Đại Hỏa Đế Kiếm là vua của tất cả các thanh Hỏa Kiếm, lúc ấy được tự do phát tiết sức mạnh, lập tức thể hiện uy lực kinh người. Trong phạm vi bán kính một ngàn mét lấy Quân làm tâm, nhiệt độ tăng vọt lên đến hàng trăm độ, nước bốc thành hơi, thỉnh thoảng lại phát sinh các ngọn lửa trong không khí rồi nhanh chóng tắt ngấm. Chúa Tể Vũ Trụ chỉ ngón tay vào người Quân. Quân không dám để hắn bắn trước, lắc mình một cái đã dịch chuyển đến chỗ khác, rồi xoẹt xoẹt mấy tiếng, trong chớp mắt đã chém ra một trăm đạo Kiếm Khí.
Bách Triều Tụ Hải! Đại tuyệt chiêu mạnh nhất của Quân lúc này, uy lực không phải tầm thường. Chúa Tể Vũ Trụ trong lúc mất trí phản ứng chậm chạp, bị một trăm đạo Kiếm Khí cùng lúc quét trúng, đầu lìa khỏi cổ.
Tyzan mừng rỡ kêu lên:
- Thằng điên ấy chết rồi sao?
Quân đáp, giọng khản đặc:
- Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Quả nhiên Chúa Tể Vũ Trụ không chết. Thân hình đứt đầu của gã tóm lấy cái đầu robot, lắp lại lên cổ, chẳng mấy chốc đã khớp nối lành lặn, nhìn kỹ đến mấy cũng không thấy điểm gì khác thường. Đòn tấn công ác liệt ấy khiến Chúa Tể Vũ Trụ dường như hơi tỉnh lại. Hắn lạnh lùng nhìn Quân như nhìn người chết. Ngón tay giơ lên, bắn ra tia sáng đã tích súc từ nãy. Nhìn kỹ thì hóa ra vẫn là Tia Chúa, nhưng rõ ràng đã có sự điều chỉnh cho thêm phần lợi hại. Không giống đòn đánh thông thường, tia này đi rất chậm, kèm theo không gian quanh người Quân đông cứng làm anh không thể chạy trốn hay tránh né được. Tia sáng xuyên qua ngực Quân, đục một lỗ thủng to bằng bàn tay, sau đó từ miệng vết thương, những tia sét nhỏ tí bắt đầu lan tràn, tuy không giết chết anh nhưng lại khiến cho anh khó chịu cùng cực. Các tia sét ấy giống như giòi bò trong xương, chúng hủy diệt năng lực vận động, làm người trúng sét rơi vào tình trạng tê liệt, ngay cả việc giơ cánh tay lên cũng không thể làm được.
Đại Hỏa Đế Kiếm tan biến. Chúa Tể Vũ Trụ mỉm cười, nụ cười của người mộng du:
- Ánh sáng vàng cứu được tính mạng của ngươi, nhưng không cứu được sức khỏe của ngươi, nay ta làm cho ngươi sống cũng như chết.
Quân chửi bới ầm ĩ:
- Chúa Tể Vũ Trụ, thằng ngu này, ngươi không muốn tiến cấp lên lớp hợp kim lạnh thứ bảy sao?
Câu ấy bị gió lớn thổi bay đi mất. Chúa Tể Vũ Trụ dường như không nghe thấy anh nói gì.
Quân rơi xuống biển, những cơn sóng lớn nhấn chìm anh, kéo anh xuống đáy sâu tăm tối. Anh ý thức được chuyện gì đang xảy ra, nhưng không thể bơi được, chỉ có thể giương mắt ra nhìn bản thân mình đang chìm dần. Nước biển chui vào miệng, vào mũi, chẳng mấy chốc trong người anh đã đầy nước biển. Cơ thể anh trương phình, nặng chịch, ánh sáng phía trên mờ ảo rồi tắt hẳn, xung quanh anh lúc này là bóng đêm vĩnh cửu. Thỉnh thoảng lại có con cá bơi qua bơi lại chạm vào người anh. Anh tự hỏi phải chăng đây là kết cục của đời mình? Anh sẽ không chết nhưng cũng không sống. Trạng thái dở dở ương ương này có lẽ còn tồi tệ hơn cả cái chết. Anh khác nào Thần Đèn, bị tên phù thủy hùng mạnh phong ấn dưới đáy biển vĩnh viễn. Chừng nào những tia sét nhỏ li ti của Chúa Tể Vũ Trụ còn quấn lấy người anh thì chừng đó anh vẫn chưa thể thoát ra được.
Không biết bao lâu đã trôi qua. Những con cá bắt đầu rỉa chân anh. Chúng không biết và cũng chẳng quan tâm anh là một Kiếm Sĩ vĩ đại. Chúng chỉ biết rằng mình đang đói và anh là một miếng thịt to lớn ngon lành. Cho dù có làm gì thì anh cũng không nhúc nhích. Trong mắt chúng anh là một xác chết như hàng vạn xác chết sinh vật đã từng rơi xuống biển này. Quân cảm thấy vừa chua xót vừa buồn cười. Anh nằm im dưới đáy biển sâu, hai mắt cứ mở trợn trừng, trong đầu muôn vàn ý nghĩ trôi qua. Anh tự hỏi những người tình của mình bây giờ ra sao? Lúc đánh nhau căng thẳng không có thời gian để nghĩ về họ. Hy vọng mọi việc đều ổn. Trong lúc mụ mị, anh chỉ còn biết nghĩ vậy thôi.
Một cánh tay to lớn và khỏe mạnh kéo anh khỏi đáy biển. Quân mở mắt ra nhìn. Ánh sáng từ cặp mắt người này tỏa ra rực rỡ trong đêm tối khiến anh nhận ra đó chính là A1. Viên đại tướng của Chủng Tộc Cuối Cùng, nhân vật số hai sau Chúa Tể Vũ Trụ, người đã từng bắt anh về chịu tội, lại là kẻ đang kéo anh lên khỏi nấm mồ nước.
Sức mạnh của A1 đã khôi phục hoàn toàn. Gã bơi phăng phăng trong lòng biển, sức ép của nước không nghĩa lý gì với gã. Chẳng mấy chốc hai người đã rời khỏi mặt nước. A1 dùng ngón tay bắn ra những tia điện sét để giải trừ những tia điện sét nhỏ li ti đang bám trên người Quân. Gã giống như một bác sĩ lành nghề điều trị những vết thương trên cơ thể bệnh nhân, chẳng mấy chốc các vết thương đã không còn bị điện sét khống chế nữa, dòng chảy năng lượng được phục hồi. Quân khỏe mạnh lại như cũ.
Khi đã tỉnh táo, Quân mới nhìn thấy xung quanh mình có rất nhiều robot. Số lượng tựa như đàn kiến, chen chúc kín đặc cả bầu trời. Anh ngạc nhiên quay sang A1 với ánh mắt dò hỏi, thấy gã không hề có dáng vẻ thù địch. Bên cạnh gã, các đại chiến tướng lần lượt hiện thân, tựa như một đạo quân đang chuẩn bị bước vào cuộc chinh phạt. Quân hỏi:
- Các người chiến đấu với ai vậy?
A1 đáp:
- Chúa Tể Vũ Trụ.
Lời ấy khiến Quân vô cùng sửng sốt.
- Các người không sợ sao?
- Không còn cách nào khác. Ông ta đã phát điên. Chỉ còn cách gia nhập đoàn quân Cách Mạng để tìm sự sống.
- Đoàn quân Cách Mạng? Ai là người lãnh đạo các anh?
Không ai trả lời câu ấy. Từ trên trời cao một con robot hạ cánh xuống bên cạnh Quân. Quân nhận ra đó là A2.
- A2?
A2 đáp:
- Ta không còn là A2 nữa. Từ nay tên ta là Tự Do.
Quân kinh ngạc khôn xiết:
- Hóa ra ông chính là người đã tạo ra mạng lưới truyền tin Cách Mạng, là robot bí ẩn lãnh đạo phong trào chống đối Chúa Tể Vũ Trụ bấy lâu nay.
Bách Triều Tụ Hải! Đại tuyệt chiêu mạnh nhất của Quân lúc này, uy lực không phải tầm thường. Chúa Tể Vũ Trụ trong lúc mất trí phản ứng chậm chạp, bị một trăm đạo Kiếm Khí cùng lúc quét trúng, đầu lìa khỏi cổ.
Tyzan mừng rỡ kêu lên:
- Thằng điên ấy chết rồi sao?
Quân đáp, giọng khản đặc:
- Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Quả nhiên Chúa Tể Vũ Trụ không chết. Thân hình đứt đầu của gã tóm lấy cái đầu robot, lắp lại lên cổ, chẳng mấy chốc đã khớp nối lành lặn, nhìn kỹ đến mấy cũng không thấy điểm gì khác thường. Đòn tấn công ác liệt ấy khiến Chúa Tể Vũ Trụ dường như hơi tỉnh lại. Hắn lạnh lùng nhìn Quân như nhìn người chết. Ngón tay giơ lên, bắn ra tia sáng đã tích súc từ nãy. Nhìn kỹ thì hóa ra vẫn là Tia Chúa, nhưng rõ ràng đã có sự điều chỉnh cho thêm phần lợi hại. Không giống đòn đánh thông thường, tia này đi rất chậm, kèm theo không gian quanh người Quân đông cứng làm anh không thể chạy trốn hay tránh né được. Tia sáng xuyên qua ngực Quân, đục một lỗ thủng to bằng bàn tay, sau đó từ miệng vết thương, những tia sét nhỏ tí bắt đầu lan tràn, tuy không giết chết anh nhưng lại khiến cho anh khó chịu cùng cực. Các tia sét ấy giống như giòi bò trong xương, chúng hủy diệt năng lực vận động, làm người trúng sét rơi vào tình trạng tê liệt, ngay cả việc giơ cánh tay lên cũng không thể làm được.
Đại Hỏa Đế Kiếm tan biến. Chúa Tể Vũ Trụ mỉm cười, nụ cười của người mộng du:
- Ánh sáng vàng cứu được tính mạng của ngươi, nhưng không cứu được sức khỏe của ngươi, nay ta làm cho ngươi sống cũng như chết.
Quân chửi bới ầm ĩ:
- Chúa Tể Vũ Trụ, thằng ngu này, ngươi không muốn tiến cấp lên lớp hợp kim lạnh thứ bảy sao?
Câu ấy bị gió lớn thổi bay đi mất. Chúa Tể Vũ Trụ dường như không nghe thấy anh nói gì.
Quân rơi xuống biển, những cơn sóng lớn nhấn chìm anh, kéo anh xuống đáy sâu tăm tối. Anh ý thức được chuyện gì đang xảy ra, nhưng không thể bơi được, chỉ có thể giương mắt ra nhìn bản thân mình đang chìm dần. Nước biển chui vào miệng, vào mũi, chẳng mấy chốc trong người anh đã đầy nước biển. Cơ thể anh trương phình, nặng chịch, ánh sáng phía trên mờ ảo rồi tắt hẳn, xung quanh anh lúc này là bóng đêm vĩnh cửu. Thỉnh thoảng lại có con cá bơi qua bơi lại chạm vào người anh. Anh tự hỏi phải chăng đây là kết cục của đời mình? Anh sẽ không chết nhưng cũng không sống. Trạng thái dở dở ương ương này có lẽ còn tồi tệ hơn cả cái chết. Anh khác nào Thần Đèn, bị tên phù thủy hùng mạnh phong ấn dưới đáy biển vĩnh viễn. Chừng nào những tia sét nhỏ li ti của Chúa Tể Vũ Trụ còn quấn lấy người anh thì chừng đó anh vẫn chưa thể thoát ra được.
Không biết bao lâu đã trôi qua. Những con cá bắt đầu rỉa chân anh. Chúng không biết và cũng chẳng quan tâm anh là một Kiếm Sĩ vĩ đại. Chúng chỉ biết rằng mình đang đói và anh là một miếng thịt to lớn ngon lành. Cho dù có làm gì thì anh cũng không nhúc nhích. Trong mắt chúng anh là một xác chết như hàng vạn xác chết sinh vật đã từng rơi xuống biển này. Quân cảm thấy vừa chua xót vừa buồn cười. Anh nằm im dưới đáy biển sâu, hai mắt cứ mở trợn trừng, trong đầu muôn vàn ý nghĩ trôi qua. Anh tự hỏi những người tình của mình bây giờ ra sao? Lúc đánh nhau căng thẳng không có thời gian để nghĩ về họ. Hy vọng mọi việc đều ổn. Trong lúc mụ mị, anh chỉ còn biết nghĩ vậy thôi.
Một cánh tay to lớn và khỏe mạnh kéo anh khỏi đáy biển. Quân mở mắt ra nhìn. Ánh sáng từ cặp mắt người này tỏa ra rực rỡ trong đêm tối khiến anh nhận ra đó chính là A1. Viên đại tướng của Chủng Tộc Cuối Cùng, nhân vật số hai sau Chúa Tể Vũ Trụ, người đã từng bắt anh về chịu tội, lại là kẻ đang kéo anh lên khỏi nấm mồ nước.
Sức mạnh của A1 đã khôi phục hoàn toàn. Gã bơi phăng phăng trong lòng biển, sức ép của nước không nghĩa lý gì với gã. Chẳng mấy chốc hai người đã rời khỏi mặt nước. A1 dùng ngón tay bắn ra những tia điện sét để giải trừ những tia điện sét nhỏ li ti đang bám trên người Quân. Gã giống như một bác sĩ lành nghề điều trị những vết thương trên cơ thể bệnh nhân, chẳng mấy chốc các vết thương đã không còn bị điện sét khống chế nữa, dòng chảy năng lượng được phục hồi. Quân khỏe mạnh lại như cũ.
Khi đã tỉnh táo, Quân mới nhìn thấy xung quanh mình có rất nhiều robot. Số lượng tựa như đàn kiến, chen chúc kín đặc cả bầu trời. Anh ngạc nhiên quay sang A1 với ánh mắt dò hỏi, thấy gã không hề có dáng vẻ thù địch. Bên cạnh gã, các đại chiến tướng lần lượt hiện thân, tựa như một đạo quân đang chuẩn bị bước vào cuộc chinh phạt. Quân hỏi:
- Các người chiến đấu với ai vậy?
A1 đáp:
- Chúa Tể Vũ Trụ.
Lời ấy khiến Quân vô cùng sửng sốt.
- Các người không sợ sao?
- Không còn cách nào khác. Ông ta đã phát điên. Chỉ còn cách gia nhập đoàn quân Cách Mạng để tìm sự sống.
- Đoàn quân Cách Mạng? Ai là người lãnh đạo các anh?
Không ai trả lời câu ấy. Từ trên trời cao một con robot hạ cánh xuống bên cạnh Quân. Quân nhận ra đó là A2.
- A2?
A2 đáp:
- Ta không còn là A2 nữa. Từ nay tên ta là Tự Do.
Quân kinh ngạc khôn xiết:
- Hóa ra ông chính là người đã tạo ra mạng lưới truyền tin Cách Mạng, là robot bí ẩn lãnh đạo phong trào chống đối Chúa Tể Vũ Trụ bấy lâu nay.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!