Gã cầm tay Mai Phương, xúc động nói:
- Cảm ơn cô vì đã cứu tôi.
Mai Phương còn chưa kịp nói gì, khu căn cứ quân sự đã rúng động. Đàn bướm lúc ấy vừa hay ập đến, chúng ăn ngấu nghiến tường, mái thép và mọi vật liệu mà chúng tìm thấy. Cả một công trình đồ sộ cứ thế tan biến trong cơn bão màu đỏ.
Thần Kiếm Thiên Ma lấy hơi, chu miệng, thở ra:
- Hơi Thở Quỷ Dược.
Từ mồm gã phun ra một luồng khí màu vàng có tốc độ di chuyển nhanh hơn đạn bắn, luồng khí này tản ra theo một góc chín mươi độ, bao trùm một khoảng cách cực rộng và xa, khí này đi đến đâu bướm chết và tan thành nước đến đó, không con nào chịu nổi.
Điều kỳ diệu là Trần Mai Phương đứng ngay cạnh gã mà không trúng độc. Cần biết rằng chất độc này lợi hại vô cùng, có thể xuyên qua tầng tầng lớp lớp quần áo bảo hộ, mặc bao nhiêu áo mà bị quét trúng cũng chết ngay. Lý do cô không trúng độc là vì Thần Kiếm Thiên Ma có khả năng kiểm soát Hơi Thở Quỷ Dược đến tận cấp độ phân tử, nhờ thế mà gã điều chỉnh được phạm vi đòn đánh với độ chính xác đến từng micromét, chất độc không vì gió mà phát tán ra ngoài khu vực mà gã muốn xua khí độc đến. Sức mạnh này quả là nghịch thiên, là bước tiến đại nhảy vọt so với chính bản thân gã chỉ vài phút trước đây. Gã một bước tiến thẳng vào hàng ngũ cao thủ bậc nhất vũ trụ ngày nay, điều mà chính gã cũng không ngờ và không dám tin.
Thần Kiếm Thiên Ma bay lên trời, liên tiếp tung ra Hơi Thở Quỷ Dược. Bướm con chết đến hàng triệu. Những con bướm này đều có sự liên thông về mặt sinh mệnh với nhau, điều này giúp chúng có sức sinh tồn mãnh liệt, nhưng đồng thời cũng dễ bị tổn thương trước Hơi Thở Quỷ Dược. Những con bướm ở cách địa điểm này rất xa cũng bị khí độc tác động, rũ cánh rơi xuống đất, nếu không chết ngay thì cũng rơi vào trạng thái thoi thóp, dễ dàng bị quân đội Liên Minh sát hại.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên trong không trung. Bướm Phượng Hoàng nhận thức được đàn con mình đang chết như ngả rạ, liền đập hai cánh bay về phía Thần Kiếm Thiên Ma, ý muốn tiêu diệt gã để rửa hận. Cú đập cánh của nó tạo nên cơn cuồng phong thổi bay cả xe tăng, bầu trời biến sắc, cây cối nghiêng đổ hàng loạt. Thần Kiếm Thiên Ma phóng Thiên Ma Kiếm cầm trên tay, kích hoạt dòng chảy năng lượng bên trong thanh kiếm.
Thiên Ma Kiếm là từ Thù Kiếm biến đổi mà ra. Sau khi được Alice cải tạo, thanh kiếm này hút lấy máu đen của Thần Kiếm Thiên Ma, tạo thành một thanh huyết kiếm màu đen, mỗi lần lại tỏa ra một làn khói đen ươn ướt vô cùng kỳ lạ.
Thiên Ma Kiếm sáng lên, càng sáng càng đen thẫm như hố đen vũ trụ, nhiệt năng càng lúc càng cao, theo sự tăng nhiệt độ này Nước Vàng trong người Thiên Ma sôi lên, hóa hơi, độc hơn trước không biết bao nhiêu lần. Xung quanh người gã hiện ra một tầng hơi nước màu vàng, tầng hơi này có đặc điểm là đi theo cơ thể chứ không phát tán một cách hỗn loạn, chẳng khác một lớp giáp hơi nước, bất kể sinh vật sống nào hễ tiến vào là chết ngay, nhưng không chỉ sinh vật sống mà ngay cả vật chất xâm nhập cũng bị ăn mòn và tiêu biến tựa như bị ném vào một biển axit cực kỳ đậm đặc.
Bướm Phượng Hoàng có bốn thứ vũ khí lợi hại, một là phun đàn con tạo thành quân đội đông đảo, lấy đông hiếp ít, hai là dùng hàm răng cứng hơn sắt thép cắn xé kẻ địch, ba là hút tinh lực của đối phương, bốn là vỗ cánh tạo gió bão. Nó cũng là một sinh vật có trí thông minh rất cao, từ cách xa vài trăm mét nhìn thấy Quỷ Dược Giáp đã biết nguy hiểm rình rập, không thể đánh theo lối cận chiến, nghĩa là hai vũ khí đầu coi như đã bị vô hiệu, chỉ còn hai cách sau. Nó liền đập cánh liên tiếp, tạo thành cơn cuồng phong khủng khiếp. Tốc độ đập cánh của nó còn nhanh hơn ong mật, khoảng năm trăm lần mỗi giây, lấy kích thước cơ thể khổng lồ với sải cánh dài hai mươi mét mỗi bên, có thể làm rung chuyển cả trời đất.
Thần Kiếm Thiên Ma đứng lơ lửng giữa trời đất, không hề động đậy mà bao nhiêu bão tố ập đến đều tan biến cả. Hóa ra Quỷ Dược Giáp quá lợi hại, chẳng những tiêu diệt được vật thể tĩnh mà ngay cả các luồng không khí động một khi chạm vào cũng bị diệt sạch sẽ. Gã đứng sừng sững một chỗ, bất kể Bướm Phượng Hoàng làm gì cũng chẳng ảnh hưởng được chút nào.
Bướm Phượng Hoàng cả sợ, bèn dùng đến chiêu cuối cùng: hút tinh lực. Nó thuộc về một chi trong họ Bướm Biến Hình, thừa hưởng nguyên vẹn khả năng đặc dị của tổ tiên, hơn nữa còn là bướm chúa và đã tiến hóa thêm một tầng nấc nữa nên sức mạnh lại càng trở nên ghê gớm, dã tâm vừa nổi toàn thân đã phát ra ánh sáng đỏ quạch khiến người bình thường không thể nhìn vào trực tiếp. Dòng tinh lực từ cơ thể Thần Kiếm Thiên Ma đổ vào Bướm Phượng Hoàng tựa như một dòng sông, con bướm còn chưa kịp mừng đã thấy cơ thể nôn nao, cơn đau lan từ bụng ra toàn thân, hóa ra trong tinh lực ấy hòa lẫn khí độc Nước Vàng. Bướm Phượng Hoàng sợ mất mật, không dám hút thêm nữa, vội quay đầu bỏ chạy.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!