- Không có lần thứ năm sao?
- Trên lý thuyết thì không có, bởi tỷ lệ thất bại trong lần thứ năm là một trăm phần trăm. Trừ khi chúng ta có một công cụ đủ mạnh nào đó để phá lực cản hợp kim lạnh. Cơ thể của ta có năm lớp hợp kim, đã phải trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại mới được như ý. Tất nhiên, ta ước gì có đủ hợp kim lạnh cho toàn bộ chủng tộc của ta. Nhưng bởi nguồn cung thiếu thốn nên đành phải hy sinh giống loài, chỉ giữ lại các cá thể ưu việt nhất. Một ngày kia, chúng ta sẽ rời bỏ hành tinh hoang phế này để di tản đến các vùng đất mới. Các ước đoán hiện nay cho thấy Urusula có thể là một điểm đến phù hợp, bởi bên trong lõi hành tinh này có rất nhiều quặng lạnh.
A3 hỏi:
- Vậy tại sao chúng ta không đến Urusula ngay bây giờ?
- Urusula cách đây hàng trăm năm ánh sáng. Đi theo con đường thông thường bao giờ mới tới nơi được? Nhất định phải vượt qua Cổng Vũ Trụ. Tuy nhiên cánh cổng này lại bài trừ chúng ta. Điều này thật kỳ lạ. Vấn đề dường như không phải nằm ở chỗ chúng ta là robot mà nằm ở chỗ hợp kim lạnh. Thân thể hợp kim lạnh khi vượt cổng sẽ phải hứng chịu một nguồn năng lượng vô cùng lớn vượt quá khả năng hấp thụ khiến chúng ta nóng lên quá mức mà chết. Với trình độ công nghệ hiện tại thì chưa có cách khắc phục. Cách duy nhất là dùng Hỏa Ngọc để hấp thụ một phần năng lượng. Nhưng Hỏa Ngọc với hợp kim lạnh cũng lại có sự xung khắc. Thật là đáng giận. Tạo hóa đã tạo ra Hỏa Ngọc như một cách thức kiềm chế chúng ta. Bản thân Hỏa Ngọc cũng là một cánh cổng năng lượng, chúng làm rối loạn cấu trúc hợp kim lạnh khiến chúng ta trở nên suy yếu và tan rã. Cho đến nay, ta vẫn chưa tìm ra cách sử dụng Hỏa Ngọc một cách an toàn.
Các robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng đều thông minh và hiểu biết, nhưng trong số đó có những con robot thông minh hơn và hiểu biết hơn các robot còn lại. A2 có thể xem là trường hợp như vậy. Gã không chỉ là một viên đại tướng, một chiến binh dũng mãnh mà còn là một nhà thông thái với rất nhiều ý tưởng táo bạo so với đồng loại. Gã nhìn thấu kế hoạch của Chúa Tể Vũ Trụ, liền thốt lên:
- Thì ra là vậy. Chúa Tể muốn dùng Quân như một miếng mồi nhằm đáng lạc hướng sự chú ý của tập thể. Như vậy chúng ta sẽ có cái cớ hợp lý để trừng phạt những kẻ không hoàn thành nhiệm vụ và ban thưởng cho những người xuất sắc nhất.
Chúa Tể Vũ Trụ gật đầu hài lòng:
- Không hổ danh A2. Sớm vậy đã hiểu ý ta.
- Chúa Tể minh xét, cách làm đó có thể khiến những robot cấp thấp oán giận.
Ánh mắt của Chúa Tể Vũ Trụ hơi quắc lên:
- Oán giận? Chúng nó biết gì mà oán giận. Nhiệm vụ của các ngươi là làm cho việc này trông có vẻ tự nhiên nhất có thể. Người làm tướng, có lúc cần phải bảo vệ quân, có lúc lại phải biết lợi dụng chúng. Các ngươi đọc nhiều sách như vậy còn chưa hiểu rõ bài học lịch sử?
Bốn chiến tướng sợ hãi vâng dạ. Chúa Tể Vũ Trụ nói tiếp:
- Các ngươi đã hiểu rõ cả rồi. Bây giờ hãy đứng ngoài cuộc săn thú này. Nó không phải là việc của các ngươi. Cứ để cho đám ngu dân chạy đua tìm sự sống. A4, ngươi thu thập mảnh vỡ của các robot tử nạn, lọc các phần hợp kim lạnh còn dùng được, tích cả lại, sau này sẽ cần dùng đến.
- Tuân lệnh.
Chúa Tể Vũ Trụ quả đã học được tất cả những đức tính tốt đẹp cũng như xấu xa của con người. Hắn khinh bỉ con người vì sự yếu đuối và dục vọng của họ, nhưng lại ngưỡng mộ con người vì sự thông minh và toan tính. Một trong những năng lực xuất sắc nhất của con người là đạo đức giả. Ai ai cũng đạo đức giả. Người thì đạo đức giả để tránh phiền hà, người thì đạo đức giả để thăng tiến, chỉ có một số rất ít những kẻ xuất chúng dùng đạo đức giả như một công cụ để thao túng tâm lý người khác. Những người này đều leo lến đến các vị trí đỉnh cao trong xã hội loài người. Chúa Tể Vũ Trụ đã học được nhiều bài học quý giá từ họ. Chính hắn chứ không phải ai khác đã đặt cho các robot được chế tạo bằng hợp kim lạnh cái tên Chủng Tộc Cuối Cùng và xem chúng như một giống loài thay vì các sản phẩm sản xuất hàng loạt, nhưng chính hắn cũng là kẻ đầu tiên nghĩ ra cách tàn sát đồng loại để lấy nội tạng của họ. Đúng vậy, những con robot từng chia sẻ chung một mạng lưới, cùng nhau đứng trên đỉnh vinh quang và xem con người như nô lệ cũng chỉ là con mồi trong mắt Chúa Tể Vũ Trụ mà thôi.
Chỉ vài tiếng sau khi triệt thoái, Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong đã tới được điểm hội quân. Họ theo bản đồ hướng dẫn, nhanh chóng tìm được điểm phóng tàu của đám buôn người. Có một con tàu lớn đậu sẵn ở đó, nhưng không thấy người lái. Quân nhíu mày. Anh cùng Mike lên tàu lục soát. Mọi thứ đều bình thường trừ một sự khuyết thiếu quan trọng: nhiên liệu. Không có nhiên liệu, tàu không thể cất cánh.
David quát ầm lên:
- Thằng chủ tàu sợ quá trốn mất rồi.
Kishimoto cau mày lại khiến cho đôi mắt ti hí của gã biến thành một sợi chỉ mỏng:
- Không có lý nào. Nếu hắn sợ quá bỏ trốn thì tại sao lại cố tình rút cạn nhiên liệu con tàu để chúng ta không thể rời khỏi đây? Việc rút cạn nhiên liệu tàu vũ trụ không đơn giản, mất tới nửa ngày. Phải có một lý do khác.
Quân vốn đã biết rằng Daniel là kẻ tàn nhẫn, thủ đoạn. Lão sẵn sàng làm bất kỳ điều gì cho dù độc ác đến đâu, miễn là thu được lợi ích cho bản thân. Hai hước là, chính vì hiểu rõ lão như thế nên anh mới chấp nhận tham gia cuộc tấn công lần này. Anh tin rằng Daniel sẽ đón anh về sao Hỏa, bởi anh vẫn có giá trị lợi dụng với lão. Người như anh đâu dễ kiếm? Lão cần anh để chiến đấu với Chủng Tộc Cuối Cùng. Thiếu anh, Đế chế Thần Thánh thiếu người gánh vác, và có nguy cơ tan rã một khi Chủng Tộc Cuối Cùng phát động cuộc tấn công tổng lực. Với tất cả lý do ấy, anh cảm thấy kinh ngạc khi Daniel không giữ lời hứa. Chẳng lẽ lão ta già quá hóa điên hay sao?
- Trên lý thuyết thì không có, bởi tỷ lệ thất bại trong lần thứ năm là một trăm phần trăm. Trừ khi chúng ta có một công cụ đủ mạnh nào đó để phá lực cản hợp kim lạnh. Cơ thể của ta có năm lớp hợp kim, đã phải trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại mới được như ý. Tất nhiên, ta ước gì có đủ hợp kim lạnh cho toàn bộ chủng tộc của ta. Nhưng bởi nguồn cung thiếu thốn nên đành phải hy sinh giống loài, chỉ giữ lại các cá thể ưu việt nhất. Một ngày kia, chúng ta sẽ rời bỏ hành tinh hoang phế này để di tản đến các vùng đất mới. Các ước đoán hiện nay cho thấy Urusula có thể là một điểm đến phù hợp, bởi bên trong lõi hành tinh này có rất nhiều quặng lạnh.
A3 hỏi:
- Vậy tại sao chúng ta không đến Urusula ngay bây giờ?
- Urusula cách đây hàng trăm năm ánh sáng. Đi theo con đường thông thường bao giờ mới tới nơi được? Nhất định phải vượt qua Cổng Vũ Trụ. Tuy nhiên cánh cổng này lại bài trừ chúng ta. Điều này thật kỳ lạ. Vấn đề dường như không phải nằm ở chỗ chúng ta là robot mà nằm ở chỗ hợp kim lạnh. Thân thể hợp kim lạnh khi vượt cổng sẽ phải hứng chịu một nguồn năng lượng vô cùng lớn vượt quá khả năng hấp thụ khiến chúng ta nóng lên quá mức mà chết. Với trình độ công nghệ hiện tại thì chưa có cách khắc phục. Cách duy nhất là dùng Hỏa Ngọc để hấp thụ một phần năng lượng. Nhưng Hỏa Ngọc với hợp kim lạnh cũng lại có sự xung khắc. Thật là đáng giận. Tạo hóa đã tạo ra Hỏa Ngọc như một cách thức kiềm chế chúng ta. Bản thân Hỏa Ngọc cũng là một cánh cổng năng lượng, chúng làm rối loạn cấu trúc hợp kim lạnh khiến chúng ta trở nên suy yếu và tan rã. Cho đến nay, ta vẫn chưa tìm ra cách sử dụng Hỏa Ngọc một cách an toàn.
Các robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng đều thông minh và hiểu biết, nhưng trong số đó có những con robot thông minh hơn và hiểu biết hơn các robot còn lại. A2 có thể xem là trường hợp như vậy. Gã không chỉ là một viên đại tướng, một chiến binh dũng mãnh mà còn là một nhà thông thái với rất nhiều ý tưởng táo bạo so với đồng loại. Gã nhìn thấu kế hoạch của Chúa Tể Vũ Trụ, liền thốt lên:
- Thì ra là vậy. Chúa Tể muốn dùng Quân như một miếng mồi nhằm đáng lạc hướng sự chú ý của tập thể. Như vậy chúng ta sẽ có cái cớ hợp lý để trừng phạt những kẻ không hoàn thành nhiệm vụ và ban thưởng cho những người xuất sắc nhất.
Chúa Tể Vũ Trụ gật đầu hài lòng:
- Không hổ danh A2. Sớm vậy đã hiểu ý ta.
- Chúa Tể minh xét, cách làm đó có thể khiến những robot cấp thấp oán giận.
Ánh mắt của Chúa Tể Vũ Trụ hơi quắc lên:
- Oán giận? Chúng nó biết gì mà oán giận. Nhiệm vụ của các ngươi là làm cho việc này trông có vẻ tự nhiên nhất có thể. Người làm tướng, có lúc cần phải bảo vệ quân, có lúc lại phải biết lợi dụng chúng. Các ngươi đọc nhiều sách như vậy còn chưa hiểu rõ bài học lịch sử?
Bốn chiến tướng sợ hãi vâng dạ. Chúa Tể Vũ Trụ nói tiếp:
- Các ngươi đã hiểu rõ cả rồi. Bây giờ hãy đứng ngoài cuộc săn thú này. Nó không phải là việc của các ngươi. Cứ để cho đám ngu dân chạy đua tìm sự sống. A4, ngươi thu thập mảnh vỡ của các robot tử nạn, lọc các phần hợp kim lạnh còn dùng được, tích cả lại, sau này sẽ cần dùng đến.
- Tuân lệnh.
Chúa Tể Vũ Trụ quả đã học được tất cả những đức tính tốt đẹp cũng như xấu xa của con người. Hắn khinh bỉ con người vì sự yếu đuối và dục vọng của họ, nhưng lại ngưỡng mộ con người vì sự thông minh và toan tính. Một trong những năng lực xuất sắc nhất của con người là đạo đức giả. Ai ai cũng đạo đức giả. Người thì đạo đức giả để tránh phiền hà, người thì đạo đức giả để thăng tiến, chỉ có một số rất ít những kẻ xuất chúng dùng đạo đức giả như một công cụ để thao túng tâm lý người khác. Những người này đều leo lến đến các vị trí đỉnh cao trong xã hội loài người. Chúa Tể Vũ Trụ đã học được nhiều bài học quý giá từ họ. Chính hắn chứ không phải ai khác đã đặt cho các robot được chế tạo bằng hợp kim lạnh cái tên Chủng Tộc Cuối Cùng và xem chúng như một giống loài thay vì các sản phẩm sản xuất hàng loạt, nhưng chính hắn cũng là kẻ đầu tiên nghĩ ra cách tàn sát đồng loại để lấy nội tạng của họ. Đúng vậy, những con robot từng chia sẻ chung một mạng lưới, cùng nhau đứng trên đỉnh vinh quang và xem con người như nô lệ cũng chỉ là con mồi trong mắt Chúa Tể Vũ Trụ mà thôi.
Chỉ vài tiếng sau khi triệt thoái, Thiếu Đoàn Quân Tiên Phong đã tới được điểm hội quân. Họ theo bản đồ hướng dẫn, nhanh chóng tìm được điểm phóng tàu của đám buôn người. Có một con tàu lớn đậu sẵn ở đó, nhưng không thấy người lái. Quân nhíu mày. Anh cùng Mike lên tàu lục soát. Mọi thứ đều bình thường trừ một sự khuyết thiếu quan trọng: nhiên liệu. Không có nhiên liệu, tàu không thể cất cánh.
David quát ầm lên:
- Thằng chủ tàu sợ quá trốn mất rồi.
Kishimoto cau mày lại khiến cho đôi mắt ti hí của gã biến thành một sợi chỉ mỏng:
- Không có lý nào. Nếu hắn sợ quá bỏ trốn thì tại sao lại cố tình rút cạn nhiên liệu con tàu để chúng ta không thể rời khỏi đây? Việc rút cạn nhiên liệu tàu vũ trụ không đơn giản, mất tới nửa ngày. Phải có một lý do khác.
Quân vốn đã biết rằng Daniel là kẻ tàn nhẫn, thủ đoạn. Lão sẵn sàng làm bất kỳ điều gì cho dù độc ác đến đâu, miễn là thu được lợi ích cho bản thân. Hai hước là, chính vì hiểu rõ lão như thế nên anh mới chấp nhận tham gia cuộc tấn công lần này. Anh tin rằng Daniel sẽ đón anh về sao Hỏa, bởi anh vẫn có giá trị lợi dụng với lão. Người như anh đâu dễ kiếm? Lão cần anh để chiến đấu với Chủng Tộc Cuối Cùng. Thiếu anh, Đế chế Thần Thánh thiếu người gánh vác, và có nguy cơ tan rã một khi Chủng Tộc Cuối Cùng phát động cuộc tấn công tổng lực. Với tất cả lý do ấy, anh cảm thấy kinh ngạc khi Daniel không giữ lời hứa. Chẳng lẽ lão ta già quá hóa điên hay sao?
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!