- Ông lấy chúng từ đâu vậy?
- Từ Đảo Chúa.
- Nơi ở của Chúa Tể Vũ Trụ?
- Chuyện đó với tôi thì cũng tương đương với cuộc dạo chơi trong vườn nhà mà thôi.
- Ông thật là siêu phàm.
Adem nhún vai:
- Tôi trả lại ngài ngọc nhưng không thể ban cho ngài tư cách Kiếm Sĩ. Không phải vì tôi không làm được mà điều đó sẽ là sự can thiệp không thể chấp nhận được vào dòng chảy lịch sử. Tôi sẽ làm điều cuối cùng mà tôi có thể làm, đưa ngài đến nơi Alice đang gặp nạn.
Adem đặt tay lên vai của Quân. Toàn thân anh lập tức tỏa sáng và trong tích tắc anh đã thấy mình hiện ra trong căn phòng mà Alice và Benjamin đang chiến đấu cật lực cho sự sống.
Adem trở về Thiên Hà Thuyền. Xendai đang ngồi trên ghế, gương mặt đầy vẻ trầm tư.
- Ta đã vì một người con gái mà trở nên lạc lối. Người ấy thậm chí còn không thèm đoái hoái đến ta. Thương thay cho Xendai vĩ đại.
- Thuyền chủ đã làm một việc tốt.
- Ông nói linh tinh gì vậy? Với những người ở chiều không gian thứ tư như chúng ta thì không còn khái niệm tốt xấu nữa. Ông vừa nói với Quân rằng nếu số phận không cho hắn trở thành Kiếm Sĩ thì số phận đó sai và cần phải giết chết số phận. Vậy mà ông lại ca tụng ta vì đã làm việc tốt?
Adem cúi đầu:
- Là tôi sai, thưa thuyền chủ.
Xendai thở dài:
- Cả ta nữa, ta cũng sai nốt. Thứ duy nhất mà ta cần phải quan tâm là giữ cho vũ trụ này được tồn tại như nó đã tồn tại hàng tỷ năm nay. Trong vũ trụ có hàng nghìn tỷ dải ngân hà, mỗi dải ngân hà có hàng trăm tỷ ngôi sao, mỗi ngôi sao có sự sống lại có hàng tỷ người. Vậy mà ta lại say đắm một cô gái và vì an nguy của cô ấy can thiệp vào dòng chảy lịch sử.
- Thưa Thuyền chủ, thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Đôi khi chúng ta phải can thiệp vì nếu không dòng chảy lịch sử ấy sẽ trở nên méo mó, biến dạng đến mức không thể chấp nhận được. Chúa Tể Vũ Trụ …
- Im đi. Hắn mới đang ở mấp mé cấp sáu. Còn rất, rất lâu nữa mới có thể thay đổi dòng chảy lịch sử. Hắn chỉ là con kiến mà thôi. Ý nghĩ về việc giết hắn còn tiêu tốn nhiều năng lượng của ta hơn cả việc thực sự giết hắn. Ta biết rằng quan điểm của ông khác ta. Ông luôn muốn làm điều tốt và lo lắng cho những mảnh đời nhỏ nhoi, ngăn cản những kẻ độc ác cai trị thế giới này. Nhưng đó không phải là điều nên làm. Adem, ta quyết định rồi. Chúng ta sẽ tự phạt mình bằng cách rơi vào trạng thái Khóa Thuyền trong một triệu năm. Trong một triệu năm ấy, tất cả chúng ta sẽ ngủ say. Con thuyền này sẽ biến mất. Không ai có thể tìm được chúng ta và chúng ta cũng sẽ không biết điều gì đang diễn ra ngoài kia. Đó là hình phạt cho ta và cho ông.
Adem sững người, nhưng rồi rất nhanh lấy lại được sự bình thản:
- Vâng, thưa Thuyền chủ.
Xendai giơ tay lên. Toàn bộ con thuyền lập tức phát sáng. Nó rùng mình một cái rồi biến mất. Trong vòng một triệu năm tiếp theo, con thuyền này và tất cả những người sống bên trong thuyền sẽ trở nên vô hình và mất sạch ý thức. Chỉ những người đột phá được không gian thứ tư mới có thể nhìn thấy họ, và chỉ những người cùng đẳng cấp với Xendai mới có thể thức tỉnh được họ.
Trở lại với Quân và những gì xảy ra bên trong con tàu soái hạm của Đế chế. Lúc này cấp dưới của Benjamin đã phát hiện ra tình hình, chúng vội vã bơm khí độc vào trong phòng. Alice sức đã yếu, lúc ấy lại càng yếu hơn. Cô sắp không còn khống chế được Benjamin cùng Tứ Đại Thủ Vệ nữa. Quân được Adem đưa thẳng đến căn phòng, đầu óc còn đang mơ hồ hỗn loạn đã trúng ngay khí độc làm cơ thể ngất ngây. Benjamin thấy anh bước ra từ không khí, hoảng sợ cực điểm. Trong người hắn bỗng phát sinh sức mạnh phi thường. Hắn cầm lấy túi nang sao độc, cố gắng bò ra khỏi phòng. Chỉ cần bò được ra khỏi phòng là thoát được sự khống chế của Alice. Quân gắng gượng bò theo. Ngay trước khi Benjamin chạm được tay vào cánh cửa ra vào, Quân đã tóm được hắn. Hai người đàn ông vật lộn trên sàn. Họ vật lộn bằng sức khỏe tự nhiên, không hề có công cụ nào hỗ trợ. Benjamin bị Alice rút hết sức lực, cơ thể rất yếu, nhưng Quân cũng chẳng khá hơn. Anh đã nhịn đói ba tuần nay, trên người chỉ còn da bọc xương, trúng cơn gió lớn khéo cũng bay mất. Đây là cuộc đấu của ý chí và khao khát sống. Người nào có ý chí lớn hơn sẽ thắng.
Benjamin chiếm được thượng phong. Hắn đè Quân xuống sàn, hai tay siết cổ anh. Quân không thở được, sắc mặt đỏ bừng. Ánh mắt đã hơi mờ đi. Bàn tay của anh quờ quạng trong không khí một cách tuyệt vọng. Gương mặt của Benjamin tàn ác như một con quỷ. Đây là lúc hắn thể hiện toàn bộ góc khuất tăm tối trong con người mình, một kẻ máu lạnh thích tra tấn, hành hạ và giết chóc. Sự độc ác hiện ra rành rành trong ánh mắt, trên gương mặt và khiến hắn trở nên xấu xí và đáng sợ. Sự độc ác ban cho hắn sức mạnh. Hắn cảm thấy với mỗi cú siết cổ hắn lại khỏe hơn và lực siết lại dữ dội hơn. Hắn thích cái cảm giác được tự tay giết Quân. Hơn thế nữa còn là tự tay giết chết anh trước mắt người yêu cũng sắp chết của anh. Sau đó hắn sẽ chiếm đoạt thi thể Alice bên cạnh thi thể nguội lạnh của Quân và hạ nhục cả hai người. Hắn là một con quỷ ác độc như vậy đó. Hắn cảm nhận rõ ràng chiến thắng đang ở rất gần. Chỉ cần cố thêm chút ít nữa thôi. Đúng lúc ấy Quân với tay tóm được túi nang sao độc, cho vào trong miệng cắn nát. Túi độc vỡ ra, khí độc chui tọt vào cổ họng.
Benjamin bừng tỉnh. Hắn đã bị lừa. Quân đã cố tình tạo điều kiện cho hắn bóp cổ anh để có cơ hội đoạt lấy túi nang. Đây không chỉ là cuộc chiến ý chí sinh tồn mà còn là cuộc đấu của trí thông minh. Và trong cuộc đấu này, Quân đã thắng. Anh không chỉ khỏe hơn mà còn thông minh hơn và đây là điều khiến Benjamin cảm thấy bị đả kích nặng nề hơn cả. Hắn thua rồi. Số phận của hắn đã được định đoạt.
Sáu viên ngọc Thiện bay lên cổ tay phải của Quân, tạo thành cấu trúc lục giác huyền thoại. Sáu viên ngọc Ác cũng tạo hình tương tự bên cổ tay trái. Thiện Kiếm hiện hình. Một chiêu chém ra, Benjamin cùng Tứ Đại Thủ Vệ đều bay đầu. Quân bế Alice phá thành thuyền bay ra, trên tay cầm theo cái đầu nhỏ máu tong tỏng của Benjamin. Anh đứng sừng sững giữa trời, xung quanh là các phi thuyền ken đặc của Đế chế, bên dưới là hàng trăm triệu quân đang không ngừng tàn sát lẫn nhau. Một tiếng thét vang lên, báo động cho cả chiến trường. Tất cả đều ngước nhìn anh như nhìn vị thần linh hiện thế.
- Vũ Đế Quân. Ngài ấy đã trở lại.
Một người khôn ngoan và tinh mắt nhìn ra cái đầu của Benjamin:
- Trời ơi. Ngài đã giết chết Benjamin để lấy lại ngôi vị Hoàng Đế Nhị Tinh. Tất cả chúng ta đều là thần dân của ngài.
Binh sĩ buông súng. Thanh danh của Hoàng Đế Nhị Tinh quá lớn. Không ai dám đương đầu với Sát Thần Quân và Vũ Trụ Đệ Nhất Kiếm Sĩ. Hơn nữa họ đã chán ghét cuộc chiến khốc liệt này đến tận cổ, chỉ mong sao nó sớm kết thúc để được về nhà.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!