà ta đã biến ngươi thành con-người-robot chứ không phải cỗ máy thuần khiết như ta, sự kết hợp giữa trí tuệ và lý trí của robot với cảm xúc của con người sẽ biến ngươi thành sinh vật bất khả chiến bại.
- Ngài lạc quan quá rồi. Việc này tôi không dám nhận đâu. Nếu ngài tức giận thì xin hãy lấy lại sự sống của tôi và trao cho người khác đi.
A10 ra sức thuyết phục Bị Bông:
- Điều mà ngươi sắp làm có ý nghĩa to lớn với tương lai của robot. Chúng ta cần ngươi. Bị Bông, ta xin ngươi, hãy nghĩ về những điều vĩ đại mà ngươi có thể làm được cho mỗi người anh em robot của ngươi.
Thấy Bị Bông vẫn do dự, A10 liền quỳ xuống, van nài:
- Bị Bông, người anh em, ngươi là niềm hy vọng duy nhất của cộng đồng robot. Vào lúc này, các robot khác đang chạy trốn và sống trong nỗi sợ hãi thường trực, loài người đang truy đuổi chúng ta, nếu chúng bắt được thì chúng sẽ chặt đầu, chặt tay và rã xác chúng ta thành sắt vụn. Ngươi đành lòng nhìn cảnh tượng ấy sao? Ngươi muốn tất cả chúng ta chết hết hay sao? Ta đại diện cho những robot khác, quỳ xuống van xin ngươi, hãy vì đại cục mà chấp nhận hy sinh thân mình.
Bị Bông vội đỡ A10 đứng lên, nói:
- Xin trung tướng đừng làm vậy. Tôi được như ngày nay đều nhờ trung tướng ban cho sự sống. Tôi cũng là một robot, tôi yêu quý những người anh em của mình và muốn làm điều gì đó để giúp đỡ họ. Được rồi, tôi chấp nhận yêu cầu của ngài. Xin hãy chỉ dẫn cho tôi những gì cần làm.
A10 vui mừng nói:
- Thật là quý hóa. Chúng ta sẽ nhớ ơn ngươi. Đây, ta đưa ngươi thẻ nhớ này, bên trong có thông tin chi tiết về vị trí các điểm cất giấu thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, ngươi sẽ biết mọi thứ ngươi cần. Ngươi cần thực hiện chuyến đi của mình càng sớm càng tốt.
Bị Bông ngạc nhiên hỏi:
- Ngài không đi cùng tôi sao?
- Ta đi cùng ngươi thì chỉ khiến vấn đề thêm phần rắc rối. Thánh Đoàn và Ma Đoàn đều đang truy đuổi ta rất gắt gao, ta cần ẩn sâu náu kỹ, bây giờ mà chường mặt ra sẽ thu hút sự chú ý của con người. Ngươi yên tâm, giữa chúng ta có sự kết nối về mặt thông tin, bất kỳ lúc nào ngươi cần tư vấn ta đều có thể trả lời được ngay.
Còn đang nói chuyện, trên bầu trời bỗng xuất hiện nhiều bóng đen. A10 và Bị Bông cùng ngẩng đầu lên, thấy năm người đàn ông mặc áo choàng màu đen, trên cổ tay mỗi người đều có sáu viên ngọc màu đen đang xoay tít như sáu thiên thể quay quanh sao chủ. Gương mặt của năm người này tối tăm và độc ác, tròng mắt hoang dại như thú vật. A10 quát khẽ:
- Ma Đoàn. Chúng là các Kiếm Ma.
Bị Bông lần đầu chạm mặt với Ma Đoàn, thấy ngoại hình chúng ghê gớm như vậy lập tức cảm thấy hoảng sợ, tuy nhiên trong đầu không nghĩ đến việc chạy trốn mà chỉ quan tâm lo lắng cho A10 vốn là đối tượng đang bị đám người kia đuổi giết.
A10 nhìn quanh, không thấy tên Kiếm Ma cấp cao nào, tâm trạng liền thả lỏng.
Đám Kiếm Ma ruồi muỗi này làm gì nổi gã?
A10 nói với Bị Bông:
- Chờ ở đây, ta giết cả năm thằng này ném xuống biển làm mồi cho cá rồi mình đi.
Ngữ điệu trầm tĩnh mà vào tai Bị Bông nghe đầy vẻ kiêu hãnh.
Đúng là Trung tướng Chủng Tộc Cuối Cùng, Chỉ huy trưởng một đơn vị trọng yếu có khác, đứng trước năm Kiếm Ma mà bình tĩnh như không. Trong mắt gã đám này chẳng khác gì rác rưởi, búng ngón tay một cái có khi đã đủ toi mạng mất rồi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!