GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 9: Sốt

Đã copy!
Trước Tiếp
Cố Trường Huyền nắm eo Tô Bạch ôm cậu lên giường, sau đó quỳ một gối xuống bậc thang cạnh giường, giúp Tô Bạch đi lại giày.

Mu bàn chân thiếu niên trắng nõn, ngón chân xinh xắn đáng yêu, Cố Trường Huyền nhất thời bịhoặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền đặt giày sang một bên, cẩn thận nâng bàn chân nhỏ bé lên.

Bạch bị hành động của Cố Trường Huyền làm nhột, thế là ngọ ngoạy ngón chân cười khanh khách.

“Ca ca, đừng ~”. Tô Bạch cười đến không thở nổi, liền ngã vật ra giường, cố gắng với hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay thon dài của Cố Trường Huyền, hy vọng hắn dừng lại.

“Đừng cái gì?”. Cố Trường Huyền vẫn giữ bàn chân trắng nõn, ngón tay len vào giữa các ngón chân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, nhéo nhéo những ngón chân mềm mại đáng yêu.

“A ~ nhột quá ~”. Bạch cảm thấy ngứa cực kì, ưỡn người lên, ngửa cần cổ thon dài cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gắng hít thở.

Cố Trường Huyền cười, rồi không đùa Bạch nữa, giúp cậu đi giày cẩn thận, sau đó kéo cậu rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giường.

“Không phải nói đói rồi sao, ca ca dẫn ngươi đi ăn”. Cố Trường Huyền ngồi lên giường, ôm Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sít sao, rồi rất tự nhiên kéo cậu vào lòng, dỗ dành.

“Ưm ~”. Bạch vẫn còn thấy hơi nhột chuyện vừa nãy, chưa lấy lại được ổn định, liền lười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biếng ngả vào đùi Cố Trường Huyền, vểnh mông nói: “Nhưng đột nhiên không muốn động đậy”.

Cố Trường Huyền nhìn nơi cong vểnh ấy, chút thèm thuồng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, chỉ vỗ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên đó một cái, sau đó lật người cậu lại ôm lên lòng mình ngồi, dịu dàng nói: “Không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động đậy cũng được, ta gọi người mang đồ ăn lên, ăn đây”.

“Như vậyổn không?”. Bạch ngẩng đầu, dùng đôi mắt trong veo nhìn hắn.

“Sao không?”. Cố Trường Huyền nhướng mày nói, dịu dàng đến gần như tan thành vũng nước, chỉ cần người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng muốn, đừng nói đưa thức ăn tới, cho hủy thiên diệt địa, hắn cũng sẽ thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một lần.

“Ca ca, sao huynh lại tốt như vậy chứ”. Bạch vui vẻ níu cổ Cố Trường Huyền, cọ cọ mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên mặt hắn, cọ nửa ngày mới ngẩng đầu, “Nhưng nếu huynh đối tốt với ta quá, ta sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên lười biếng mất”.

“Không sao”. Cố Trường Huyền cười.

“Sẽ không thèm động đậy một chút nào”. Giọng nói Bạch hơi mang âm mũi, dần dần trở nên hàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồ.

Ý cười trên mặt Cố Trường Huyền càng hơn, nhếch môi sâu xa nói: “Ta động được rồi”.

“Huh, ca ca mới nói đó?”. Bạch dụi dụi mắt, vẻ thực sự buồn ngủ rồi.

Cố Trường Huyền nhướng mày, khẽ cười: “Ca ca nói, ngươi không muốn động đậy lẽ buồn ngủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi nào ngủ dậy thì sẽ hết”.

“Ừm, nhưng còn chưa ăn gì…”. Bạch tựa đầu lên vai Cố Trường Huyền lại ngủ thiếp đi.

Cố Trường Huyền mỉm cười. Hắn đặt Bạch lên giường, đắp chăn cho cậu, sau đó hôn lêncậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cuối cùng mới đứng dậy xuống lầu, bảo nhà bếp nấu cơm.

Tô Bạch ngủ đến tận nửa đêm vẫn không tỉnh lại, Cố Trường Huyền ngồi lật xem sổ sinh tử dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ánh đèn, thấy Bạch mãi không dậy, mới cảm thấy đó không ổn, đến bên giường xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì thấy hai má thiếu niên đỏ bừng, chạm tay vào thì nóng hầm hập.

Cố Trường Huyền lo lắng, vỗ vỗ Bạch, gọi cậu: “Tiểu Bạch, tỉnh lại nào, Tiểu Bạch”.

“Ưm, ca ca”.Bạch không mở mắt ra được, lông mi rung rung, đuôi mắt hơi đỏ, Cố Trường Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìnđau lòng.

“Khó chịu sao?”. Cố Trường Huyền luồn tay vào chăn, sờ sờ người Bạch.

Bàn tay mát lạnh đối với Bạch lúc này chắc chắn là phương thuốc hữu hiệu nhất, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch dứt khoát phanh áo, lấy ngực nhỏ của mình nghênh đón, còn giơ hai tay về phía Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền, làm nũng rầm rì: “Khó chịu, ca ca ôm ôm”.

Cố Trường Huyền bị cậu làm cho dở khóc dở cười, da thịt dưới tay mặc nóng nhưng cũng mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mịn cực kì, chạm vào rồi không nỡ buông ra.

Nhưng Cố Trường Huyền vẫn phải buông, hắn đoán lẽ ban ngày Bạch cưỡi ngựa bị cảm lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9vậy mới sốt, lúc này nhất định không thể để cậu chịu lạnh tiếp, thế hắn không ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch, chỉ mặc lại quần áo cho cậu, sau đó nhét cậu vào chăn bọc kín.

Bạch ưm ư phản kháng, vẻ không đồng ý với cách đối xử của Cố Trường Huyền, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lục đục định vươn tay ra khỏi chăn, phải đến khi Cố Trường Huyền hôn Bạch, cậu mới ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngọ nguậy, ngoan ngoãn để người kia ma sát môi mình, sau đó thức vươn đầu lưỡi xinh xắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liếm môi đối phương.

Cố Trường Huyền bị liếm đến nỗi bụng dưới thắt chặt, không dám tiếp tục quấn quýt nữa, vội vàng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 môi Bạch, sau đó sai tiểu nhị đi gọi thầy thuốc tốt nhất trong trấn đến.

Thầy thuốc đến rất nhanh, ông vốn định bắt mạch choBạch, đã tấm khăn trắng phủ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cổ tay Bạch, nhưng thầy thuốc vẫn không chạm được vào người cậu.

Lần thứ nhất thầy thuốc còn tưởng mình bị ảo giác, sau đó lại run lẩy bẩy thử một lần nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phát hiện quả nhiên mình không chạm được vào cổ tay thiếu niên kia, liền hoảng sợ ngồi bệt xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đất, một câu cũng không nói ra lời.

Cố Trường Huyền phiền muộn ném người ra ngoài, rồi lại đau lòng xoa trán thiếu niên, nghĩ một chút rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thi pháp niệm quyết.

Chỉ chốc lát sau, một lão tóc bạc phơ, quần áo vải thô màu xanh thẫm xuất hiện trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền, quỳ bái Cố Trường Huyền, cung kính nói: “Không biết chủ thượng gọi lão có việc gì?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Không cần đa lễ”. Cố Trường Huyền nhíu mày, gọi lão tới, “Mạnh Bà, mau xem Tiểu Bạch bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm sao?”.

Mạnh vẫn một mực cung kính hành lễ xong, sau đó mới đi tới, thử mạch đập của thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 niên.

Vẫn không chạm được vào người thiếu niên trên giường.

Mạnhthở dài một tiếng, sau đó chắp tay với Cố Trường Huyền, áy náy nói: “Lão năng”.

Mắt Cố Trường Huyền tối sầm lại.

Mạnh Bà lại thở dài, nói tiếp: “Năm đó chủ thượng nghịch thiên cải mệnh, mặc dù cứu được cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về, nhưng suy cho cùng vẫn trái lẽ trời, tuy cậu ấy vẫn tồn tại trong sáu giới, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thực tế thì đã thoát khỏi sáu giới rồi, lão đây quả thực không biết làm sao nữa”.

Cố Trường Huyền mấp máy môi, mặt cau có, đã dấu hiệu nổi giận, Mạnh cúi đầu không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói tiếp, một luồng khói xanh bùng lên trong phòng, một người nữa lại xuất hiện.

Người nọ mang khuôn mặt lạnh lùng, biểu cảm nghiêm nghị, nội y áo khoác đều màu đen tuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến người khác nhìn lạnh sống lưng.

Mạnh chắp tay hành lễ với người đó, nói: “Bái kiến Đông phương Quỷ đế”.

Người nọ cũng không để ý, bịch một tiếng quỳ xuống, tự khiển trách: “Thuộc hạ tới chậm”.

Cố Trường Huyền day ấn đường, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi: “Thần Đồ bảo ngươi tới?”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 9 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW