GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7: Đòi hôn

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Hoa hợp hoan trên cây bị gió thổi rơi lả tả, cùng bươm bướm bay lượn trong không trung chốc lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi cuối cùng mới nhẹ nhàng hạ xuống tóc Tô Bạch.

Bạch không hề hay biết, cậu ngửa đầu nhìn Cố Trường Huyền, gương mặt nõnnhư mỹ ngọc chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết từ bao giờ nổi lên màu đỏ ửng, đôi mắt sáng ngời trong suốt cũng dậy sóng.

“Ca ca”. Bạch dùng biểu cảm ấy để gọi Cố Trường Huyền.

“Ơi?”. Cố Trường Huyền nhấc tay, nhẹ nhàng lấy đóa hoa hợp hoan trên đầu Bạch xuống.

“Ta, ta sẽ thường xuyên hối lộ huynh”. Bạch nghiêm túc nói.

Tay Cố Trường Huyền chợt dừng lại, ngón tay còn đang cầm đóa hoa hợp hoan, khó khăn đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch.

Bạch phùng má, kiễng chân thổi đóa hoa hợp hoan kẹp giữa ngón tay Cố Trường Huyền, sau đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gần Cố Trường Huyền thêm một bước, túm ống tay áo hắn nói: “Ca ca?”.

Cố Trường Huyền lúc này mới ổn định lại tâm trạng, tay hắn vẫn đang giơ lên nhưng không thu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trực tiếp vuốt ve mặt Bạch, ngón tay lưu luyến hai Tô Bạch, cười nói: “Ngoan lắm”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”. Bạch híp mắt cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, chỉđược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền khen một câu mà cậu đã vui không khép được miệng thế này.

Thiếu niên mắt ngọc mày ngài khiến người ta yêu thích, huống hồ đây còn người trong lòng của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền chỉ nhìn Tô Bạch đã thấy thỏa mãn, giọng nói luôn mang theo ý cười, nói: “Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Dương thành”.

Con ly quỷ kia Dương thành, theo sổ sinh tử ghi chép, người vận mệnh tương liên với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ly quỷ, cũng đang Dương thành.

“Được, vậy chúng ta đi Dương thành”. Bạch ngoan ngoãn gật đầu, sau lại nghĩ đến một vấn đề khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền nhăn mũi, hỏi Cố Trường Huyền: “Nhưng chúng ta đi thế nào đây, ta không biết đường”.

“Ta đưa ngươi đi, ngươi biết đường làm gì?”. Cố Trường Huyền búng nhẹ một cái lên trán Bạch nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Cũng đúng”. Thực ra mình cứ đi theo hắn được rồi, Bạch nghĩ vậy lại rạng rỡ mặt mày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Mà chúng ta đi bằng gì? Bay…đi sao?”. Bạch hỏi Cố Trường Huyền.

“Tiểu Bạch muốn đi bằng gì?”.

“Hừm”.Bạch nghiêm túc suy nghĩ một lát, sau đó nghiêng đầu liếc nhìn Cố Trường Huyền, thăm hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Chúng ta cưỡi ngựa đi được không? Trước đây ta từng thấy người khác cưỡi một con ngựa cao to, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 oai vệ, nhưng lúc đó không ai dạy ta cưỡi cả”.

“Bây giờ ta dạy ngươi”. Cố Trường Huyền cực cam tâm tình nguyện làm chuyện này.

“Huynh thật tốt”. Bạch vui vẻ lại nhào vào lòng Cố Trường Huyền.

“Tiểu Bạch”, Cố Trường Huyền xoa xoa đầu Bạch, nói tiếp: “Ta đối với ngươi đương nhiêntốt, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa, sau này khi nói chuyện với ta không cần dặt như vậy. Bởi vì, bất kể ngươi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, ta cũng đều nghe theo ngươi hết”.

“Ca ca ngươi thật tốt!”. Bạch trong lòng Cố Trường Huyền cọ cọ, sau đó ngước mắt lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút khó hiểu, cậu nói: “Nhưng tại sao huynh lại đối tốt với ta vậy?”.

Đúng vậy, tại sao chứ? Trên đời này không bao giờ chuyện duyêncớ lại ân cần, Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền cam nguyện cưng chiều người trong lòng, tất nhiên do.

Cố Trường Huyền thầm thở dài một hơi, lại nhìn gương mặt Bạch, dung mạo Bạch không khác kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước nhiều lắm, vẫnvẻ thanhxuất trần, thế gian hiếm có, chỉ trông hồn nhiên hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngày trước, càng giống một thiếu niên hơn.

“Ca ca, sao huynh không nói gì?”. Tô Bạch phùngnhìn Cố Trường Huyền.

“Ta đối tốt với ngươi,lẽ vì…ngươi đẹp”. Hoàn cảnh này không thích hợp để tỏ lòng, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền liền nói bừa một do qua quýt.

“À…”.

chứ, thì ra mình đẹp sao, Bạch bĩu môi, chút thất vọng khó hiểu.

Cố Trường Huyền nhướng mày, sau đó quay sang Thần Đồ phân phó: “Đi chuẩn bị ngựa”.

Thần Đồ vừa nhận được lệnh liền chạy vụt biến đi như một làn khói, y tự biết mình bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đèn, vừa rồi Cố Trường Huyền Bạch quyến luyến không rời đã khiến y không dám nhìn thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vị kia chưa cho y mệnh lệnh nào thì y còn không dám bỏ đi.

Thần Đồ đi rồi, Bạch vẫn đang nghĩ về lời Cố Trường Huyền nói, người kia nói, mình đẹp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nên, mới đối tốt với mình…

Nhân lúc Cố Trường Huyền không chú ý, Bạch tranh thủ quay lưng lại, nhấc tay áo lau lau mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn lau sạch bụi bặm trên mặt, để mình trông càng đẹp hơn nữa.

Cố Trường Huyền quay đầu lại thì thấy Bạch đang lau mặt lung tung, tưởng cậu bị thứ bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào mắt, liền giữ bàn tay đang lau chùi của cậu, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Bị thứ bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào mắt à? Khó chịu đâu?”.

“Không, không sao…”. Bạch xấu hổ, cậu không muốn Cố Trường Huyền đoán ra mình đang nghĩ gì,vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dứt khoát ngửa cổ nhắm mắt nói: “Huynh hôn ta một cái ổn rồi”.

Bạch không biếtsao mìnhthể nói ra lời như vậy, cậu chỉ biết rằng mình đang ngửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cổ, được ánh mặt trời ấm áp bao phủ, vừa mới yêu cầu nam nhân tuấn kia hôn mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch cảm giác tim mình đang đập thình thịch, ngón tay hồi hộp nắm chặt lại.

Nhưng Cố Trường Huyền chỉ quẹt một cái lên chóp mũi Bạch, sau đó cười nói: “Ngựa tới rồi”.

Bạch đành phải mở mắt, quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một con ngựa màu đỏ thẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang đứng, còn Thần Đồ thì vừa lúng túng vừa sợ sệt dắt cương ngựa, thấy Bạch nhìn qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn nở nụ cười khó coi hơn cả khóc.

Y thực sự không cố ý phá đám bọn họ.

“Đi thôi”. Cố Trường Huyền dắt tay Bạch đi về phía con ngựa.

“Ừm”. Tô Bạch để mặc hắn dắt, tay kia sờ sờ môi, cảm thấy hơi mất mát.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW