GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10: Trong mộng

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Sắc mặt Úc Lũy hơi phức tạp, nhưng vẫn lên tiếng, nói: “Là Mạnh gọi thuộc hạ tới”.

Cố Trường Huyền phất phất tay cho Úc Lũy đứng lên, sau đó lạnh nhạt nói: “Nếu Tiểu Bạch vẫn phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sốt sinh bệnh giống người phàm, vậy thì hẳn phải dùng thuốc của người phàm để chữa trị, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy lão thấy thuốc không chạm được vào Tiểu Bạch, càng không thể bắt mạch chẩn bệnh. Nên làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào đây?”.

Mạnh suy nghĩ một chút, sau đó cung kính nói: “Nhân gian khi xem bệnh chú trọng vào vọng, văn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vấn, thiết (nhìn, ngửi, hỏi, tiếp xúc), mặc bắt mạch một bước rất quan trọng, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thần y thì không cần bắt mạch, chỉ cần nhìn, ngửi, hỏi thôi cũng thể biết, sau đó bốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thuốc đúng bệnh được”.

Cố Trường Huyền ra hiệu Mạnhnói tiếp.

“Lão còn nhớ, Dương thành nàymột vị thần y ẩn, y thuật xuất thần nhập hóa, nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 diệu thủ hồi xuân cũng không quá lời”.

Nếu thần y đó thể cứu Bạch, vậy thì phải nhanh chóng đi ngay, Cố Trường Huyền không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trì hoãn thêm, liền nhẹ nhàng vỗ mặt Bạch, gọi cậu dậy.

Bạch vẫn luôn cảm thấy người mình lúc lạnh lúc nóng, lần trước tỉnh lại còn thấy nóng bỏng, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này lại lạnh toát, lúc Cố Trường Huyền vén chăn không thể tránh khỏi gió lùa vào, Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy lạnh liền không vui hừ một tiếng, nhưng vừa màng mắt ra nhìn thấy khuôn mặt tuấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Cố Trường Huyền, tâm trạng không vui của Bạch lập tức bay lên chín tầng mây, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 níu cổ Cố Trường Huyền, rồi rướn người hôn lên đôi môi mỏngngười.

Cố Trường Huyền không nỡ đẩy cậu ra, thế đành để mặc cậu hôn, sau đó nâng gáy Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bế cả người cậu lên, sau đó gói trong chăn bông.

Cố Trường Huyền không ngăn cản cũng không đáp lại, nhưng dường như Bạch đã bị nghiện, cậu ngậm môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dưới của hắn, cắn loạn, không giống như hôn môi giống như đang ăn một viên kẹo dẻo ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến tận tim.

“Tiểu Bạch”. Cố Trường Huyền vẫn nhớ phải đưa cậu đi khám bệnh, nên nhẫn nhịn cơn nóng trong lòng, tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời tạo khoảng cách với Bạch, tách rời hai đôi môi đang quấn riết cùng một chỗ, cười trách: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Trong phòng có người khác nữa”.

“Ah, người khác sao”. Tô Bạch yếu ớt lặp lại, nhưng vẻ cũng không hiểu hàm ý trong câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói này, vẫn tiếp tục sát vào Cố Trường Huyền, không coi ai ra vươn đầu lưỡi, liếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khóe môi Cố Trường Huyền, sau đó cọ cọ ngực hắn nói: “Ca ca, vừa nãy ta gặp huynh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mộng”.

“Ca ca đưa ngươi đi khám bệnh đã”. Cố Trường Huyền bị lời nói hành động của Tô Bạch làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho dậy sóng lòng, nhưng vẫn nhớ chính sự, “Chờ khỏi bệnh lại nói tiếp được không?”.

“Được”. Bạch ngoan ngoãn đồng ý, rồi giống như mèo con dùng móng vuốt nhỏ cào ngực Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt vẫn nửa mở nửa nhắm, màng nói: “Thực ra ta muốn nói nốt một câu, chỉ một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi…”.

“Hửm? Muốn nói gì?”. Cố Trường Huyền dỗ dành.

“Ta thấy, mơ thấy huynh hôn ta…”. Bạch dụi dụi đầu vào cổ Cố Trường Huyền.

Cố Trường Huyền lại cười nhẹ, sau đó hắn cúi đầu hôn lên môi thiếu niên, nụ hôn như chuồn chuồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lướt nước, sau đó tách ra ngay.

Cố Trường Huyền nói: “Giống như vậy sao?”.

Nói dứt lời hai người liền biến mất, Úc Lũy muốn đi theo lại bị Mạnh ngăn cản.

Vẻ mặt Úc Lũy lạnh lùng nghiêm nghị, nói cụt ngủn: “Có việc?”.

“Ôi”. Mạnh thở dài một hơi.

Úc Lũy thấy không ổn, vội hỏi: “Có phải thần y đó không Dương thành?”.

Những nếp nhăn trên mặt Mạnhgiãn ra để lộ ý cười,nói: “Sao lãothể lừa gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ thượng chứ?”.

Úc Lũy vẫn lạnh mặt.

Mạnh Bà thở dài: “Thiên hạ bao la, nhưng thần y chỉ có một vị ở Dương thành kia, lão đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói Dương thành có thần y, hy vọng chủ thượng thể đến Dương thành sớm một chút, giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyết chuyện ly quỷ. Nhưng chuyện Dương thànhthần y cũng không phải giả”.

Sắc mặt Úc Lũy càng lạnh hơn, áo bào màu đen không gió tự bay, ánh mắt nhìn Mạnh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút không vui.

Mạnh lắc đầu nói: “Quỷ đế không cần dùng ánh mắt ấy nhìn lão, lòng trung thành của Minh giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đối với chủ thượng sâu tận xương tủy, lão tuyệt đối không hai lòng với chủ thượng”.

“Vậy sao tính toán những chuyện đó?”. Thần sắc Úc Lũy hơi hòa hoãn, nhưng vẫn còn đề phòng.

“Chủ thượng vốn tự do tự tại, không quan tâm đến mọi chuyện, nhưng ta thân là thuộc hạ, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải dùng hết khả năng hỗ trợ, làm lớn mạnh cõi u minh”, Mạnh thành khẩn nói, “Chuyện ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỷ sớm muộn cũng phải giải quyết, chủ thượng ắt phải đi Dương thành một chuyến, lão nói Dương thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thần y, chủ thượng sẽ đi ngay, như vậy, vừa chữa được bệnh cho người kia, vừa xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện ly quỷ, vẹn cả đôi đường, cớ sao không làm?”.

“Nếu thực sự trung thành tận tụy, không tâm, vậy thì sao phải giải thích nhiều với ta”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Úc Lũy đã chút mất kiên nhẫn, phất tay áo định rời đi.

Mạnh tốt tính lần này cũng hơi oán thán, chắn trước mặt Úc Lũy, kể khổ: “Nào phải lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn nói, quỷ đế hỏi lão trước kia mà”.

“Rốt cuộc muốn nói gì?”. Úc Lũy dừng bước, vẫn dáng vẻ mất kiên nhẫn.

“Lão chỉ muốn nói cho quỷ đế biết, không phải ta gọi ngài đến bảo vệ chủ thượng, Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ đại nhân”.

Úc Lũy ngẩn người, mấp máy môi, sau đó lẩm bẩm một mình: “Y gọi ta làm gì?”.

Mạnh không nhịn được lại càm ràm hai câu: “Ngài Thần Đồ đại nhân đều Đông Phương quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đế, lẽ ra nên một lòng đoàn kết mới phải, sao thể cứ kèn cựa nhau, Thần Đồ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân muốn gặp ngài, cho nên mới nhờ ta gọi ngài tới bảo vệ chủ thượng. Ngài cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng làm giá nữa…”.

“Một lòng đoàn kết, y đã bao giờ một lòng với ta chưa…”. Úc Lũy thấp giọng nói một câu này, rồi biến mất ngay trước mặt Mạnh Bà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW