Quân cúi xuống, hôn đôi môi đang run rẩy của Alice. Bàn tay khỏe mạnh của anh thọc vào mái tóc vàng thơm mùi hương nồng nàn của cô, mùi hương tự nhiên phát ra từ cơ thể mà không cần viện đến bất kỳ loại nước hoa nào. Cảm giác thật ngây ngất. Trong đêm tối, giữa những tiếng ti ti, ti ti đầy phấn khích của đàn bướm, hai người hòa vào làm một.
Phải chăng đây là tình yêu? Quân không biết. Anh luôn cẩn thận với các khái niệm. Trong năm năm chung sống trên Urusula, Quân chưa bao giờ phát sinh khao khát giới tính hay tưởng tượng những điều trần tục cho dù thầm kín với Alice, có lẽ vì từ người cô toát lên một khí chất thanh khiết và cao quý quá đỗi, nó triệt tiêu ham muốn đàn ông trong anh. Ngược lại, anh thường mơ về Angelie, người con gái quá cố, và tự hỏi nếu cô còn sống thì cô sẽ như thế nào, vẫn hung hăng và bốc đồng hay nền nã hơn. Mỗi lần nghĩ về cô, anh đều cảm thấy sự cuồng nhiệt mà anh không cảm nhận được từ Alice.
Dẫu vậy, Quân cũng biết rằng mình sẵn sàng hy sinh bất kỳ điều gì để được ở bên cạnh Alice và làm bất kỳ điều gì để che chở cho cô. Số phận đã gắn kết hai người lại với nhau trên một con thuyền và đến cùng một địa điểm, họ không biết mình có thể ở cùng nhau bao lâu, nhưng giờ phút thiêng liêng này đã trở thành bất tử trong cuộc đời họ.
Hãy để lại cặp uyên ương đang tận hưởng hương vị tuổi xuân trên hành tinh Urusula để trở về với sao Hỏa. Lúc này, mặc dù vẫn giữ cái tên nội bộ Đế chế Thần Thánh nghe đầy hiển hách, trên thực tế vương quốc của Daniel đã trở thành một thuộc quốc của Trái Đất. Theo thỏa thuận, mỗi năm sao Hỏa phải cống nạp năm nghìn nô lệ và rất nhiều khoáng sản quý hiếm cho Chủng Tộc Cuối Cùng để duy trì nền hòa bình. Những người dân sống trên sao Hỏa đã tận lực phản kháng, nhưng họ sớm nhận ra rằng Daniel là một tên bạo chúa khát máu không hề có chút lòng nhân ái nào. Lão ra lệnh tàn sát tất cả các cuộc nổi dậy, buộc những tên phản loạn phải làm những công việc hầm mỏ khắc nghiệt để khai thác càng nhiều Hỏa Ngọc càng tốt. Một phần lớn số ngọc đó được gửi đến Trái Đất, nhưng cũng không ít được giữ lại và trở thành vũ khí của các Kiếm Sĩ mới.
Sau khi Angelie, Lý Hy Hoa và Akash tử nạn, số lượng Kiếm Sĩ giảm một phần ba xuống còn sáu người. Tuy nhiên chỉ trong vài năm, đã tăng lên thành mười người. Những cái tên mới này từ đâu mà ra? Thật đáng ngạc nhiên, họ chính là những người Trái Đất chạy trốn lên sao Hỏa. Mặc dù không gian bị kiểm soát chặt chẽ, vẫn có các chuyến tàu chở lậu người xuất phát từ các bãi phóng hoạt động trái phép. Những người đến sao Hỏa được thử cho cầm kiếm và nếu may mắn họ sẽ trở thành một Kiếm Sĩ phục vụ cho hoàng đế Daniel.
Trong số những Kiếm Sĩ mới xuất hiện, có một cái tên đặc biệt xuất chúng là David Caruso, đến từ bang Texas của Mỹ. Dường như gã sinh ra để trở thành Kiếm Sĩ, đồng đội gã không ai chống lại được một chiêu. Cũng giống như chủ nhân của mình, gã là một kẻ tàn nhẫn và hiếu sát, nhưng trong khi Daniel luôn tỏ ra tự cao tự đại thì David lại hành xử như một con bệnh đang lên cơn điên. Sự hung bạo của gã khiến tất cả mọi người đều e sợ, chỉ mỗi Daniel cảm thấy thích thú.
Một ngày kia, Daniel triệu tập David vào để gặp mặt. Tên Kiếm Sĩ quỳ xuống cúi chào vị hoàng đế:
- Hoàng đế cho gọi tôi?
- Đứng lên đi. – Daniel khoát tay ra hiệu. – Này tên nô lệ trung thành của ta, ngươi có biết điều bận tâm nhất với ta lúc này là gì không?
David nghiến răng nói:
- Ngài tức giận đám robot nhưng không có cách nào tiêu diệt được chúng.
- Đúng vậy. Cử chỉ của ngươi điên khùng nhưng thực sự không phải là một thằng đần. Sự chênh lệch lực lượng giữa hai bên quả thực khiến ta bất an. Chủng Tộc Cuối Cùng sở hữu bốn quân đoàn, mười hai đại đoàn, bốn vạn phi thuyền chiến đấu và hàng triệu máy bay không người lái. Chúng có thể quét sạch hành tinh của chúng ta trong một trận càn duy nhất. Chúng ta không phải là một đảo quốc được phòng thủ cẩn mật mà là một con đĩ đang dang rộng hai chân chờ ngày lũ chó đẻ ấy đến làm thịt. Thật là ô nhục, David ạ, thật là nỗi ô nhục.
David vung tay, thanh Hỏa Kiếm lập tức hiện ra.
- Nếu chúng dám đến đây, tôi sẽ đâm chết chúng.
- Ồ, hình như ta đánh giá trí thông minh của ngươi hơi quá cao so với thực tế. Cái thanh kiếm cỏn con đó không biết có giết nổi một con robot đơn lẻ hay không. David, ngươi chưa từng dùng kiếm đấu với robot, còn ta đã làm điều đó rồi, và đánh nhau với chúng không dễ như ngươi tưởng tượng đâu.
- Nghe nói hoàng đế bệ hạ đã tìm ra cách xử chúng.
Daniel cau mày:
- Ngươi thính tai quá đấy, David ạ. Một thằng võ biên lúc nào cũng huênh hoang và đòi chém người ta thành mấy khúc như ngươi mà sao chuyện gì cũng biết.
- Đó là vì sức mạnh của bệ hạ như vầng thái dương, tỏa sáng đến cả những kẻ mù điếc.
- Thôi, thôi, đừng nịnh bợ ta. Quả là trong năm năm qua, ta đã tập luyện không ngừng nghỉ. Vấn đề không phải nằm ở thanh kiếm, mà vấn đề nằm ở ta. Do năng lực yếu kém mà ta chỉ sử dụng được một phần nhỏ sức mạnh của nó. Nó giống như một đóa hoa nhiều lớp, kẻ dốt nát bóc được lớp đầu tiên và cho đó là tất cả, không biết rằng bảo vật được giấu ở trong cùng. Ta nói để ngươi cũng biết, David. Hỏa Kiếm không chỉ dùng để đâm chọc giống như mổ bò mà còn có thể dùng theo nhiều phương cách khác nhau. Những phương cách ấy tùy thuộc vào khả năng giao tiếp của ngươi với thanh kiếm. Nếu ngươi thuyết phục được nó tin ngươi thì nó sẽ ban cho ngươi vô vàn sức mạnh mà chính bản thân ngươi cũng không thể tưởng tượng ra nổi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!