GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171 #172 Chương 172 #173 Chương 173 #174 Chương 174 #175 Chương 175 #176 Chương 176 #177 Chương 177 #178 Chương 178 #179 Chương 179 #180 Chương 180 #181 Chương 181 #182 Chương 182 #183 Chương 183 #184 Chương 184 #185 Chương 185 #186 Chương 186 #187 Chương 187 #188 Chương 188 #189 Chương 189 #190 Chương 190 #191 Chương 191 #192 Chương 192 #193 Chương 193 #194 Chương 194 #195 Chương 195 #196 Chương 196 #197 Chương 197 #198 Chương 198 #199 Chương 199 #200 Chương 200 #201 Chương 201 #202 Chương 202 #203 Chương 203 #204 Chương 204 #205 Chương 205 #206 Chương 206 #207 Chương 207 #208 Chương 208 #209 Chương 209 #210 Chương 210 #211 Chương 211 #212 Chương 212 #213 Chương 213 #214 Chương 214 #215 Chương 215 #216 Chương 216 #217 Chương 217 #218 Chương 218 #219 Chương 219 #220 Chương 220 #221 Chương 221 #222 Chương 222 #223 Chương 223 #224 Chương 224 #225 Chương 225 #226 Chương 226 #227 Chương 227 #228 Chương 228 #229 Chương 229 #230 Chương 230 #231 Chương 231 #232 Chương 232 #233 Chương 233 #234 Chương 234 #235 Chương 235 #236 Chương 236 #237 Chương 237 #238 Chương 238 #239 Chương 239 #240 Chương 240 #241 Chương 241 #242 Chương 242 #243 Chương 243 #244 Chương 244 #245 Chương 245 #246 Chương 246 #247 Chương 247 #248 Chương 248 #249 Chương 249 #250 Chương 250 #251 Chương 251 #252 Chương 252 #253 Chương 253 #254 Chương 254 #255 Chương 255 #256 Chương 256 #257 Chương 257
Tiếp
Alice òa lên khóc. Câu nói ấy thật tồi tệ, nó buộc cô phải đối diện với một sự thật cay đắng: cô đã mất anh vĩnh viễn. Cho dù có đánh bại được đám người này thì Quân cũng không thể trở về với cô được nữa. Ý nghĩ đó tựa như một quả núi nặng nề đè lên vết thương vốn đã sâu hoắm trong lòng cô. Cô đã mất cả bố lẫn mẹ, không người thân thích, đàn bướm mà cô xem như con đã bị giết gần hết, cánh rừng mà cô đã sống hạnh phúc suốt phần đời niên thiếu đã bị hủy diệt. Hành tinh này về cơ bản đã biến thành một hành tinh chết trong mắt cô. Và giờ đây Quân sẽ bỏ cô mà đi. Nếu anh ở lại thì ít nhất họ vẫn còn được gặp nhau và nói chuyện với nhau mỗi ngày, nhưng xem ra trái tim của anh đã đặt ở một nơi khác. Nơi đó không có cô.

Từ nay cô sẽ sống như thế nào? Alice không biết. Cô đã quá quen với cuộc sống bên cạnh Quân đến nỗi cô không thể tưởng tượng một cuộc sống thiếu vắng hình bóng của anh sẽ như thế nào. Cô chỉ biết rằng nó sẽ cô độc đến mức trái tim cô không chịu đựng nổi. Tối nay, khi mặt trời lặn đi và màn đêm trùm lên khu rừng đã bị tàn phá không còn gì, chỉ còn lại những cành cây khô khốc cháy đen, cô sẽ lang thang một mình giữa những bãi đất trống như tha ma hay ngồi ven hồ và nhìn lên bầu trời xa xăm, tưởng tượng ra vùng đất nơi người yêu mình đang hướng về? Ai sẽ lắng nghe những tâm sự của cô, cùng cô chia sẻ buồn vui? Ai sẽ là người để cô tựa đầu vào và cảm nhận hơi thở ấm nóng trong những đêm dài tăm tối? Thế giới mà cô biết đã biết, một thế giới mới đang bắt đầu, nhưng nó không chứa đựng bất kỳ hy vọng nào mà chỉ chất chứa nỗi buồn thăm thẳm.

Alice thì thầm:

- Em sẽ nhớ anh lắm.

