Nhưng mọi giấc mơ đẹp đều có ngày phải kết thúc. Trong trường hợp của đôi uyên ương, sự kiện ấy được đánh dấu bằng một tiếng nổ lớn trên bầu trời. Con tàu đến từ sao Hỏa hiện ra, lầm lì xuyên thủng những đám mây trắng. Chúng lắp thiết bị theo dõi nên sớm tìm được vị trí của tàu Vận Mệnh. Bảy Kiếm Sĩ lần lượt bước ra khỏi tàu. Michael Kors khôn ngoan, thông qua hỏi chuyện Zizi mà tìm được nơi ở của Quân và Alice tại khu rừng Ánh Sáng. Sau khi đã xác định chính xác tọa độ, chúng lập tức bay đến tìm họ.
Từ lúc đám Kiếm Sĩ đến Urusula, Quân và Alice đã nhận ra. Họ vội vàng mặc quần áo, chờ đợi những vị khách không mời. Khi phát hiện ra tất cả đều là Kiếm Sĩ, sắc mặt của họ lập tức trầm xuống.
Carlos là thằng dâm nhất hội, vừa nhìn thấy Alice đã như bị điện giật. Cuộc đời gã đã ngủ với vô số gái điếm nhưng họ còn chưa bằng cái móng tay của vị nữ thần trước mặt. Gã vô thức tiến lên, khí huyết sục sôi, trong đầu đã tưởng tượng ra vô số hành động đê hèn.
- Cô em tên gì? Thôi, không cần xưng tên, đi với anh. Anh sẽ cho em biết thế nào là thiên đường đích thực.
Alice nghe xong câu ấy, tuy đã khó chịu tột cùng nhưng vẫn lịch sự đáp lại:
- Các ông là ai? Đến đây có việc gì?
Michael Kors hắng giọng:
- Hoàng đế Daniel bệ hạ, chủ nhân của Đế chế Thần Thánh, phái chúng ta đến đây để mời anh Quân về sao Hỏa gặp mặt.
Quân đáp:
- Tôi rất tiếc khi phải từ chối lời mời. Các vị hãy mau về đi.
David chửi ngay:
- Ra đây là thằng Quân chó đẻ. Mày có đi không hay để tao xách cổ lên mới chịu nghe lời?
Đã nhiều năm nay Quân sống trong khung cảnh yên bình, bên cạnh là một người con gái dịu dàng, ngay cả một lời nói bậy cũng không có cơ hội thốt lên, bao nhiêu sự khôn ngoan sắc sảo đều trở nên không cần thiết. Tốc độ phản ứng vì thế mà có chút cùn nhụt đi. Đứng trước một đám người, thằng thì dâm loạn chuyên nghĩ bằng thân dưới, thằng thì hung bạo điên khùng, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Kishimoto, một thằng cha gốc Nhật Bản, nheo cặp mắt một mí bé tí lại, vừa mở mồm ra đã đổ thêm dầu vào lửa:
- Carlos, tao nghĩ hai đứa này là tình nhân đấy.
Câu ấy thật thâm độc, Carlos vừa nghe xong đã nảy ra ý giết người.
- Kishimoto, tao nghĩ thằng này không sống được mấy nỗi nữa đâu.
- Mày định giết nó à? Hoàng đế sẽ trừng phạt mày.
- Tao không định giết nó, tao chỉ chặt tay nó thôi, phải không David?
David gật đầu hưởng ứng:
- Hoàng đế bệ hạ chỉ yêu cầu đưa nó về trong tình trạng còn sống chứ không cần trong tình trạng nguyên vẹn. Một tay có lẽ vẫn còn hơi ít.
- Vậy thì hai tay hai chân.
Carlos chĩa kiếm về phía Quân. Alice biết tất cả Kiếm Sĩ đều là cao thủ hạng nhất, chỉ cần chậm một chút đã không cứu kịp, bèn lập tức ra tay ngăn chặn. Chẳng thấy cô làm gì mà Carlos đã cảm thấy uể oải, người nặng như chì, chân bước một bước cũng không nổi. Gã há mồm ra, định nói câu gì đó, nhưng vừa mở mồm đã cảm thấy thoát lực, các đường nét trên gương mặt trẻ trung của gã bắt đầu lão hóa với tốc độ mắt thường cũng thấy được, tóc trên đầu đang đen nhánh bỗng chuyển sang màu trắng. Các Kiếm Sĩ nhận ra điều bất thường, sợ đến phát cuồng. Kishimoto gào lên:
- Ăn tinh. Con quỷ cái này đã hấp thụ được năng lực kỳ dị của loài bướm đen, mau tránh ra kẻo bị nó hút cạn tinh lực chết sạch bây giờ.
Michael Kors nhanh trí kéo Carlos bay lùi lại phía sau. Khoảng cách giữa hai bên giãn rộng, năng lực của Alice không phát huy được nữa. Carlos từ cõi chết trở về, thở hồng hộc. Sắc mặt của gã trong nháy mắt lại trở nên hồng hào, quá trình lão hóa chấm dứt, nhưng tóc trên đầu đã mọc ra nhiều sợi bạc. Michael Kors cả kinh. Ông ta không ngờ chỉ vài giây thôi đã để lại hậu quả lớn đến thế. Alice đúng là đối thủ không dễ chơi.
Alice huýt sáo. Con bướm trắng năm nào bay đến để Alice ngồi lên. Quân và Alice đặt cho nó cái tên Điệp Tiên Tử. Lúc này nó đã mọc ra bảy cặp cánh, cơ thể to lớn lắm rồi, cho dù cả Quân lẫn Alice cùng ngồi cũng đủ sức bay lên tới độ cao cả trăm mét. Alice ngồi trên bướm trắng như nữ thần cưỡi mây, mái tóc vàng theo gió mà bay, đẹp đẽ không cách nào tả xiết.
Carlos hút chết mà tính dâm loạn đã thành bản chất không thể tẩy đi được, lúc ấy thấy Alice hấp dẫn đến thế, trong đầu chỉ nghĩ cách chiếm đoạt cô. Gã nói với David:
- David, mày để chúng nó tác oai tác quái thế à?
David cười nhạt:
- Cứ từ từ, tao mà ra tay thì bọn nó sẽ thành con gián cả thôi. Để thằng khác xông lên đi. Adrian, Jakob, Sven, chúng mày còn chờ gì nữa? Đừng đứng đực ra như mấy thằng ngu nữa, mau tiến lên bắt con bé lại cho tao.
Các Kiếm Sĩ không phân chia cấp bậc, về lý thuyết tất cả đều ngang nhau, xét về tuổi tác và thái độ mẫu mực thì Michael Kors xứng đáng là trưởng nhóm, nhưng David lại giỏi và hung bạo nhất, ai cũng đều sợ gã. Mỗi lời nói của gã đều là mệnh lệnh không thể kháng cự. Adrian, Jakob, Sven chỉ còn cách cầm kiếm lao lên. Hỏa Kiếm về cơ bản là vũ khí tấn công tầm gần, trừ khi giỏi như Daniel còn không đều phải tiến sát lại mới có thể gây tổn thương cho đối phương. Nhưng tiến lại gần Alice chẳng khác gì tìm chết. Ai cũng nhận ra điều ấy, thành thử cả đám chỉ dám vờn vờn xung quanh chứ không tùy tiện lao vào.
Kishimoto hét lên:
- Đồ ngu. Tốc độ của con bướm này rất chậm. Tốc độ bay của Hỏa Kiếm rất nhanh. Sao chúng mày không từ xa đâm vào, nó sẽ không thể cản kịp.
Thằng cha ti hí này nói câu nào trúng câu ấy. Ba Kiếm Sĩ nhận thức được ngay sự hợp lý trong lời khuyên của gã. Chúng liền uốn người, bay theo các tuyến đường vòng cung rộng trên bầu trời, sau đó bất chợt đổi hướng, hua mũi kiếm và đâm thẳng vào Alice với tốc độ khủng khiếp. Chiến thuật này mang lại ưu thế lớn cho các Kiếm Sĩ. Sau hai lần bị kiếm bay sượt qua người, Alice liền ra lệnh cho Điệp Tiên Tử nhanh chóng hạ độ cao, đồng thời vẫy tay ra hiệu cho bướm đen từ trong rừng ùa ra. Cảnh tượng lúc ấy thật đáng sợ. Số lượng bướm đen lên đến hàng chục vạn. Bầu trời mênh mông, rộng lớn là vậy mà bị đàn bướm che hết cả ánh sáng, không gian tối sầm như nửa đêm. Âm thanh ù ù như bão tố. Đàn bướm bao vây các Kiếm Sĩ, mỗi con chỉ cần chạm nhẹ vào cơ thể một cái thôi đã đủ khiến sức lực tiêu hao một chút. Trong đàn có cả vạn bướm trắng, nhiều con trong số đó đã tiến hóa lên đến sáu, bảy cặp cánh. Những con này rất lợi hại, không cần chạm vào người, chỉ cần đứng cách vài mét đã có thể hút được tinh lực của đối phương. Các Kiếm Sĩ cảm tưởng như mình đang đứng trong đầm lầy, cơ thể cứ thế lún xuống, không có cách nào thoát ra được, tâm lý trở nên hoảng loạn.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!