QUYỂN 2
Mười năm sau trận chiến kinh hoàng dẫn đến cái chết của Chúa Tể Vũ Trụ mà ngày nay được nhớ đến với cái tên trận Đảo Chúa, mặc dù hòn đảo ấy đã tan vỡ và chìm xuống đáy biển, tại một quốc gia nhỏ bé mới thành lập có tên Manaul, hàng đoàn du khách đổ đến công viên để vui chơi.
Ngoại trừ những đứa trẻ mới sinh, phần lớn trong số họ vẫn mang trong mình vết thương tâm lý và thể xác, hậu quả của thời kỳ robot đô hộ kéo dài suốt tám mươi năm.
Không ai trong số những người ở độ tuổi từ mười lăm trở lên có thể quên được nỗi kinh hoàng mà Chủng Tộc Cuối Cùng mang lại. Mọi thứ khắc sâu trong trí họ như thể chỉ vừa mới kết thúc ngày hôm qua. Những con robot xem con người như nô lệ, cai trị một cách tàn bạo và sẵn sàng trừng phạt vì những sai lầm nhỏ nhặt hoặc đơn giản vì họ chậm chạp. Chúng không quan tâm đến việc nạn nhân là người già, phụ nữ hay trẻ em, trong mắt chúng tất cả đều là loài người và do vậy đều hạ đẳng như nhau. Rất nhiều người đang dạo chơi ở công viên này khuyết thiếu một bộ phận nào đó trên cơ thể, bằng chứng cho thấy họ đã bị đám robot tra tấn dã man đến mức nào.
Hầu như tất cả người dân Manaul đều có một vài người thân trong gia đình bị robot sát hại. Những ngôi mộ tượng trưng, bên trong có hoặc không có thi thể, xuất hiện ở khắp nơi, là nỗi nhắc nhở thường trực về những năm tháng khủng khiếp và đau buồn.
Công viên rộng lớn, trồng nhiều loại hoa cỏ, lại thêm hồ nước thả các loại cá cảnh sặc sỡ nhập khẩu từ Nhật Bản, nhờ vậy mà thu hút được các đôi nam nữ và gia đình đến chơi vào những ngày cuối tuần. Tuy nhiên thứ hấp dẫn hơn cả lại là Bị Bông.
Bị Bông là một con robot thô kệch, được công viên tạo ra như một vật giải trí rẻ tiền. Khung thân bên trong là sắt phẩm cấp thấp, ở giữa lót bông dày, ngoài cùng bọc vải để giảm lực phản chấn. Người ta đặt Bị Bông ở chính giữa công viên, mời gọi khách thăm quan đánh nó giải khuây.
Ở phần đầu hình vuông, các kỹ sư lắp đặt một bộ não sơ cấp, cho phép Bị Bông đáp lại mỗi khi bị tác động. Nếu có ai đánh nó, nó sẽ khóc lóc xin tha. Người ta càng đánh đau thì nó càng khóc to hơn. Nhưng nếu lâu lâu không có ai chạm vào thì nó lại cầu xin được ăn đòn. Cốt yếu là để khiến con người có được cảm giác trả thù và sự thỏa mãn khi hành hạ robot.
Dĩ nhiên khách đến chơi công viên ai cũng muốn đấm cho Bị Bông một trận. Nó là nhân vật mang tính đại diện cho đám robot đáng ghét, đánh nó thì sẽ trút được cơn giận tích tụ trong người bấy lâu.
Trước Bị Bông; trẻ em, thanh niên, người già xếp thành hàng dài mấy trăm mét để được thi triển võ công. Ai cũng phải mua vé, trẻ em và người già được giảm giá sáu mươi phần trăm. Tính đơn giá từng vé thì rẻ thôi nhưng cộng vào mang lại một khoản thu nhập đáng kể và quan trọng nhất là dòng tiền ổn định mà không trò giải trí nào khác sánh bằng.
Một đứa trẻ, chắc mới sáu tuổi, cứ nằng nặc đòi bố mẹ dẫn đến công viên để đánh “con robot đáng ghét”. Nó mang theo một cái gậy gỗ khá nặng so với sức của nó. Công viên cho phép dùng vũ khí để tăng độ phấn khích. Nó cố sức nâng cây gậy trong tiếng reo hò cổ vũ của đám đông, sau đó đánh thật mạnh vào chân con robot.
Bị Bông kêu lên:
- Nhẹ quá, hãy đánh đau hơn nữa đi. Xin ông bà đánh tôi thật đau vào cho chừa.
Thằng bé lại mắm môi mắm lợi đánh tiếp, chẳng mấy chốc đã thở hồng hộc.
Người bố đỡ lấy cây gậy từ con, dùng hai tay phang một cú khủng khiếp vào đầu Bị Bông làm nó chao nghiêng người đi. Con robot bật khóc nức nở:
- Đau quá, đau quá.
Đám đông cười lớn đầy vẻ hả hê. Sau khi hai bố con đã đánh xong, đến lượt người mẹ bước lên tát cho con robot mấy cái thật mạnh. Vừa đánh cô ta vừa khóc. Bố mẹ cô ta đã bị Chủng Tộc Cuối Cùng giết hại, phần lớn bạn bè, người quen cũng bị giết hoặc mất tích, khả năng lành ít dữ nhiều. Cô ta nhớ đến chuyện cũ mà thương cảm rơi lệ.
Mọi người đương nhiên hiểu được nguyên nhân tiếng khóc ấy. Ai cũng tự nhớ đến hoàn cảnh của chính mình mà cảm thấy nghẹn ngào theo.
Sau gia đình ba người đến một người phụ nữ rất béo. Bà ta mở màn cuộc hành hạ Bị Bông bằng một tràng chửi bới. Ghép nối các thông tin rời rạc từ màn chửi này thì có thể hiểu rằng bà đã mất ba con và hai người anh trai.
Ban đầu, những người xếp hàng sau bà đều hết sức thông cảm. Họ kiên nhẫn đứng đợi cho bà ta chửi xong. Nhưng người phụ nữ chửi lâu quá, khiến cho đám đông trở nên sốt ruột. Một vài người la ó, yêu cầu bà ta nhanh lên. Cuối cùng, bà ta rút đôi dép đập vào đầu con robot hai cái, hậm hực bỏ đi.
Cứ thế, hết người này đến người khác tiến lên, trút giận lên con robot vô tri. Nó có biết gì đâu, nhưng người ta vẫn đánh nó như một cách giải phóng cảm xúc tiêu cực trong lòng.
Đêm đến, công viên đóng cửa. Khánh thăm quan đã về hết. Ban quản lý công viên tắt chế độ hoạt động của Bị Bông. Nó không còn mời gọi người ta đánh nó nữa. Công viên chìm trong tĩnh lặng và bóng tối, chỉ còn lại những ngọn đèn vàng vọt chiếu sáng lối đi chính. Một người đàn ông vô gia cư khật khưỡng bước đến, vạch quần đái vào chân Bị Bông. Đây là hành vi bị nghiêm cấm vì quá mất vệ sinh. Mặc dù công viên có toa-let đàng hoàng nhưng đám vô gia cư thích đái vào Bị Bông hơn, vừa để trút giận vừa cho mát. Tình huống này lặp lại quá nhiều lần, đến nỗi các kỹ sư phải lắp thêm một cơ chế phản xạ đặc biệt, để hễ bị đái vào chân là robot sẽ cất tiếng cảnh báo.
- Xin quý khách không được đái vào chân tôi.
Gã say cười hềnh hệch nhưng vẫn đái tiếp. Sau khi giải quyết xong nỗi buồn gã mới lết đến cái ghế đá gần đó và nằm vật ra, ngủ không biết gì nữa.
Mười năm sau trận chiến kinh hoàng dẫn đến cái chết của Chúa Tể Vũ Trụ mà ngày nay được nhớ đến với cái tên trận Đảo Chúa, mặc dù hòn đảo ấy đã tan vỡ và chìm xuống đáy biển, tại một quốc gia nhỏ bé mới thành lập có tên Manaul, hàng đoàn du khách đổ đến công viên để vui chơi.
Ngoại trừ những đứa trẻ mới sinh, phần lớn trong số họ vẫn mang trong mình vết thương tâm lý và thể xác, hậu quả của thời kỳ robot đô hộ kéo dài suốt tám mươi năm.
Không ai trong số những người ở độ tuổi từ mười lăm trở lên có thể quên được nỗi kinh hoàng mà Chủng Tộc Cuối Cùng mang lại. Mọi thứ khắc sâu trong trí họ như thể chỉ vừa mới kết thúc ngày hôm qua. Những con robot xem con người như nô lệ, cai trị một cách tàn bạo và sẵn sàng trừng phạt vì những sai lầm nhỏ nhặt hoặc đơn giản vì họ chậm chạp. Chúng không quan tâm đến việc nạn nhân là người già, phụ nữ hay trẻ em, trong mắt chúng tất cả đều là loài người và do vậy đều hạ đẳng như nhau. Rất nhiều người đang dạo chơi ở công viên này khuyết thiếu một bộ phận nào đó trên cơ thể, bằng chứng cho thấy họ đã bị đám robot tra tấn dã man đến mức nào.
Hầu như tất cả người dân Manaul đều có một vài người thân trong gia đình bị robot sát hại. Những ngôi mộ tượng trưng, bên trong có hoặc không có thi thể, xuất hiện ở khắp nơi, là nỗi nhắc nhở thường trực về những năm tháng khủng khiếp và đau buồn.
Công viên rộng lớn, trồng nhiều loại hoa cỏ, lại thêm hồ nước thả các loại cá cảnh sặc sỡ nhập khẩu từ Nhật Bản, nhờ vậy mà thu hút được các đôi nam nữ và gia đình đến chơi vào những ngày cuối tuần. Tuy nhiên thứ hấp dẫn hơn cả lại là Bị Bông.
Bị Bông là một con robot thô kệch, được công viên tạo ra như một vật giải trí rẻ tiền. Khung thân bên trong là sắt phẩm cấp thấp, ở giữa lót bông dày, ngoài cùng bọc vải để giảm lực phản chấn. Người ta đặt Bị Bông ở chính giữa công viên, mời gọi khách thăm quan đánh nó giải khuây.
Ở phần đầu hình vuông, các kỹ sư lắp đặt một bộ não sơ cấp, cho phép Bị Bông đáp lại mỗi khi bị tác động. Nếu có ai đánh nó, nó sẽ khóc lóc xin tha. Người ta càng đánh đau thì nó càng khóc to hơn. Nhưng nếu lâu lâu không có ai chạm vào thì nó lại cầu xin được ăn đòn. Cốt yếu là để khiến con người có được cảm giác trả thù và sự thỏa mãn khi hành hạ robot.
Dĩ nhiên khách đến chơi công viên ai cũng muốn đấm cho Bị Bông một trận. Nó là nhân vật mang tính đại diện cho đám robot đáng ghét, đánh nó thì sẽ trút được cơn giận tích tụ trong người bấy lâu.
Trước Bị Bông; trẻ em, thanh niên, người già xếp thành hàng dài mấy trăm mét để được thi triển võ công. Ai cũng phải mua vé, trẻ em và người già được giảm giá sáu mươi phần trăm. Tính đơn giá từng vé thì rẻ thôi nhưng cộng vào mang lại một khoản thu nhập đáng kể và quan trọng nhất là dòng tiền ổn định mà không trò giải trí nào khác sánh bằng.
Một đứa trẻ, chắc mới sáu tuổi, cứ nằng nặc đòi bố mẹ dẫn đến công viên để đánh “con robot đáng ghét”. Nó mang theo một cái gậy gỗ khá nặng so với sức của nó. Công viên cho phép dùng vũ khí để tăng độ phấn khích. Nó cố sức nâng cây gậy trong tiếng reo hò cổ vũ của đám đông, sau đó đánh thật mạnh vào chân con robot.
Bị Bông kêu lên:
- Nhẹ quá, hãy đánh đau hơn nữa đi. Xin ông bà đánh tôi thật đau vào cho chừa.
Thằng bé lại mắm môi mắm lợi đánh tiếp, chẳng mấy chốc đã thở hồng hộc.
Người bố đỡ lấy cây gậy từ con, dùng hai tay phang một cú khủng khiếp vào đầu Bị Bông làm nó chao nghiêng người đi. Con robot bật khóc nức nở:
- Đau quá, đau quá.
Đám đông cười lớn đầy vẻ hả hê. Sau khi hai bố con đã đánh xong, đến lượt người mẹ bước lên tát cho con robot mấy cái thật mạnh. Vừa đánh cô ta vừa khóc. Bố mẹ cô ta đã bị Chủng Tộc Cuối Cùng giết hại, phần lớn bạn bè, người quen cũng bị giết hoặc mất tích, khả năng lành ít dữ nhiều. Cô ta nhớ đến chuyện cũ mà thương cảm rơi lệ.
Mọi người đương nhiên hiểu được nguyên nhân tiếng khóc ấy. Ai cũng tự nhớ đến hoàn cảnh của chính mình mà cảm thấy nghẹn ngào theo.
Sau gia đình ba người đến một người phụ nữ rất béo. Bà ta mở màn cuộc hành hạ Bị Bông bằng một tràng chửi bới. Ghép nối các thông tin rời rạc từ màn chửi này thì có thể hiểu rằng bà đã mất ba con và hai người anh trai.
Ban đầu, những người xếp hàng sau bà đều hết sức thông cảm. Họ kiên nhẫn đứng đợi cho bà ta chửi xong. Nhưng người phụ nữ chửi lâu quá, khiến cho đám đông trở nên sốt ruột. Một vài người la ó, yêu cầu bà ta nhanh lên. Cuối cùng, bà ta rút đôi dép đập vào đầu con robot hai cái, hậm hực bỏ đi.
Cứ thế, hết người này đến người khác tiến lên, trút giận lên con robot vô tri. Nó có biết gì đâu, nhưng người ta vẫn đánh nó như một cách giải phóng cảm xúc tiêu cực trong lòng.
Đêm đến, công viên đóng cửa. Khánh thăm quan đã về hết. Ban quản lý công viên tắt chế độ hoạt động của Bị Bông. Nó không còn mời gọi người ta đánh nó nữa. Công viên chìm trong tĩnh lặng và bóng tối, chỉ còn lại những ngọn đèn vàng vọt chiếu sáng lối đi chính. Một người đàn ông vô gia cư khật khưỡng bước đến, vạch quần đái vào chân Bị Bông. Đây là hành vi bị nghiêm cấm vì quá mất vệ sinh. Mặc dù công viên có toa-let đàng hoàng nhưng đám vô gia cư thích đái vào Bị Bông hơn, vừa để trút giận vừa cho mát. Tình huống này lặp lại quá nhiều lần, đến nỗi các kỹ sư phải lắp thêm một cơ chế phản xạ đặc biệt, để hễ bị đái vào chân là robot sẽ cất tiếng cảnh báo.
- Xin quý khách không được đái vào chân tôi.
Gã say cười hềnh hệch nhưng vẫn đái tiếp. Sau khi giải quyết xong nỗi buồn gã mới lết đến cái ghế đá gần đó và nằm vật ra, ngủ không biết gì nữa.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
#256
CHƯƠNG 256
#257
CHƯƠNG 257
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!