GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Dỗ ngọt

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch vừa nghe vậy liền không thèm để ý đến Cố Trường Huyền, cậu vội vàng đẩy người đang ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình ra, đi qua hỏi Chuyển Luân vương: “Ngươi nói…thật sao?”.

“Thật”. Chuyển Luân vương gật gật đầu: “Theothuyết, sau khi hồn phách Dương Thanh Cửu tiêu tán, thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biến mất thật sự, trên thế gian không còn vết tích, nhưng vừa nãy ta xem xét, thấy trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu Lục, vậy lại còn chín sợi hồn mỏng của Dương Thanh Cửu.

Bạch sáng mắt, kìm nén tiếng nghẹn ngào, nghiêm túc nói: “Trước đây ta hình như nghe nói rằng, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong nhân thế còn giữ lại chấp niệm, thì cho hồn phi phách tán, cũng sẽ không hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hóa vô. Hồn phách của bọn họ sẽ rải rác các ngõ ngách trong nhân gian, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể tìm lại đầy đủ, thì lẽ sẽkhả năng hồi sinh”.

“Nếu vậy thì…”. Cố Trường Huyền chậm rãi đi tới, kéo bả vai gầy của Bạch, phân phó Chuyển Luân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương: “Đưa đá Tụ Hồn của Minh giới cho Tiểu Lục đi, cậu ấy chuyển sinh nhân gian, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hội đi khắp nơi, cho đời này không thể tập hợp đủ hồn phách của Dương Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cửu, thì vẫn còn đời đời kiếp kiếp luân hồi sau này, chỉ cần Tiểu Lục không từ bỏ việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm kiếm, cậu ấyDương Thanh Cửu rồi sẽ thể gặp lại nhau”.

“Vâng”. Chuyển Luân vương đáp lời: “Nhưng nếu muốn đá Tụ Hồn hấp dẫn hồn phách của Dương Thanh Cửu, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn phải nhờ ngài làm phép dẫn tàn hồn bên cạnh Tiểu Lục vào trong đá”.

“Vậy thì về Minh giới một chuyện đi”. Cố Trường Huyền giữ Bạch chặt hơn, bây giờ hồn phách Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lục đã đầy đủ, Tiểu Bạch của hắn bao giờ mới thể hoàn chỉnh đứng trước mặt hắn đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ta về chuẩn bị trước”. Chuyển Luân vương chắp tay lùi lại. Trong đình viện nhỏ chỉ còn lại Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền Bạch.

“Cha mẹ Dương Thanh Cửu thì sao?”. Giờ đang là tháng ba mùa xuân (*), chỉ cần một làn gió nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lướt qua, phảng phất tơ liễu mỏng manh liền lả tả rơi xuống, Tô Bạch vươn tay đón lấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nắm, giữa chân mày vẫn còn chút mất mát.

(*) Nguyên văn: 柳絮纷飞的时节 thời điểm liễu bay. Tầm tháng ba xuân lúc tơ liễu (hạt cây liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9tơ, thể bay được theo gió) rụng xuống.

Cố Trường Huyền nâng mu bàn tayBạch, giữaliễu trắng bay ngập trời ôm Bạch vào lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chậm rãi siết chặt vòng tay.

“Ngươi yên tâm”. Cố Trường Huyền hôn đỉnh đầu cậu, dỗ dành: “Bọn họ sẽ sống tốt, hãy tin ca ca”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ừm”.Bạch gật đầu, nghe được lời khẳng định của người này, những bất an và sầu não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của cậu đều bị ném ra sau đầu, trong nháy mắt đó, trong đầu bỗng hiện lên vài cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngắn ngủi, Tô Bạch chớp mắt, xích lại gần Cố Trường Huyền, cong mắt cười: “Tự nhiên nhớ ra, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây hầu như là ta dỗ ngọt huynh”.

Cố Trường Huyền sững người, xoa xoa mũi, không được tự nhiên nói: “Thế à?”.

“Phải”. Bạch nhẹ nhàng vòng quanh eo hắn, cằm tựa vào ngực hắn, ngước mắt nhìn: “Khi đó huynh toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trốn tránh ta, vừa thấy ta liền chạy, ta liền đuổi theo dỗ ngọt huynh, kêu huynh đừng có chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa, ta đâu có ăn huynh chứ”.

Cố Trường Huyền bật cười, nhớ tới lúc đó vẫnchút xấu hổ, liền quẹt mũi Bạch, dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Vậy mới nói vật đổi sao dời, bây giờ đến lượt ta dỗ ngươi,vui không?”.

“Đương nhiên là vui rồi”. Mắt Bạch cong cong tạo thành một độ cung xinh đẹp, nhưng khóe miệng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố ý trễ xuống, giả vờ ấm ức lôi chuyện ra nói: “Về sau huynh không trốn ta nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy ta cũng không chạy, nhưng huynh đánh ta”.

“Sao ta nỡ chứ?”. Cố Trường Huyền xoa đầu cậu, ánh mắt tràn ngập dịu dàng, nói: “Nếu ngươi đã nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra chuyện này, sao lại không nhớ ra ta vì lý đánh với ngươi?”.

“Vì cũng không nên đánh với ta nhé”. Bạch bĩu môi, nhưng cũng không giận thật, cậu áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tai mình vào ngực Cố Trường Huyền, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, đột nhiên mỉm cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Cố Trường Huyền bị cậu làm nghẹn họng, vội đáp: “Được được được, bất kể là vì lý gì, ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nên đánh với ngươi”.

“Vậy mới đúng chứ”. Bạch khẽ cười trong lòng Cố Trường Huyền.

Nhưng rốt cuộc Cố Trường Huyền vẫnchút không cam lòng, liền nâng mặt Bạch lên, hôn lên môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, hỏi: “Thực sự không cho ta một hội giải thích sao?”.

Bạch lại kiễng chân hôn Cố Trường Huyền, rồi cười nói: “Vậy cho huynh một cơ hội giải thích đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh nói đi”.

“Khi đó, ta còn chưa ràng tình cảm của mình đối với ngươi”. Cố Trường Huyền bắt đầu nói.

Bạch hừ một tiếng, trừng mắt nhìn hắn nói: “Cái này lần trước huynh nói với ta rồi”.

“Tiểu Bạch, thực ra ta cũng rất oan ức”. Cố Trường Huyền chỉ đành mếu máo theo Bạch, than thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giả vờ đáng thương: “Khi đó ràng ngươi đuổi đánh ta, ta chẳng qua bị ép đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trả, hơn nữa, nếu ta thực sự muốn đánh ngươi, ngươithể thắng ta sao?”.

Bạch chớp chớp mắt không nói, Cố Trường Huyền liền nói tiếp: “Mà trước lúc đó, ngươi còn đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nói muốn lấy thân báo đáp, chịu trách nhiệm với ta, ta đang suy nghĩ xem nên đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý hay không, thái độ của ngươi đột nhiên quay ngoắt, từ đuổi theo ta bày tỏ tấm lòng, biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành đuổi theo ta đánh rồi”.

Bạch phì cười, ngửa đầu phản bác, đùn đẩy trách nhiệm: “Nhưng không thể trách ta được, tiểu Diêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương lừa ta, y nói huynh đã trở thành thiên hạ địch, cảm thấy cuộc đời không bại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần quả độc lẻ loi, nên một lòng đi tìm chết”.

“Ngươi thế cũng tin?”.

“Dù sao khi đó cũng tin rồi”. Bạch lôi kéo tay Cố Trường Huyền, mười ngón tay hai người đan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào nhau: “Cho nên ta nghĩ, nếu có thể đánh bại huynh, có lẽ huynh sẽ không cảm thấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 độc lẻ loi nữa”.

“Suy luận cái kiểu vậy”. Cố Trường Huyền lại cười, nhéo mặt Bạch một cái, nói: “Sợ ta lẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 loi, ngươi đến với ta không phải được rồi sao?”.

“Bây giờ huynh nói dễ nghe vậy”. Tô Bạch giậm chân tại chỗ: “Ban đầu ta muốn lấy thân báo đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao huynh không muốn ta?”.

“Dù sao cũng không thể nhanh như vậy, tình cảm, sao cũng phải tuần tự từng bước…”.

“Không thèm nghe huynh giải thích nữa”. Bạch buông tay Cố Trường Huyền, tuy miệng nói như vậy, nhưng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn sửa sang lại vạt áo cho hắn, sau đó ngước mắt nói: “Tiểu Diêm vương còn nói với ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi đó huynh định tự mình kết liễu, muốn thoát khỏi trời phạt”.

Trời phạt…

Con ngươi Cố Trường Huyền chợt co lại, hai chữ này như nghẹn cổ họng, vừa nghĩ tới Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền liền cảm thấy toàn thân đau nhức, theo bản năng, hắn ôm chặtBạch, gọi đi gọi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tên của cậu: “Tiểu Bạch…Tiểu Bạch…”.

Cuối cùng hắn cũng tránh được trời phạt, nhưng phải bỏ ra cái giá quá lớn.

May hiện tại vẫn còn kịp, tình yêu chân thành hắn mất đi khi đó, cuối cùng cũng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về.

“Chuẩn bị xong rồi, chủ thượng, chúng ta về thôi…”. Chuyển Luân vương bước vào, nhìn thấy hai người đang ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chặt nhau, nhất thời không biết nên bước tiếp hay lui ra.

“Có người đến”. Bạch nhẹ nhàng nhắc Cố Trường Huyền, cậu hồ đoán ra được chuyện năm đó, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khá hiểu sao Cố Trường Huyền lại đau khổ đến vậy.

Nhưng cho lựa chọn của mình khi ấy gì, cho mình huynh ấy phải bỏ ra những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, tất cả đều mình cam tâm tình nguyện, vui vẻ chấp nhận, huynh ấy không nên tự trách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình cũng không nỡ nhìn huynh ấy đau khổ.

Bạch cay mũi, giọng mềm nhũn nói: “Ca ca,người đang nhìn kìa, huynh rốt cuộc muốn ôm ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao lâu nữa”.

Cố Trường Huyền không còn buồn như vừa rồi nữa, hắn thảBạch ra, cúi người hôn lên khóe mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, cười nói: “Bây giờ biết ngượng rồi?”.

Không hề, chẳng qua thấy huynh không vui, liền muốn dỗ huynh vậy thôi.

Bạch tựa hồ hiểu được tâm trạng của mình nhiều năm về trước.

Thích huynh, thích được huynh cưng chiều, cũng thích chiều chuộng huynh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW