Trong thời kỳ đỉnh cao, có tới hai mươi con rồng nước cùng tồn tại trên bề mặt hành tinh, con nào cũng gần như bất tử. Chúng chỉ hấp thụ nước chứ không cần ăn uống, cơ thể có khả năng liên tục sinh ra các tế bào mới thay thế tế bào cũ già yếu nên lão hóa vô cùng chậm. Như con rồng nước này đã được sinh ra từ cách đây hai mươi triệu năm, là con vật có tuổi thọ cao nhất không chỉ trong giới bò sát hay động vật mà toàn bộ hệ sinh vật trên hành tinh Urusula, là mẹ của sáu con rồng nước khác. Rồng nước khó đẻ, hoài thai rất lâu, hơn nữa đẻ xong rồi rồng nước con lớn chậm, quá trình trưởng thành kéo dài trong cả chục năm, dễ trở thành mồi ngon cho các loài ăn thịt khác. Tuy nhiên, tất cả những điều này vẫn chưa đáng sợ bằng Bướm Đen Biến Hình, thiên địch số một của rồng nước.
Cách đây một trăm nghìn năm, bướm Urusula phát sinh biến dị, một số con đột nhiên có được khả năng ăn tinh. Chúng hút cạn tinh lực của các loài động vật, gây ra cuộc thảm sát diện rộng, ngay cả rồng nước cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Thảm hơn, chúng còn là con mồi ưa thích nhất của Bướm Đen Biến Hình. Cơ thể chúng to lớn, di chuyển chậm, mỗi lần nằm nghỉ ngơi có thể kéo dài trong vài chục ngày, không để ý đến những con bướm nhỏ bé đậu trên thân. Kết quả là rồng nước ở đâu Bướm Đen Biến Hình ồ ạt kéo đến đấy. Chúng mở đại tiệc trên thân rắn, hút cạn sạch sức lực cho đến khi chúng yếu quá mà chết mới thôi.
Con bướm chúa chết trên đỉnh núi là đại thù của cả họ rồng nước. Mình nó đã tiêu diệt năm người anh em, họ hàng, con cái của nó, nhờ tinh lực của rồng nước mà nó đã tiến hóa lên đến mười cặp cánh và mọc ra đôi chân đại bàng, trở thành một con siêu quái vật, bá chủ cả vùng trời. Năng lực của nó cực kỳ bá đạo, có thể cách không hút tinh, chẳng những động vật mà thực vật cũng không tha, gần như bất tử bất diệt. Nó đã săn lùng con rồng nước trong hang lâu lắm rồi, nhưng chưa lần nào thành công.
Con rồng-nước-trong-hang tồn tại được lâu như vậy không phải nhờ may mắn. Ngoài sức mạnh không có đối thủ, nó còn có khả năng thích nghi cực tốt. Sau một trăm nghìn năm trốn chạy, nó dần dần phát sinh ra một khả năng vô cùng đặc dị. Nó tiết ra một chất kịch độc có khả năng ức chế hệ thần kinh mọi loài động vật, nhưng đặc biệt nhạy trên Bướm Đen Biến Hình, những con bướm đen nào cố gắng hút tinh lực sẽ bị đầu độc đến nỗi cơ thể trở nên tê liệt. Điểm đặc sắc là chất độc này tan rất chậm, con vật trúng độc sẽ tê liệt cho đến chết. Khi phát hiện ra điều này, loài Bướm Đen Biến Hình trở nên cảnh giác. Chúng không dám lại gần lãnh địa của rồng-nước-trong-hang. Tuy nhiên bướm chúa không cam chịu như vậy. Nó cảm giác mình vẫn có thể tiến hóa thêm một lần nữa. Khoảng cách gần lắm rồi. Nếu có thể hút tinh lực của rồng nước trong hang thì nhất định kỳ tích ấy sẽ xảy ra. Sức mạnh tuyệt đối cho phép nó mơ tưởng điều mà con cháu nó không dám làm. Vào cái ngày định mệnh ấy, nó đã lượn lờ trên vách núi, nơi bên trong con rồng nước vẫn đang ẩn nhẫn, và phát hiện ra sáu quả trứng rắn. Sự háu ăn và chủ quan đã khiến nó trở nên mù quáng. Nó hạ cánh xuống thành núi, không hề hay biết rằng mình đang rơi vào cái bẫy giăng sẵn. Đúng lúc nó đang mải mê hút tinh lực từ sáu quả trứng thì từ trong hang cái lưỡi rắn đã phóng ra, mạnh còn hơn đạn đại bác, một đòn xuyên thủng bụng nó, chất độc lập tức lan ra toàn thân khiến trong phút chốc nó trở nên tê liệt. Nó chết trong tư thế đôi cánh giang rộng, móng sắc cắm sâu vào đá núi. Nhưng trong sát na ấy, nó đã dùng toàn bộ sức lực tích tụ của đời mình hút trọn tinh lực của kẻ thù. Con rắn rơi từ trên cao xuống đáy hang. Nó đã quá yếu mệt, cơ thể bị tổn thương trầm trọng. Nó cần uống nước, rất nhiều nước để phục hồi, nhưng trong núi không có nước. Trong cuộc chiến sinh tồn, nó đã làm điều mà nó vẫn thường làm trong những năm tháng hạn hán, đó là tự tiết ra nước để uống. Cơ thể nó phân hủy thành nước, theo năm tháng nhỏ dần lại. Nước từ trong cơ thể nó chảy ra, tạo nên một dòng suối nhỏ trong khu rừng. Những con Bướm Đen Biến Hình ngửi thấy mùi rắn, không dám tiến vào.
Quân và Alice cứ đứng sững nhìn con rắn, không dám động đậy. Nó quá to lớn, quá đáng sợ, quá uy dũng, tựa như vị vua thất trận vẫn giữ được phong thái trấn nhiếp người khác. Sau một hồi, Alice bất giác giơ tay lên, không vì lý do nào khác ngoài mong muốn được chạm vào con vật hung bạo kia xem da thịt nó thế nào, nhưng đúng lúc ấy con rồng nước mở mắt. Hóa ra nó vẫn chưa chết. Cặp mắt xanh leo lét của nó nhìn thẳng vào Alice, tròng mắt dẹt thẳng đứng to đến nỗi có thể nhét nguyên cơ thể của cô vào mà vẫn còn dư chỗ. Alice chưa bao giờ sợ điều gì đến thế. Ngay cả lúc đi qua Cổng Vũ Trụ cô vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng con quái vật này là một thử thách hoàn toàn khác biệt. Ánh mắt của nó chứa đầy lòng căm thù và nỗi uất hận của kẻ đã từng có tất cả rồi lại mất tất cả. Sinh vật hai chân kia mang theo cái mùi mà nó căm ghét hơn bất kỳ thứ gì trên đời. Lòng hận thù mang lại cho nó sức mạnh. Cơ thể nó khẽ chuyển động. Chỉ một động tác ấy thôi đã khiến nước vỗ vào thành hang như sóng thần. Quân đứng chắn ngang người của Alice để bảo vệ cô, nó thúc giục cô trèo lên cao, theo đường cũ thoát ra ngoài. Sóng vỗ vào người nó, ép nó va vào đá tưởng gãy xương sườn. Quân nghiến răng chịu đau, quay đầu nhìn lại, thấy con rắn đã ở cách mình chỉ khoảng năm mét. Ở khoảng cách này, con mắt khổng lồ gần như dán sát vào cơ thể bé nhỏ của nó, nó thậm chí còn có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong nhãn cầu. Con rắn hơi nhếch môi, phụt ra một luồng khí tanh, đây là chất độc làm tê liệt hệ thần kinh. May mà sau nhiều năm chờ chết, sức mạnh của khí độc đã giảm đi đáng kể, chứ cách đây hai trăm năm thì chắc chỉ cần một hơi này đã đủ để hạ gục cả chục người như Quân rồi. Alice trúng khí độc, cơ thể lập tức sinh ra phản ứng khác thường. Vốn trên người cô có bột bướm chúa, bột này thẩm thấu qua da vào trong máu, lúc tiếp xúc với khí độc người như hóa đá. Mức độ tác động lên Quân nhẹ hơn nhiều, nó vẫn có thể di chuyển một cách chậm chạp. Trong cơn nguy biến, nó chợt nhớ đến Hỏa Kiếm, thứ vũ khí duy nhất nó có và cũng là thứ mà nó lúc nào cũng khao khát được sử dụng. Nó cố hết sức móc túi lấy ra sáu viên ngọc, cùng lúc ấy con rắn cũng đang chậm rãi trườn về phía nó. Lưỡi rắn thè ra, chuẩn bị cho một cú đâm hứa hẹn sẽ xuyên thủng ngực hoặc bụng nó và tiễn nó về thế giới bên kia. Mọi thứ diễn ra vô cùng chậm nhưng cũng vô cùng căng thẳng. Quân tung sáu viên ngọc lên, chúng kết nối thành hình lục giác lơ lửng trên không. Hỏa Kiếm lập tức hiện ra. Quân liều mình cầm lấy chuôi kiếm, đỡ cái lưỡi đang đâm đến. Lưỡi con rắn lập tức đứt làm đôi. Quân tiện thể đâm tới, xuyên thủng đầu con rắn sâu đến tận chuôi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!