Quân định cầm bàn tay cô, nhưng rồi lại rụt lại. Anh sợ chất độc sẽ lây qua da thịt cô.

- Anh cũng sẽ không bao giờ quên em. Nếu tìm ra cách loại bỏ khí độc này, nhất định anh sẽ làm.

- Có thật không?

Quân nghẹn lời. Alice mỉm cười cay đắng:

- Anh từ bỏ khí độc sẽ không còn được làm Kiếm Sĩ nữa. Liệu anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả vinh quang, địa vị, ước mơ từ thủa bé, chỉ để được gần em không? Có thật anh sẽ chấp nhận làm một người bình thường, sống một cuộc sống tẻ nhạt, chôn chân trên một hành tinh không bóng người và cả bóng động vật, trong khi những người kém cỏi hơn anh nhiều được ca ngợi và tôn vinh? Quân à, bây giờ em còn trẻ và đẹp, nhưng rồi em sẽ già đi, có thể rất nhanh thôi, và khi ấy anh sẽ nhận ra đâu mới là thứ anh thực sự khao khát. Em ngờ rằng thứ đó không phải là em. Em luôn có cảm giác trái tim của anh đang đặt ở một nơi nào đó rất xa xăm mà em không thể chạm đến được.

Quân khẽ run lên. Quả thật anh không thực sự tin chắc mình sẽ có đủ dũng khí từ bỏ mọi thứ chỉ để được sống bên Alice.

Alice nhận ra sự do dự trong mắt Quân. Cô cười mỉm, nụ cười của sự đau khổ và tuyệt vọng. Cô xoay người lại, cùng Điệp Tiên Tử chạy vào trong rừng Ánh Sáng.

- Alice …

Michael Kors hạ cánh xuống bên cạnh Quân. Ông ta kiên nhẫn đợi cho đến khi Quân bình tĩnh lại mới bảo:

- Chúng ta đi thôi. Hy vọng cô ấy sẽ quên.

- Cô ấy sẽ không quên đâu. Alice là người rất tình cảm.

Quân theo Michael đến phi thuyền Thanh Gươm Đế Chế. David tiếp anh bằng ánh nhìn đầy căm ghét. Anh không chỉ giết bạn của gã, mà còn khiến gã nếm trải cảm giác thua cuộc và chạy trốn. Kishimoto không nói gì, nhưng Quân biết rằng thằng cha thâm hiểm này không nghĩ được điều gì tốt đẹp. Adrian, Jakob và Sven đều cảnh giác và xa lánh. Chỉ có Michael Kors là nồng ấm. Ông ta dẫn anh về phòng riêng rồi bảo:

- Aston là bạn tôi. Cậu ta nói với tôi rằng cậu là một con người tử tế và dũng cảm. Lần này hoàng đế cử bảy người chúng tôi đi đón cậu về cho thấy ngài đặc biệt tin tưởng cậu, hy vọng sau này chúng ta có thể hợp tác với nhau.

Quân không nói gì, đóng cửa phòng lại.

Con tàu Thanh Gươm Đế Chế rời khỏi hành tinh Urusula. Trong căn phòng chật hẹp khép kín, không có cách nào quan sát được bên dưới, Quân chỉ có thể lặng lẽ ngồi yên một chỗ, trái tim chứa đầy sự day dứt và buồn bã.

Thân xác anh đến sao Hỏa mà tâm trí đã ở lại Urusula. Trong đầu anh chỉ toàn hình bóng của Alice. Chuyến đi lần này chắc sẽ kéo dài nhiều năm, biết bao giờ mới được gặp lại cô đây? Trong thời gian ấy, không biết cô sống có tốt không, liệu có bất trắc nào xảy ra không? Alice mạnh mẽ, can trường lắm, lại sở hữu năng lực kỳ diệu, nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ giữa thế giới muôn vàn cạm bẫy, mỗi lần nghĩ về hoàn cảnh cô đơn và đáng thương của cô trái tim của Quân lại đau nhói.

- Alice, anh cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho em. Cuộc sống này thật quá khắc nghiệt với hai ta.

Phi thuyền băng qua Cổng Vũ Trụ, trở về sao Hỏa. Quãng đường dài hàng trăm năm ánh sáng chỉ diễn ra trong khoảng khắc. Về đến sao Hỏa, các Kiếm Sĩ tản đi hết, Michael Kors dẫn Quân vào ra mắt Daniel. Gặp anh, Daniel tỏ ra vui mừng khôn xiết.

- Quân, đã bao năm không gặp. Ta thật hài lòng khi thấy chú mày lớn lên, chững chạc và trưởng thành hơn trước nhiều. Khá lắm, khá lắm, còn hơn cả mong ước nữa.

Quân thấy thái độ của lão chân thành, cũng lịch sự đáp lại:

- Còn ông thì đã được làm hoàng đế. Sự nghiệp thật vinh quang hiển hách.

Daniel phẩy tay:

- Đó chỉ là cái danh hão thôi, bận tâm làm gì? Làm vua cái xó xỉnh này đâu phải là điều ta mong muốn?

- Ông muốn làm vua của cả Trái Đất nữa sao?

- Ồ, ngươi thật thông minh, sớm vậy đã nhận ra.

- Chuyện đó rõ như ban ngày vậy mà. Ông ao ước làm hoàng đế nhưng lại chê Tiểu Trái Đất nhỏ bé không xứng đáng với một người như ông, vậy thì chỉ còn mỗi Trái Đất thôi. Nhưng binh lực của ông không đủ để đánh bại Chủng Tộc Cuối Cùng. Nghe nói năm xưa chỉ mười tên robot hạng bét đã đủ sức khiến ông liêu xiêu, hãy thử hình dung xem nếu chúng phái đến những tên robot cấp cao hơn thì sao? Vậy nên ông đã cử tiểu đội Kiếm Sĩ đến Urusula, cưỡng ép đưa tôi về đây. Chắc ông nhìn ra tôi có phẩm chất hữu ích nào đó cho cuộc chiến tranh sắp tới. Xin thưa rằng bất kể ông tính toán điều gì thì cũng nhầm rồi. Năng lực của tôi có hạn, không giúp ông được.

Daniel cười lớn:

- Ngươi đọc những ý nghĩ trong đầu ta cứ như thể hai chúng ta là một vậy. Chỉ riêng điều này thôi đã đáng kinh ngạc lắm rồi. Nếu ngươi đã đoán ra được thì ta cũng chẳng giấu giếm. Đích thực ta kỳ vọng ngươi sẽ đóng góp cho sự mở mang của Đế chế Thần Thánh.

- Tôi từ chối.

- Ngươi trả lời quá nhanh khiến cho sự từ chối ấy chẳng có chút trọng lượng nào. Ngươi đã biết gì về lời đề nghị của ta đâu?

- Daniel, tôi còn lạ gì ông? Tôi đã làm việc cho ông từ năm mười ba tuổi. Tôi đã mang về cho ông hai viên Đại Hỏa Ngọc, điều mà mấy thằng tay sai của ông không làm nổi. Nhưng đó cũng là lần cuối cùng chúng ta cộng tác với nhau. Ông là một tên độc tài phản phúc. Liệu ông có còn nhớ rằng mình đã giết Angelie hay vì ông giết nhiều người quá nên quên mất mình đã phạm phải những tội ác nào?

Michael Kors thấy Quân mắng Daniel xối xả thì rùng mình kinh sợ. Chưa ai dám nói với Daniel bằng cái giọng điệu ấy. Ông ta đoan chắc hoàng đế sẽ trừng phạt Quân và không chừng bản thân sẽ bị vạ lây. Thật không may khi ông ta lại bị cuốn vào vũng nước đục này.
#1 CHƯƠNG 1 #2 CHƯƠNG 2 #3 CHƯƠNG 3 #4 CHƯƠNG 4 #5 CHƯƠNG 5 #6 CHƯƠNG 6 #7 CHƯƠNG 7 #8 CHƯƠNG 8 #9 CHƯƠNG 9 #10 CHƯƠNG 10 #11 CHƯƠNG 11 #12 CHƯƠNG 12 #13 CHƯƠNG 13 #14 CHƯƠNG 14 #15 CHƯƠNG 15 #16 CHƯƠNG 16 #17 CHƯƠNG 17 #18 CHƯƠNG 18 #19 CHƯƠNG 19 #20 CHƯƠNG 20 #21 CHƯƠNG 21 #22 CHƯƠNG 22 #23 CHƯƠNG 23 #24 CHƯƠNG 24 #25 CHƯƠNG 25 #26 CHƯƠNG 26 #27 CHƯƠNG 27 #28 CHƯƠNG 28 #29 CHƯƠNG 29 #30 CHƯƠNG 30 #31 CHƯƠNG 31 #32 CHƯƠNG 32 #33 CHƯƠNG 33 #34 CHƯƠNG 34 #35 CHƯƠNG 35 #36 CHƯƠNG 36 #37 CHƯƠNG 37 #38 CHƯƠNG 38 #39 CHƯƠNG 39 #40 CHƯƠNG 40 #41 CHƯƠNG 41 #42 CHƯƠNG 42 #43 CHƯƠNG 43 #44 CHƯƠNG 44 #45 CHƯƠNG 45 #46 CHƯƠNG 46 #47 CHƯƠNG 47 #48 CHƯƠNG 48 #49 CHƯƠNG 49 #50 CHƯƠNG 50 #51 CHƯƠNG 51 #52 CHƯƠNG 52 #53 CHƯƠNG 53 #54 CHƯƠNG 54 #55 CHƯƠNG 55 #56 CHƯƠNG 56 #57 CHƯƠNG 57 #58 CHƯƠNG 58 #59 CHƯƠNG 59 #60 CHƯƠNG 60 #61 CHƯƠNG 61 #62 CHƯƠNG 62 #63 CHƯƠNG 63 #64 CHƯƠNG 64 #65 CHƯƠNG 65 #66 CHƯƠNG 66 #67 CHƯƠNG 67 #68 CHƯƠNG 68 #69 CHƯƠNG 69 #70 CHƯƠNG 70 #71 CHƯƠNG 71 #72 CHƯƠNG 72 #73 CHƯƠNG 73 #74 CHƯƠNG 74 #75 CHƯƠNG 75 #76 CHƯƠNG 76 #77 CHƯƠNG 77 #78 CHƯƠNG 78 #79 CHƯƠNG 79 #80 CHƯƠNG 80 #81 CHƯƠNG 81 #82 CHƯƠNG 82 #83 CHƯƠNG 83 #84 CHƯƠNG 84 #85 CHƯƠNG 85 #86 CHƯƠNG 86 #87 CHƯƠNG 87 #88 CHƯƠNG 88 #89 CHƯƠNG 89 #90 CHƯƠNG 90 #91 CHƯƠNG 91 #92 CHƯƠNG 92 #93 CHƯƠNG 93 #94 CHƯƠNG 94 #95 CHƯƠNG 95 #96 CHƯƠNG 96 #97 CHƯƠNG 97 #98 CHƯƠNG 98 #99 CHƯƠNG 99 #100 CHƯƠNG 100 #101 CHƯƠNG 101 #102 CHƯƠNG 102 #103 CHƯƠNG 103 #104 CHƯƠNG 104 #105 CHƯƠNG 105 #106 CHƯƠNG 106 #107 CHƯƠNG 107 #108 CHƯƠNG 108 #109 CHƯƠNG 109 #110 CHƯƠNG 110 #111 CHƯƠNG 111 #112 CHƯƠNG 112 #113 CHƯƠNG 113 #114 CHƯƠNG 114 #115 CHƯƠNG 115 #116 CHƯƠNG 116 #117 CHƯƠNG 117 #118 CHƯƠNG 118 #119 CHƯƠNG 119 #120 CHƯƠNG 120 #121 CHƯƠNG 121 #122 CHƯƠNG 122 #123 CHƯƠNG 123 #124 CHƯƠNG 124 #125 CHƯƠNG 125 #126 CHƯƠNG 126 #127 CHƯƠNG 127 #128 CHƯƠNG 128 #129 CHƯƠNG 129 #130 CHƯƠNG 130 #131 CHƯƠNG 131 #132 CHƯƠNG 132 #133 CHƯƠNG 133 #134 CHƯƠNG 134 #135 CHƯƠNG 135 #136 CHƯƠNG 136 #137 CHƯƠNG 137 #138 CHƯƠNG 138 #139 CHƯƠNG 139 #140 CHƯƠNG 140 #141 CHƯƠNG 141 #142 CHƯƠNG 142 #143 CHƯƠNG 143 #144 CHƯƠNG 144 #145 CHƯƠNG 145 #146 CHƯƠNG 146 #147 Chương 147 #148 CHƯƠNG 148 #149 CHƯƠNG 149 #150 CHƯƠNG 150 #151 CHƯƠNG 151 #152 CHƯƠNG 152 #153 CHƯƠNG 153 #154 CHƯƠNG 154 #155 CHƯƠNG 155 #156 CHƯƠNG 156 #157 CHƯƠNG 157 #158 CHƯƠNG 158 #159 CHƯƠNG 159 #160 CHƯƠNG 160 #161 CHƯƠNG 161 #162 CHƯƠNG 162 #163 CHƯƠNG 163 #164 CHƯƠNG 164 #165 CHƯƠNG 165 #166 CHƯƠNG 166 #167 CHƯƠNG 167 #168 CHƯƠNG 168 #169 CHƯƠNG 169 #170 CHƯƠNG 170 #171 CHƯƠNG 171 #172 CHƯƠNG 172 #173 CHƯƠNG 173 #174 CHƯƠNG 174 #175 CHƯƠNG 175 #176 CHƯƠNG 176 #177 CHƯƠNG 177 #178 CHƯƠNG 178 #179 CHƯƠNG 179 #180 CHƯƠNG 180 #181 CHƯƠNG 181 #182 CHƯƠNG 182 #183 CHƯƠNG 183 #184 CHƯƠNG 184 #185 CHƯƠNG 185 #186 CHƯƠNG 186 #187 CHƯƠNG 187 #188 CHƯƠNG 188 #189 CHƯƠNG 189 #190 CHƯƠNG 190 #191 CHƯƠNG 191 #192 CHƯƠNG 192 #193 CHƯƠNG 193 #194 CHƯƠNG 194 #195 CHƯƠNG 195 #196 CHƯƠNG 196 #197 CHƯƠNG 197 #198 CHƯƠNG 198 #199 CHƯƠNG 199 #200 CHƯƠNG 200 #201 CHƯƠNG 201 #202 CHƯƠNG 202 #203 CHƯƠNG 203 #204 CHƯƠNG 204 #205 CHƯƠNG 205 #206 CHƯƠNG 206 #207 CHƯƠNG 207 #208 CHƯƠNG 208 #209 CHƯƠNG 209 #210 CHƯƠNG 210 #211 CHƯƠNG 211 #212 CHƯƠNG 212 #213 CHƯƠNG 213 #214 CHƯƠNG 214 #215 CHƯƠNG 215 #216 CHƯƠNG 216 #217 CHƯƠNG 217 #218 CHƯƠNG 218 #219 CHƯƠNG 219 #220 CHƯƠNG 220 #221 CHƯƠNG 221 #222 CHƯƠNG 222 #223 CHƯƠNG 223 #224 CHƯƠNG 224 #225 CHƯƠNG 225 #226 CHƯƠNG 226 #227 CHƯƠNG 227 #228 CHƯƠNG 228 #229 CHƯƠNG 229 #230 CHƯƠNG 230 #231 CHƯƠNG 231 #232 CHƯƠNG 232 #233 CHƯƠNG 233 #234 CHƯƠNG 234 #235 CHƯƠNG 235 #236 CHƯƠNG 236 #237 CHƯƠNG 237 #238 CHƯƠNG 238 #239 CHƯƠNG 239 #240 CHƯƠNG 240 #241 CHƯƠNG 241 #242 CHƯƠNG 242 #243 CHƯƠNG 243 #244 CHƯƠNG 244 #245 CHƯƠNG 245 #246 CHƯƠNG 246 #247 CHƯƠNG 247 #248 CHƯƠNG 248 #249 CHƯƠNG 249 #250 CHƯƠNG 250 #251 CHƯƠNG 251 #252 CHƯƠNG 252 #253 CHƯƠNG 253 #254 CHƯƠNG 254 #255 CHƯƠNG 255 #256 CHƯƠNG 256 #257 CHƯƠNG 257
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đại Kiếm Sĩ, Đại Kiếm Sĩ Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Đại Kiếm Sĩ Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đại Kiếm Sĩ Khoa Huyễn, truyện Khoa Huyễn hay, Đại Kiếm Sĩ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đại Kiếm Sĩ full, Đại Kiếm Sĩ online, read Đại Kiếm Sĩ, Vũ Khúc Đại Kiếm Sĩ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Đại Kiếm Sĩ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW