Bị Bông nghe vậy giật mình, liền tra cứu lại thông tin thiết kế, càng đọc càng kinh hãi khôn xiết. Nó vươn vai, từ sau lưng mọc ra sáu cánh tay máy nữa, tổng cộng thành tám cánh tay, cứ mỗi hai cánh tay cầm lấy một thanh gươm, trông còn khủng khiếp hơn Na Tra giáng trần.
Bốn thanh gươm báu của Chủng Tộc Cuối Cùng đều đã nằm trên người Bị Bông, biến nó thành robot mạnh nhất xưa nay, chỉ đứng sau mỗi Chúa Tể Vũ Trụ mà thôi.
Super Y lại bảo:
- Anh không cần giắt kiếm bên hông giống như mấy thằng ăn mày, chúng tôi đã thiết kế cơ thể anh để có thể nhét kiếm vào trong người rất gọn gàng và hiệu quả.
Bị Bông thu bốn thanh kiếm về cất trong người, trong đầu vẫn còn đầy cảm xúc kinh ngạc không sao diễn tả được bằng lời.
Chỉ trong vài ngày nó đã có bước phát triển nhảy vọt. Từ chỗ là một con robot yếu đuối chẳng đánh được ai nếu không bày đặt mưu sâu kế hiểm, nó đã trở thành thành viên mới nhất của Chủng Tộc Cuối Cùng, mang trên người vô số vũ khí lợi hại và được Super Y công nhận là robot mạnh nhất đương đại.
Nó không mong ước điều này, nhưng sức mạnh đột nhiên rơi xuống đầu vẫn làm cho nó xúc động.
Hai ngày sau, quá trình tích hợp hợp kim lạnh một lần nữa được khởi động. Và một lần nữa lại thất bại. Lần này lãng phí hẳn bốn lớp hợp kim, số hợp kim lạnh còn lại chỉ là bốn lớp, ngay cả người lạc quan nhất cũng hiểu rằng Bị Bông không thể nâng cấp cấu trúc hợp kim trên người được. Trừ khi có thần tiên nào hiện ra và ban cho nó phép màu.
Bị Bông dứt khoát nói:
- Không thử tích hợp nữa cho đến khi chúng ta tìm được cách thức đảm bảo chắc chắn thành công.
Super Y than:
- Làm gì có cách nào đảm bảo chắc chắn thành công? Ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ cũng không làm được như vậy, chỉ có thể dựa vào vận may mà thôi.
- Cho dù thế nào cũng không được lãng phí nữa. Bây giờ chúng ta chỉ còn lại đúng bốn lớp hợp kim lạnh mà thôi, sao có thể tùy tiện thử nghiệm được.
Super Y lẩm bẩm:
- Đúng vậy, không cần Gươm Ánh Sáng, không cần hợp kim lạnh bốn lớp, năm lớp, với tứ đại thần kiếm anh vẫn có thể đánh bại mọi đối thủ và hợp nhất sáu phần thân thể của ngài Chúa Tể Vũ Trụ.
Bị Bông lắc đầu:
- Cô còn chưa thấy các đối thủ của tôi đâu, họ đều là các Kiếm Sĩ vĩ đại. Thánh Sứ, Ma Vương, Thần Kiếm Thiên Ma, đó là chưa kể đến Alice và hai con quái vật hộ vệ của cô ta. Alice đã đạt tới một cấp độ sức mạnh mà người ta không thể lý giải được, cũng không thể đánh bại được.
- Anh cũng đâu có kém? Đừng tự đánh giá mình quá thấp. Bây giờ anh định làm gì?
- Tôi định trở về Urusula, trước là để lấy lại bốn phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, sau là để cứu Erika, khi làm được hai việc ấy rồi tôi sẽ đi thu thập hai phần thi thể còn thiếu của Chúa Tể Vũ Trụ.
Super Y ngạc nhiên:
- Sao phải cứu Erika? Cô ta thì có giá trị gì đối với chúng ta đâu?
Bị Bông đáp:
- Cô ấy là bạn tôi và là người mà tôi quý mến. Tôi đã trang trọng hứa với cô ấy rằng tôi nhất định sẽ bảo vệ cô ấy trong phạm vi có thể.
Super Y giận giữ nói:
- Lời hứa thì có giá trị chó gì?
Bị Bông sửng sốt, và ngay lúc ấy nó nhận ra sự khác biệt cơ bản giữa nó và các robot khác.
Nó giống con người, đặt tình cảm và danh dự ở vị trí quá cao, trong khi các robot xem chúng chẳng đáng một đồng.
Robot chỉ cần sinh tồn chứ không cần tình cảm và danh dự. Tình cảm và danh dự là sản phẩm của con người, do con người tạo ra, các robot đi theo một con đường khác và tư duy theo cách khác.
Super Y tiếp tục mắng mỏ:
- Anh vừa bảo Erika là bạn. Bạn ư? Robot làm gì có bạn? Chúng ta chỉ là những người lính dành toàn bộ cuộc đời mình phục vụ cho một mục tiêu duy nhất là hồi sinh Chúa Tể Vũ Trụ. Chúng ta không có bạn và cũng không được phép có bạn. Bạn bè là một khái niệm nhố nhăng và vô nghĩa của đám loài người hạ đẳng.
- Cô đừng nói vậy. Tôi hiểu cô là một trí tuệ nhân tạo không có cảm xúc, nhưng tôi khác cô, cả tôi và Erika đều có cảm xúc và chúng tôi xem nhau như những người thân thiết. Hơn nữa tôi cần cô ấy giúp đỡ. Thiếu cô ấy, tôi không tìm được các mảnh thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ.
Super Y lớn tiếng át đi:
- Anh thật là một kẻ ngu ngốc Bị Bông ạ. Anh đã khiến chúng tôi thất vọng. Anh đi cứu Erika khác nào tự đưa đầu vào rọ. Đám con người ấy sẽ bắt được anh, chúng sẽ thu giữ mọi vũ khí lợi hại mà anh cầm trên người và thế là tương lai của chúng ta càng trở nên tăm tối. Chúng tôi không thể để anh liều lĩnh vì một lý do ngu ngốc như thế. A10 đã chỉ thị rõ nếu anh có bất kỳ biểu hiện không đúng đắn nào thì tôi có toàn quyền tiêu diệt và cài đặt lại bộ não của anh.
Bị Bông thất kinh hỏi:
- Cô sẽ tiêu diệt tôi ư? Super Y, tôi cứ nghĩ chúng ta là bạn.
Super Y trừng mắt lên, trông rất hung dữ:
- Ngươi không còn là một robot thuần chủng nữa mà đã bị con người đầu độc rồi, đó chính là lý do ta một mực can ngăn không cho A10 cài đặt chế độ cảm xúc vào não bộ của ngươi, đáng tiếc là ông ta không nghe.
“Robot thuần chủng”, đó là lần đầu tiên Bị Bông nghe đến cụm từ này. Chữ thuần chủng ở đây không có nghĩa là lai tạp dòng máu, bởi vì robot được tạo thành từ máy móc chứ không phải máu thịt, mà là lai tạp tư tưởng. Những con robot suy nghĩ như một con người được xem là bị vấy bẩn và do vậy không còn thuộc nhóm robot thuần chủng nữa.
Chữ “chủng” còn là một sự nhắc nhở về cội nguồn của Bị Bông, một thành viên của Chủng Tộc Cuối Cùng. Những robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng phải đặt quyền lợi của chủng tộc lên trên hết, không thể vì bất kỳ điều gì mà đặt chủng tộc vào vòng nguy hiểm.
Bị Bông hơi lùi lại, gương mặt uy nghiêm thoáng hiện vẻ căng thẳng trông chẳng hề ăn nhập chút nào:
- Cô định làm gì?
Đôi mắt của Super Y lóe lên tia sáng, không phải theo nghĩa bóng, mà thực sự đôi mắt của cô ta phát sáng như đèn pha. Từ hai bên, xuất hiện hai con robot khổng lồ cao đến một trăm năm mươi mét. Mỗi bước đi của chúng đều làm rung chuyển mặt đất. Bị Bông ngước mắt lên nhìn, kinh hãi khôn xiết. Bây giờ nó đã mang máng hiểu được tại sao công trình này lại phải làm trần cao như thế, ngay từ đầu người ta đã tính đến việc di chuyển của các robot bảo vệ khổng lồ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!