GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 56: Năm đó

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Cố Trường Huyền không biết đã về từ lúc nào, Bạch không dám khóc tiếp, sợ hắn phát hiện sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau lòng theo cậu, đành mím môi cố nén chịu.

Chuyển Luân vương im lặng đứng bên cạnh, một lúc lâu sau thờ dài một hơi. Hoa bỉ ngạn rực rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên cầu Nại Hà, tựa như trở về một ngày rất lâu về trước.

Hôm đó hoa bỉ ngạn cũng nở rộ như hôm nay, nhưng toàn cõi U Minh lạichuyện Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền quyết tâm đi chết buồn thương tột độ.

Lão tổ tông của bọn chấp nhận hóa thành vô, quay về cát bụi, nhưng bọn họ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dũng khí gánh chịu tất cả mọi thứ sau khi mảnh trời này sụp xuống, thế Minh giới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ma quỷ rên xiết, súc sinh khóc ròng, ồn ào đến mức nhân gian cũng thấy quỷ dị, sáu giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không được yên bình.

Mạnh Bà gọi Chuyển Luân vương đến trước mặt, bùi ngùi thở dài, nói: “Chủ thượng không thể chết”.

Chuyển Luân vương tất nhiên cũng biết, nhưng Cố Trường Huyền đã không còn ý muốn sống, thì sao sẽ chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thế gian chịu đau chịu khổ? Ngài ấy đã quyết tâm đi chết, ai thể giữ lại? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Đời này chủ thượng trải qua vô số sóng to gió lớn, nhìn thấy không ít chuyện buồn vui ly hợp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng về tình cảm, quả thực vẫn như một tờ giấy trắng, tiểu Diêm vương, lão ta nghĩ, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ thượng thể động lòng với một người, liệu ngài người đó lại thế gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ô trọc này hay không?”.

Chân tình thể níu kéo người, nhưng chuyện sao thể đơn giản như vậy, chuyện yêu thích nói thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dễ, nhưng trái tim sắt đá chưa từng biến hóa suốt nghìn vạn năm của người kia, dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một người mà lay động?

“Ắt sẽ cách”. Nếp nhăn in hằn trên khuôn mặt già nua của Mạnh Bà, giọng nói ai thán: “Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Diêm vương, bên ngoài đều nói nhà người giỏi bày mưu tính kế, thuật thần diệu toán, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lão biết, ngươi được trời cao thiên vị, từ nhỏ đã thấy được tương lai, hôm nay lão xin ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn xem tương lai của chủ thượng, xem cái người chắc chắn phải chết, liệu có cách gì cứu vãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hay không”.

Chuyển Luân vương không nhìn thấy tương lai của Cố Trường Huyền, nhưng trong lúc nản lòng thoái chí, y xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua một đôi mắt khác, trông thấy một tia hy vọng sống.

Chuyển Luân vương lại nhìn Bạch, y chính nhìn thấy bóng dáng của Cố Trường Huyền trong tương lai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của người này.

Tronghồ, lẽ tất cả đều được định trước, cánh cửa cầu sinh, cuối cùng chẳng qua bi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kịch còn lớn hơn thôi.

Trong cái chớp mắt nhiều năm trước, Chuyển Luân vương đã thấy được kết cục của hai người, nhưng để chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thượng sống, y vẫn trơ mắt đẩy Bạch vào vạn kiếp bất phục.

Nhớ lại năm đó, trong lòng mơ hồ bất an, còn mang theo áy náy hạn, Chuyển Luân vương cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng hỏi Bạch, hỏi rằng: “Nếu như, cái giả để bên cạnh ngài là hồn phi phách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tán, ngươi, chấp nhận không?”.

Lúc ấy Bạch uống chút rượu, mặt ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh, cười nói: “Ta chấp nhận, nhân gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 câu nói rất hay, đó là chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, chỉ cần huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấyta tốt đẹp, sau này sống chết ra sao ta cũng không sợ, ta sẽ không oán hận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hơn nữa, đời này làm ai trốn được số mệnh phải tiêu vong, sớm hay muộnthôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta việcphải lo chứ”.

Khi một thân một mình luôn nói không sợ sống chết, nhưng sau khi hai người ở bên nhau, lại vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hy vọng, cuộc sống này thể kéo dài thật dài, tốt nhất là, mãi mãi khônghồi kết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hy vọng thể cùng bạc đầu với ngươi, nhưng cũng sợ thời điểm ấy đến, chúng ta không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chia lìa.

vậy, nếu thể mãi thế này thì tốt biết bao.

“Nghĩ thế?”. Cố Trường Huyền đi tới ôm Bạch, tay nâng mặt cậu, lại sờ thấy ẩm ướt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mảng.

“Sao vậy?”. Cố Trường Huyền cúi người nhìn, khuôn mặt anh tuấn hơi nhăn lại.

Bạch cười nhẹ, vươn tay xoa chân mày nhíu chặt của Cố Trường Huyền, nói: “Khônggì, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở về chốn cũ, nhớ lại nhiều việc, khó tránh khỏi chút thương cảm”.

“Chuyện Dương Thanh Cửu làm xong chưa?”. Bạch không muốn nói tiếp chuyện này, liền đổi chủ đề.

“Ngươi yên tâm”. Cố Trường Huyền xoa đầu Tô Bạch, trấn an: “Đã dẫn tàn hồn của Dương Thanh Cửu vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đá tụ hồn, Tiểu Lục cũng đã đầu thai vào nhân gian, cậu ta mang theo đá tụ hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân gian thu hút hồn phách, một ngày nào đó, hồn phách hội tụ đủ, hai người họ sẽ gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại nhau”.

“Tiểu Lục vẫn nhớ sao?”. Bạch hỏi.

“Không nhớ”. Cố Trường Huyền nhìn sâu vào mắt Bạch, khẽ nói: “Đôi khi nhớ không phải chuyện tốt, so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với việc để Tiểu Lục nhớrồi đời đời kiếp kiếp dằn vặt, không bằng để cậu ta quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hết đi, vui vẻ sốngnhân gian”.

Cố Trường Huyền nói xong, liền kéo Bạch đến chỗ bọn họ thưởng ở, giặt khăn tay cho cậu lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt, sau đó mới nhéo mũi cậu, hỏi: “Vừa rồi nghĩ gì, sao khóc thành như vậy?”.

“Nhớ lại khoảng thời gian ta đi khắp nơi theo đuổi huynh, huynh trốn không gặp ta”.Bạch ôm cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẩy ngã người xuống giường, gối đầu lên lồng ngực hắn, lúc nói câu này không thấy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấm ức, trái lại còn hơi mỉm cười, mềm mại nói: “Khi đó huynh nhát ghê, trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người khác thì diễu dương oai tung hoành khắp chốn, nhưng hễ thấy ta liền bỏ chạy”.

Cố Trường Huyền bật cười: “Diễu dương oai tung hoành khắp chốn hình như ngươi”.

Bạch nhỏm dậy cắn một cái lên cằm của hắn, không phản bác tiếp tục nói: “Ta nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng, một lần huynh trốn ta, lén lút giúp ta đi dạy dỗ một kẻ, kết quả bị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt tại trận, còn định chuồn qua cửa sổ”.

“Khụ”. Cố Trường Huyền sờ mũi, chút không tự nhiên: “Đâu có chạy”.

“Là không chạy thoát”. Tô Bạch lại hôn nhẹ hắn, cười híp mắt: “Bởi ta chặn huynh ngay tại cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sổ rồi”.

Bạch nói xong cũng bật cười khanh khách, lăn lộn trong lòng Cố Trường Huyền, khiến Cố Trường Huyền cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười theo.

“Giờ nghĩ lại…”. Ý cười trên mặt Cố Trường Huyền dần nhạt bớt, lại ôm Bạch chặt hơn.

“Nghĩ gì?”. Bạch không hiểu, ngẩng cổ nhìn hắn.

“Giờ nghĩ lại, hai chúng ta, đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, thực ra, thế cũng đủ rồi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nụ cười của Bạch cứng lại.

Quả nhiên sau đó Bạch nghe thấy Cố Trường Huyền hỏi: “Tiểu Bạch, nếu khôngta bên cạnh, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình ngươi, sống tiếp được không?”.

Nước mắt Tô Bạch lại lần nữa tràn mi, cậu không nhịn được nữa, khóc nức nở trước mặt Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền.

“Đừng khóc, khóc chứ”. Cố Trường Huyền vội dỗ dành, ôm Bạch trấn an: “Ta chỉ hỏi vậy thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn nữa,không bên ngươi, thì đó cũng tạm thời…”.

Bạch càng khóc càng dữ, cậu lấy tay che miệng Cố Trường Huyền, sau đó thút thít nói: “Ta biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh đang nghĩ gì, nhưng huynh đừng có mơ”.

“Tiểu Bạch…”.

“Hay huynh định đợi hồn phi phách tán rồi, liền cho bọn họ xóa trí nhớ của ta, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta liền ngao duthế gian giống như Tiểu Lục, tìm kiếm hồn phách của huynh đợi huynh sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại”. Bạch nhắm mắt, gục lên vai Cố Trường Huyền khóc: “Nhưng ta không làm được, Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta thực sự không làm được đâu…”.

“Đừng khóc, đừng khóc nữa”. Cố Trường Huyền vỗ về lưng cậu, dỗ: “Là ta nghĩ sai rồi, ta sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ lại chuyện đó nữa, luôn bên ngươi, không làm cả, không đi đâu hết”.

“Ca ca…”. Bạch cố nín khóc, nhưng nước mắt vẫntách rơi xuống đất: “Có lẽ đúng ta ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá ích kỷ, ta không yêu huynh nhiều như huynh yêu ta, ta không chờ được huynh lâu như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế, huynh đừng mong rời khỏi ta”.

Từng có được khoảnh khắc ngọt ngào mê đắm như vậy, ai có thể chịu được biệt ly dài đến vô vọng?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 56 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW