GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49: Thi biến

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Kogi

Vùng lân cận Ma giới đã trở thành một đống hỗn độn, núi đá sụp đổ, cây cỏ bị thiêu trụi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lủi, ánh chiều ra nửa khuôn mặt từ rạng mây đen kịt, chiếu lên cây dâu tằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xác chỉ còn lại cành khô, thỉnh thoảng vang lên đâu đây tiếng quạ kêu bi thiết cùng làn khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đen đặc chưa kịp tan, tất cả đều khiến người ta cảm thấy nơi này thật quỷ dị.

Thần Đồ bất chợt nổi da gà, y vốn địnhđây chờ ánh lửa trên người Bạch Tố biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì mang cậu ta về, đây cũng không phải việc khó, nhưng không ngờ, bây giờ nhìn quang cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hoang vu trống trải xung quanh, lại cảm thấy chút khó chịu.

Thần Đồ xoa xoa cánh tay, vừa quay lại đã thấy Úc Lũy đang đứng cạnh mình, vẻ hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngờ Thần Đồ đột nhiên quay lại, nên giật mình sững người.

Nhưng không đợi Thần Đồ nói gì, Úc Lũy đã quay đầu sang chỗ khác, như thể chưa xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gì, người vừa rồi nhìn Thần Đồ cũng không phải hắn.

Thần Đồ nhìn người kia hơi mím môi, tai ửng hồng, cảm thấy hơi buồn cười, ràng người này tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra thích mình ràng đến vậy, thếmình lại cứ ngỡ hắn thích người khác.

Bởi người này thường cùng hắn đấu khẩu, cùng hắn tranh chấp gây gổ lý, kết quả để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phí hoài bao nhiêu năm.

Thần Đồ nhìn quang cảnh xung quanh, đá văng cành cây còn bốc khói đen dưới chân, bước một bước về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phía Úc Lũy, định mở miệng nói đó.

Vậy nhưng lại nghe thấy một giọng nói cực đáng ghét: “Vậy là…kết thúc rồi?”.

Thần Đồ nghiến răng nghiến lợi nhìn Đỗ Tử Nhân đang khoan thai đi tới, không nhịn được mắng: “Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngươi nói không tới sao?”.

“Nghĩ kì thì, các ngươi nói cũng có lý, ta thân người Minh giới, theo thì nên cùng tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cùng lùi với các ngươi…”. Đỗ Tử Nhân ngừng lại, hắn nhìn Thần Đồ một chút rồi lại nhìn Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Lũy một chút, sáng tỏ nói: “Ta tới không đúng lúc?”.

Biết không phải lúc rồi còn tới! Thần Đồ bùng nổ, chỉ muốn hung hắng quất người trước mắt một trận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhưng nhớ tới pháp lực chênh lệch giữa hai người, nên vẫn cố gắng nhịn xuống.

“Ơ kìa!”. Ba người đang đây ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, lại bỗng nghe thấy một tiếng thét kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hãi. Thần Đồ quay lại nhìn, liền thấy Bạch Tốvẻ ngoài y hệt Bạch lúc này đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 biến dạng.

Căn bản không thể nói là biến dạng, bởi Bạch Tố vốn hình người, nhưng lúc này ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 giống như xác chết, hai mắt trống rỗng, miệng mở to, vết ban đỏ lấm tấm trải rộng toàn thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gió nhẹ thổi qua, còn mùi xác thối rữa phả tới.

Thần Đồ không chịu nổi nữa, vịn vai Úc Lũy, quay mặt đi chỗ khác nôn khan.

Đồ Tử Nhân không thấy thứ này, thứ hắn thấyngười được tônthần toán ở Minh giới, đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mưu túc trí lại tuấn mỹ song Diêm vương điện thứ mười, Chuyển Luân vương.

“Tiểu Diêm vương!”. Đỗ Tử Nhân mắt sáng ngời, không ngờ tiểu Diêm vương lại cầm cán quạt chặn trước người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hắn, đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng, nói: “Đừng nhúc nhích”.

Đỗ Tử Nhân bị vẻ mặt này dọa sợ rồi, liền không dám cử động mảy may, lúc này Bạch Tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nằm dưới đất giãy dụa tới móc vạt áo Đỗ Tử Nhân, Đỗ Tử Nhân sợ hãi lùi lại hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bước, mới nhớ ra hỏi tiểu Diêm vương: “Ngiowif đó…còn sống hay đã chết vậy?”.

“Vốn đã chết”. Chuyển Luân vương làm phép cố định Bạch Tố, không để cậu ta lộn xộn nữa, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hai vòng quanh cậu ta, nhíu mày nói: “Bây giờ thì vẫn sống”.

“Ta nghĩ cậu ta vốn sống, bị Chủ thượng nhà ta đốt chết ấy chứ?”. Lúc này Thần Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng sán lại, nhưng không quên hàn huyên với Chuyển Luân vương: “Tiểu Diêm vương, sao ngươi lại về?”.

“Việc này lát nữa nói sau”. Chuyển Luân vương lại nhìn Bạch Tố vài lần, cảm thán: “Thảo nào, ta vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chỉ không hiểu tai sao Hồng Liên nghiệp hỏa của Tiểu Bạch lạitrên người kẻ này, nhưng giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì hiểu ra đôi phần rồi”.

“Ngươi hiểu ra cái gì?”. Thần Đồ mờ.

“Năm đó khi hồn phách Tiểu Bạch tiêu tán, thi thể Bạch Tố chắc hẳn đang gần đó, khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sống oán khí rất nặng, sau khi chết không cam tâm tình nguyện xuống Địa phủ đầu thai chuyển thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mà quanh quẩn bên cạnh thi thể, cho nên thi thể này nhiễm sát khí rát nặng, do đó, Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Tố mớithể hút được Hồng Liên nghiệp hỏa phiêu tán”, Chuyển Luân vương nói xong thì tự hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hoàn toàn, nhưng đám Thần Đồ vẫn như đi trong sương.

Chuyển Luân vương thấy vẻ mặt bọn họ vẫn chưa hiểu, liền giải thích tiếp: “Các ngươi ngẫm thử xem, U © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Minh quỷ hỏa sống ở nơi oán khí cực đậm, nên mang theo oán khí, vậy nên mới cùng Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Liên nghiệp hỏa thu hút lẫn nhau, sau khi hồn Tiểu Bạch tan biến, theo thuyết thì Hồng Liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nghiệp hỏa không thể ngưng tụ, sẽ tiêu tan cùng gió bụi trời đất, nhưng khi đó tình cờ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Hồng Liên nghiệp hỏa chưa tán lại bị oán khí Bạch Tố hấp dẫn, vậy nên mới nhập vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thi thể Bạch Tố”.

“Đãthi thể, vậy sao Bạch Tố vẫn còn hồn phách?”. Thần Đồ chợt cảm thấy sống lưng lành lạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Lúc đó hồn phách của cậu ta chưa tan biến, đang quanh quẩn trên thi thể, Tập Nguyệt dùng thủ đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thâm độc giúp cậu ta hoàn hồn, ta thấy cũng chẳng gì lạ”. Chuyển Luân vương đứng khoanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tay, không quên chỉ trích: “Nếu không phải các ngươi lơ nhiệm vụ, thì saothể xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyện oán hồn lọt lưới?”.

Giọng nói vốn đang khách khí của Thần Đồ lập tức bay biến, y bật cười, phản bác: “Chức trách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Quỷ đế năm phươngbảo vệ biên cương, loại chuyện vụn vặt này, hình như là việc của Diêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vương các ngươi!?”.

“Nói đến đây ta lại nhớ ra”. Chuyển Luân vương trừng mắt, nhìn Đỗ Tử Nhân nói: “Chuyện núi La Phù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 là thế nào, đó không phảiđịa bàn của ngươi sao?”.

“Phải phải phải, việc này là ta không đúng, nhưng các ngươithể đừng làm ầm ĩ, trước hết về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bẩm báo với chủ thượng chuyện này đã”.

Đỗ Tử Nhân không muốn nói thêm về chuyện núi La Phù, chỉ đành chuyển chủ đề như vậy.

Bạch Cố Trường Huyền đang trong đình viện tưới hoa, thấy thi thể được nhắc đến kia,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bạch quả thực không nhận ra đây Bạch Tố giả mạo mình định cướp đoạt ca ca.

Vẻ bình thản của Bạch bị diện mạo kinh người kia dọa sợ nhảy dựng, bình nước trong tay rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống đất, vội lao vào lòng Cố Trường Huyền.

Cố Trường Huyền dịu dàng dỗ Bạch, vỗ nhẹ lưng cậu, rồi nhíu chặt mày.

“Đây Bạch Tố?”. Cố Trường Huyền hỏi.

“Dạ phải”. Mở miệng nói Chuyển Luân vương, hắn nhìn Bạch Tố thở dài, nói: “Người sớm nên đầu thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chuyển thế, sao phải không từ thủ đoạn bám lại nhân gian, chịu khổ sở nhường này”.

Bạch nghe đến tên Bạch Tố liền dựng hai tai, nhưng thấy kẻ kia đã không còn dáng vẻ giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 như mình, nhất thời cảm thấy chút man, bước ra.

Chuyển Luân vương chắp tay, cười với Bạch, nói: “Tiểu Bạch, đã lâu không gặp”.

“A, tiểu Diêm vương?”.Bạch buột miệng nói.

Không đợi Chuyển Luân vương lên tiếng trả lời, Cố Trường Huyền liến nhéo tai cậu, oán khí ghen tuông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không kìm được nữa: “Quả nhiên, ngươi nhớ Tập Nguyệt, nhớ tiểu Diêm vương, chỉ không nhớ ta”.

“Ta…ta nhớ huynh mà”. Tô Bạch kéo ống tay áo Cố Trường Huyền, yếu ớt nói.

“Nhớ ra?”. Cố Trường Huyền nắm cằm cậu, lông mày hơi nhếch: “Vậy sao lúc đó ngươi còn hỏi ta tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gì?”.

“Nhưng tên đâu có quan trọng”. Bạch hơi luống cuống, giậm giậm chân: “Ta nhớ nhớ con người huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kìa”.

“Ừ hừ?”. Cố Trường Huyền ngắm dáng vẻ luống cuống của Bạch thấy cũng thật đáng yêu, liền cười hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lên môi cậu, hỏi: “Nhớ con người ta ý gì? Ngươi không nói hẳn hoi, ta sẽ tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó”.

“Thì là…”. Tô Bạch nhìn mấy người đứng xung quanh, cảm thấy mặt mình hơi đỏ, lại nhìn vào mắt Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Trường Huyền, ràng dịu dàng như nước, nào vẻ tức giận?

lẽ Bạch cũng đã nhận ra, cậu cắn môi, ngẩng cổ, cáu kỉnh nói với Cố Trường Huyền: “Huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại đùa ta!”.

“Đâu đùa người”. Cố Trường Huyền nắm eo cậu, định kéo người ôm vào lòng mình.

Nhưng lần nàyBạch không theo hắn, chỉ bĩu môi: “Huynhràng đã nói sẽ không giận ta. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nói cho dù ta làm cũng đúng”.

“Thật sự không đùa ngươi mà”. Cố Trường Huyền kéo cậu lại, quẹt chóp mũi cậu, chọc ghẹo: “Đây không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56bắt nạt ngươi sao? Tiểu Bạch vừa mới nói, cho ta bắt nạt nhỉ?”.

“Bây giờ không cho nữa!”. Bạch trừng mắt nhìn hắn, lắc lắc tay, nhưng không hất ra được, đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 động khẩu, cắn một dấu răng trên mu bàn tay kia: “Không cho huynh bắt nạt nữa!”.

Cố Trường Huyền thì càng bắt nạt càng làm tới, hắn chẳng thèm để ý đến chút giãy dụa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bạch, ôm cậu lại, cắn mút tai cậu nói: “Nhưng làm sao đây, Tiểu Bạch, ngươi nhìn ta như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ta liền muốn bắt nạt ngươi…”.

“Huynh không thương ta”. Mắt Bạch ướt nhẹp.

“Sao lại không thương, về phòng rồi ca ca lập tức thương ngươi…”.

“Gia…”. Chuyển Luân vương không nhịn được nữa đã mở miệng, nhưng vẫn không quên tỏ thái độ kính cẩn, hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhã nói: “Ngài xem, haychúng ta bàn chính sự trước đã?”.

Thần Đồ nghe lời này xong không kìm được phải nhấc ống tay áo lên lau mồ hôi lạnh thái dương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thời điểm vị tổ tông này cùng Bạch thân mật, xưa nay chưaai dám quấy rầy, tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Diêm vương…gan càng ngày càng to.

Cố Trường Huyền lại hiếm khi không tức giận, vẫn cười dịu dàng như cũ, hắn thậm chí còn nhướng mày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhìn tiểu Diêm vương Thần Đồ, cười nói: “Bàn chính sự gì? Ôm Tiểu Bạch mới chính sự”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Nói nói vậy, nhưng sau khi Cố Trường Huyền thả Bạch xuống giường, dém góc chăn cho cậu, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra ngoài nói chuyện với tiểu Diêm vương.

“Ngoan, nằm đây một lúc”. Cố Trường Huyền hôn lên trán cậu.

Tô Bạch hơi ấm ức, kéo ống tay áo Cố Trường Huyền, nói: “Nhưng…không phải chúng ta vừa mới rời giường sao?”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc