GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37: Thân phận

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Lúc này Bạch cười đến ngoan hiền hại, khác hẳn dáng vẻ ngạo mạn không ai sánh kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiếp trước, nhưng nghe lời này củaBạch, Đỗ Tử Nhân xúc động vô cùng, than thở: “Xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra, hình như ngươi cũng không khác trước đâymấy”.

“Trước đây ta như thế nào?”. Trong mắt Bạch ánh lên sự thích thú mò.

“Sao ngươi không hỏi ta!”. Thần Đồ ném kiếm gỗ chạy tới, “Trước đây rõ ràng ngươi thân với ta nhất!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Nhưng ngươi không chịu nói thật với ta, còn nói người ca ca thích trước kia không phải ta nữa”. Tô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch bĩu môi, vươn tay đẩy Thần Đồ ra, tiếp tục nhìn Đỗ Tử Nhân.

“Chẳng phải tại ngươi chọc phá ta và Úc Lũy trước sao? Nếu không ta gạt ngươi làm gì?”. Thần Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trợn trắng mắt, lấy chân ngoắc cái ghế, ngồi giữa hai người.

Bạch không để ý đến y, chỉ ra hiệu bảo Đỗ tử Nhân nói tiếp.

Đỗ Tử Nhân nhìn thoáng qua Thần Đồ, cười cười, chống đầu nói: “Chuyện về Bạch, chưa chắc ngươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết nhiều bằng ta”.

“Không thể nào”. Thần Đồ phản bác.

Đỗ Tử Nhân lắc đầu: “Khi ngươi kế nhiệm Đông phương Quỷ đế, Bạch đã chiến thần bát hoang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công trạng đầy mình, thanh danh hiển hách, trong tay Tam Trọng chân hỏa, tiên quân quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao chức trọng rồi,những chuyện trước đó, ngươi không thể biết từ đâu được”.

“Cũng đúng”. Thần Đồ không phản bác nữa, “Trước đây lão tổ tông dẫn chúng ta đánh lên Cửu Trùng Thiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kêu phải ngồi thử bảo tọa Lăng Tiêu chơi, kết quả Bạch vừa xuất hiện, nói một câu ‘Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh lão tổ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu’, lão nhà ta lập tức lâm trận giở quẻ, chẳng đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đấm nữa, điện Lăng Tiêu cũng không thèm đi, chỉ cuỗm mỗi một tiên quân, nghênh ngang về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giới”.

“Phải phải, cũng chính thế mà bên ngoài truyền tai nhau rằng chủ thượng nhất kiến chung tình với Tô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên quân, xiêu lòng ngay trên chiến trường”. Đỗ Tử Nhân nhếch môi, nói tiếp: “Nhưng ngươi không nghĩ xem, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ tử của chúng ta người như thế nào, ngài là chủ cõi U Minh, được nghìn vạn linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn kính ngưỡng thờ phụng, sức mạnh tuyệt đỉnh, địch sáu giới, xứng đáng người đệ nhất thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 địa, hơn nữa không biết ngài đã sống bao nhiêu vạn năm, gặp bao nhiêu tuyệt sắc giai nhân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch đẹp đến cực điểm, chủ thượng sao thể tự nhiên nhất kiến chung tình?”.

“Cái này thì…”. Thần Đồ nhíu mày, nghĩ thấy cũng hơi khó hiểu.

“Chưa kể chủ thượng của chúng ta thanh tâm quả dục, thực sự độc thân suốt nghìn vạn năm, ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước khi Bạch xuất hiện, sử sách Minh giới chưa từng ghi chép về tình sử của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ thượng”. Đỗ Tử Nhân dùng ngón tay cằm, nói tiếp: “Ngươi cho rằng Bạch nhờ đâu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể lay động trái tim cứng như đá vạn năm bất biến của chủ thượng, lọt vào mắt xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của ngài?”.

“Nếu không phải Bạch dung mạo hơn người, vậy thì vì cái gì?”. Thần Đồ hứng thú, hóng hớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sáp lại nghe ngóng.

Đỗ Tử Nhân quay sang nhìn Bạch, cười nói: “Ta nghĩ ngươi dũng cảm hơn, kiên cường hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại mặt dày hơn người”.

“Đương nhiên, đâyđang khen ngươi”. Đỗ Tử Nhân vội giải thích thêm một câu.

Bạch im lặng lắng nghe, nghe hắn nói câu này cũng chỉ hơi liếc mắt, còn Thần Đồ lấy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kinh ngạc, bám lấy Đỗ Tử Nhân hỏi: “Vậy nghĩasao, còn chuyện ta không biết à?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm”. Đỗ Tử Nhân sửa sang vạt áo, ánh mắt hồi tưởng, “Nhớ năm đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặc chủ thượng không biết chútvề tình sự, nhưng đối với chuyện ăn uống hưởng lạc nọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia lại khá là tâm đắc. Ngài tùy hứng phóng túng, cả Minh giới liền cùng ngài làm loạn khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi, hồi ấy, bên ngoài đều nói Minh giới chúng ta tổ chức tà giáo, động thổ phỉ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi giặc cướp tụ hội, lưu manh côn đồ tập trung”.

“Lời này của ngươi…”. Giữa chân mày Thần Đồ hơi có chút đắc ý, “Cái hồi ấy với hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, chúng ta không phải vẫn luôn tổ chức giáo, là động thổ phỉ, nơi giặc cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tụ hội, lưu manh côn đồ tập trung sao?”.

“Cũng đúng”. Đỗ Tử Nhân cười cười, “Nói chung hiểu biết của người ngoài về chúng ta chính là lão lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 manh dẫn một đám tiểu lưu manh cả ngày náo loạn trời đất, nhưng cái thứ gọithanh danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy mà, chủ thượng chưa từng quan tâm tới, chúng sinh Minh giới cứ sống vui vẻ thoải mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được”.

“Tất nhiên ta cũng vậy”. Đỗ Tử Nhân bắt đầu nói chính sự, “Mỗi ngày tán tỉnh tiểu cô nương, ve © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vãn tiểu thiếu niên, tâm trạng không tốt liền đi đánh nhau, sống cũng rất sảng khoái”.

“Ha, tiểu cô nương tiểu thiếu niên?”. Thần Đồ vừa nghe liền không nhịn được chế giễu.

Đỗ Tử Nhân cũng không để ý, chỉ nhún vai, trả lời: “Đúng, ta ấy mà, nam nữ đều ăn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiêng tanh mặn, ưng mắt tiến tới, không kén chọn canh, không phải ngươi biết từ lâu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao?”.

Tất nhiên Thần Đồ biết, trợn mắt nói: “Biết một chuyện, nhưng không lọt mắt là một chuyện khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lão tổ tông tuy cũng tiêu dao tự tại, nhưng ngài vẫn có nguyên tắcgiới hạn, không lạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sát người tội, không bội bạc chà đạp tình cảm của người khác, còn ngươi ràng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một kẻ lấy sỉ làm cột mốc, lấy hạ lưu làm thói thường, toàn thân ti bỉ xấu xa…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ôi chao”. Bạch bàn một cái, không vui nói: “Đừng ồn ào, ngươi nói tiếp”.

“Nhưng mà ta ghét cái đồ vô sỉ hạ lưu còn quang minh chính đại không thèm che đậy như hắn!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ sờ sờ mũi, giận dỗi.

“Đúng lạc hướng rồi”. Đỗ Tử Nhân không quan tâm đến thái độ của Thần Đồ, nói tiếp: “Chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của chúng ta tính bao che khuyết điểm, gặp chuyện không xửđược ta liền tìm ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khóc lóc, nếu không quá đáng quá mức, chủ thượng sẽ đích thân ra tay giúp ta giải quyết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một lần, ta nhắm trúng một đôi long phượng thai”.

“Khẩu vị nặng”. Bạch bĩu môi, đánh giá một câu.

“Vâng vâng vâng, ta khẩu vị nặng”. Đỗ Tử Nhân thừa nhận, “Lúc đó ngươi chướng mắt ta, chỉ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này ngươi liền đối chọi với ta, tự nhiên đuổi đánh ta, ta đánh không lại ngươi, nên phải mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến lão tổ tông của chúng ta”.

“Sau đó thì sao?”. Thần Đồ sáng mắt.

“Sau đó Bạch bị chủ thượng đánh cho khóc chít chít, tru tréo bỏ chạy”. Đỗ Tử Nhân xòe tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Trời, ngài ấy từng đánh cả ngươi á!”. Vẻ mặt Thần Đồ như gặp quỷ, cũng khó trách y kinh ngạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi y quen Bạch, Cố Trường Huyền đã một lòng không đổi với Bạch rồi,vậy tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên cưng chiều yêu thươngđộ. Thần Đồ chỉ thấy Cố Trường Huyền nuông chiều đến không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguyên tắc, vậy nên vừa nghe nói Cố Trường Huyền từng đánh Bạch, Thần Đồ mới trợn trừng mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tô Bạch lại không phản ứng gì, chỉ bình thản hỏi: “Sau đó thì sao?”.

“Sau đó Bạch liền nghiện, cứ vài ba ngày lại đánh ta một trận, ta đánh không lại, liền đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mời chủ thượng, sau đó Bạch đánh không lại chủ thượng, cuối cùng lại khóc chạy”. Đỗ Tử Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói đến đây lại thở dài: “Nếu không sao lại nói Bạch dũng cảm kiên cường chứ, về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta chịu không nổi, ta không đánh vớiBạch nữa, nhưng Bạch vẫn chứ đuổi đánh ta, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tận khi ta mời chủ thượng của chúng ta ra mới thôi”.

“Vậy là, bọn họ đánh nhau ra tình cảm?”. Thần Đồ sờ sờ cằm.

“Chưa chắc”. Đỗ Tử Nhân lắc đầu: “Có lẽ Bạch đã tâm ý với chủ thượng từ trước, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không cũng chẳng liều mạng đánh ta, thực raBạch muốn gặp chủ thượng, nhưng khi đó ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn trẻ, không nhìn ra điều huyền diệu bên trong, ta còn tưởng Bạch vừa ts ta, ta liền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền ve vãn hai câu”.

“Hay lắm, sau đó thì sao?”. Thần Đồ sáp lại.

“Sau đó Bạch liền chặt đứt cánh tay phải của ta”. Giờ nhớ lại chuyện này Đỗ Tử Nhân vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn sợ hãi, dừng lại một lúc mới tiếp tục cảm khái: “Sau đó nữa ta đi tìm chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cáo trạng, kết quả chủ thượng nghe nói ta ve vãn Bạch, thẳng tay chém nốt cánh tay trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của ta”.

“Cánh tay của ngươi?”. Thần Đồ hoảng sợ nhìn Đỗ Tử Nhân.

“Haiz, tiếp đó…”. Đỗ Tử Nhân khoát khoát tay, không muốn nhắc tới chuyện cánh tay nữa, nói tiếp: “Đến tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc này, ta mới nhận ra có lẽ Bạch trong lòng chủ thượng đặc biệt”.

“Cho nên…coi như ngươi gián tiếp làm mai?”. Thần Đồ hỏi.

“Ta không dám nhận là mai”. Đỗ Tử Nhân xua tay, “Dựa vào thái độ kiên trì bền bỉ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sờn lòng củaBạch trước đây, không ta đi nữa,Bạch cũng cách quấn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ tử của chúng ta. Hơn nữa, hình như bọn họ quen nhau từ lâu rồi”.

“Không phải chuyện của ngươi quen nhau ư? Sớm hơn nữa?”. Thần Đồ hỏi.

“Đúng vậy, nếu không sao lại nói Bạch dũng cảm kiên cường chứ”. Đỗ Tử Nhân vỗ đùi nói: “Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó Bạch đuổi đánh ta mấy vạn năm, chưa kể đến những năm thángta không biết, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tính đúng ta thì Bạch theo đuổi chủ thượng chúng ta lâu thật lâu, hao tốn không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thời gia”.

“Vậy mà lại Bạch theo đuổi lão tổ tông”. Thần Đồ cảm thấy mới mẻ, “Ta nhớ, năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch muốn sao chủ thượng nào dám hái trăng, Bạch nói sao vậy, muốn được nấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nhớ ràng, một lần không biết Bạch buồn chuyện gì, chủ thượng liền bắt chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 múa hát diễn kịch chọc Tô Bạch vui, khi đó ngài còn đích thân lên đài, diễn một vở lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 núi đánh hổ cho Bạch xem”.

“Ta cũng nhớ rõ, vai hổ đó chính ta ta diễn chứ ai”. Đỗ Tử Nhân bất đắc thở dài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ha ha ha, đúng, ta nhớ ra rồi, chính ngươi diễn vai hổ”. Thần Đồ vỗ tay khen hay, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ha hả, nhân tiện cảm khái: “Ta còn nhớ khi đó Tô Bạch rất nhiễu sự, động chút khích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bác ly gián chúng ta làm vui, chủ thượng cũng mặc kệ cậu ta càn quấy, nói cũng nghe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn cũng cho, để cậu ta giày lăn qua lật lại Minh giới chưa đủ, còn phải nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhàng dỗ yêu mới được”.

“Chủ thượng của chúng ta ai? Ngài đấng chí cao, cao ngạo phóng túng, tính tình tự do, ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng cúi đầu trước ai chưa? Từng khom lưng trước ai chưa? Nhưng trước mặt Bạch, kêu một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9ăn nói khép nép, hô một câu hết nóng giận. Bạch không muốn ăn ngài đút tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miệng, Bạch lười không muốn động đậy ngài chẳng ngại ngồi xuống đi giày cho cậu ta”.

“Đúng vậy, Bạch cũng coi như khổ tận cam lai rồi, những ấm ức trước đây cũng coi như đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giá”. Đỗ Tử Nhân cười cười, nhướng mày nói: “Những người mến mộ chủ thượng khi đó, ít thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể xếp một vòng quanh Minh giới, nào tiểu công chúa Thiên giới, rồi thì nữ yêu vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Yêu giới, còn một đống nam nữ không đếm xuể,Bạch thể thắng được tất cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người này, lẽ cũng cậu ta hạ mình xuống mức đủ thấp, cũng đủ kiên trì”.

“Là bởi vì, ta đủ thích huynh ấy”. Bạch cười nhạt, “Vẫn luôn thích, không ai thích huynh ấy bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta”.

“Ngươi nhớ ra rồi?”. Đỗ Tử Nhân hỏi Bạch.

“Không”. Bạch chống cằm, lười biếng đáp: “Chưa nhớ ra, nhưng cảm giác thích huynh ấythật”.

“Maycuối cùng chủ thượng cũng thích ngươi, đốt xử tốt với ngươi, nếu không…”. Đỗ Tử Nhân hơi dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại, “Ta cũng cảm thấy không đáng giá thay ngươi”.

Khi đóBạch đã một tiên quân được vạn người kính ngưỡng tung rồi, trên trời dưới đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng rất nhiều người ái mộ, nếu cậu muốn, dễ dàng được một người nguyện lên núi đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống biển lửa vì cậu, chết muôn lần không chối từcậu, nhưng Bạch chỉ thích Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền, cũng chỉ muốn Cố Trường Huyền.

Tất cả mọi người đều biết trái tim Cố Trường Huyền lạnh như đá, tự biết không thể hâm nóng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên dễ dàng bỏ cuộc, chỉ có Tô Bạch vuợt khó tiến lên, trải qua trăm cay nghìn đắng, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng xua tan mây thấy trăng sáng, mọc rễ trong lòng người ta.

Đỗ Tử Nhân cười cười, tự nhận mình không làm được như Bạch, ràng một cánh rừng đang ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước mặt, tại sao phải khó khăn trèo lên đỉnh núi cao truy đuổi một thân cây? Nhưng Đỗ Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhân khâm phục Bạch, cũng khâm phục Cố Trường Huyền, sao trong nhận thức của hắn, cả cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đời chỉ yêu một người, quả thựccùng khó.

Cố Trường Huyền vẫn đang trong phòng Dương Thanh Cửu, Dương Thanh Cửu còn hơi suy yếu, nhưng so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần trước thì sắc mặt đã hồng hào hơn, ít nhất cũng không trắng nhợt ảm đạm như người chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa.

“Khụ khụ, đa tạ pháp cứu giúp”. Dương Thanh Cửu ho khan, chắp tay với Cố Trường Huyền.

Cố Trường Huyền nghịch cửu liên hoàn trong tay, vân đạm phong khinh nói: “Không cần cảm tạ ra, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể sống được hoàn toànnhờ ý chí hơn người của chính mình”.

Cố Trường Huyền nói đến đây thì mỉm cười: “Chắc ngươi cũng biết sao mình ốm yếu bệnh tật”.

Mặt Dương Thanh Cửu trắng bệch, Cố Trường Huyền làm như không nhìn thấy, nói tiếp: “Thực ra muốn cứu ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi đồng ý phân tán nửa linh hồn của Tiêu Lục, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tránh nỗi khổ bệnh tật…”.

“Không được, khụ khụ khụ…”. Dương Thanh Cửu kích động, suýt nữa ngã từ trên giường xuống, Cố Trường Huyền không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhúc nhích, ném cửu liên hoàn đã gỡ xong sang một bên, lạnh nhạt nói: “Ngươi cũng một kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 si tinh, sao hả, không uống canh Mạnh Bà?”.

Sau khi Cố Trường Huyền kêu tên Tiểu Lục, Dương Thanh Cửu liền biết không thể gạt được người trước mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền nghỉ một chút rồi nói thật: “Uống rồi, nhưng còn một ngụmđáy cốc, không uống hết”.

Cố Trường Huyền cười khẽ, nói: “Thảo nào. Chỉ đôi khi, nhớ chưa chắc đã tốt, quên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hẳn đã xấu, thuật tụ hồn thì khó, phép tán hồn lại dễ, nếu ngươi quên hết quá khứ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn phách Tiểu Lục sẽ không thể ngưng tụ trong thân thể ngươi, tan biến đi như một làn gió, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng nếu như vậy cậu ta cũng tan thành mây khói, không tồn tại trên thế gian này thôi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Đáng giá không?”. Cố Trường Huyền thấy Dương Thanh Cửu không nói gì, hỏi một câu.

“Đáng”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Dương Thanh Cửu chợt hiện ra một chút ửng hồng, hắn nói: “Ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cảm thấy đáng giá, ta đã từng hứa với Tiểu Lục sẽ mãi mãi không quên cậu ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bây giờ ta làm được rồi, không phải tiếc nuối”.

Dương Thanh Cửu nói xong lại ho khù khụ.

Cố Trường Huyền than thầm, nhưng mặt vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ bình thản nói: “Nhưng ngươi chấp nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nuôi nửa linh hồn của Tiểu Lục, Tiểu Lục cũng chưa chắc đã trường tồn với thời gian, hồn phách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đầy đủ thì không thể chuyển thế, chỉ khi ngươi trả lại nửa hồn phách này cho Tiểu Lục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu ta mới thể sống yên ổn”.

“Vậy phải trả thế nào?”. Dương Thanh Cửu lóe lên hy vọng.

“Ta không biết”. Giọng nói Cố Trường Huyền lạnh dần, nếu nghe còn thể thấy trong đó cất giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả nỗi bi thương tuyệt vọng, “Hồn rời khỏi xác sẽ thành quỷ, nhưng nửa hồn rời xác lại khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tránh khỏi bị mai một, nếu không phải ngươi dùng tâm phách của mình tụ tập nửa hồn của Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lục, hơi tương ứng với một nửa hồn phách còn lại, ngươi nghĩ cậu ta còn thể tồn tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên thế gian sao?”.

Dương Thanh Cửu siết chặt nắm tay, hơi run rẩy nói: “Cho nên…ta không thể chết được”.

“Ngươi không chết cũng không sống quá trăm năm”. Cố Trường Huyền nói đúng sự thật, “Sau khi chết, thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn phách ngươi chia lìa, khi đó vừa không có xác người trói hồn, vừa không sức mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngưng tụ, nửa linh hồn của Tiểu Lục e ngươi không thể nào bảo toàn rồi”.

“Ta phải làm thế nào?”. Dương Thanh Cửu giãy dụa ngồi dậy xuống giường, định quỳ lạy Cố Trường Huyền, “Xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngài, nói cho ta biết rốt cuộc ta phải làm thế nào?”.

“Ta cũng đang nghĩ, rốt cuộc phải làm thế nào”. Cố Trường Huyền ngăn động tác của Dương Thanh Cửu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt thấp giọng nói: “Phép phân hồn, làm như thế nào”.

Chỗ Bạch đang tám chuyện khí thế ngút trời, Thần Đồ vừa mở miệng thì không thể dừng được, “Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó á, chúng ta đều tưởng Tô Bạch là mật thám Thiên giới phái tới, chuyên gây tai họa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giới, về sau mới biết ngươi chỉ thích quậy phá thôi chứ không ác ý gì”.

“Nói ra thấy cũng buồn cười”. Đỗ Tử Nhân lại nói: “Ngươi đừng thấy Diêm La vương sau này chân chó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với ngươi như vậy, thực ra trước đây cũng từng đâm một dao sau lưng ngươi đấy, chính lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi mới tới Minh giới, mọi người đều tưởng ngươi mật thám Thiên giới, chúng ta e sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt chủ thượng, không dám nói trước mặt ngài, Diêm La vương thì như lão đầu đất, lão đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm chủ thượng, mập mờ nói ngươi thể là mật thám Thiên giới cố ý phái xuống gây họa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho Minh giới, kết quả ngươi đoán chủ thượng trả lời thế nào?”.

Bạch ngước mắt, Thần Đồ sốt ruột hỏi: “Nói thế nào nói thế nào?”.

“Chủ thượng đáp, không thể nào, hơn nữa, cho ngươi là tai họa Thiên giới phái xuống, ngài cũng chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhận”. Đỗ Tử Nhân lắc đầu cảm khái: “Ngài ấy nói vậy đấy, chúng ta còn làm được nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngài chấp nhận, tức toàn bộ Minh giới cũng phải chấp nhận. Chúng ta chỉ thể chịu đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi”.

“Đám người bên ngoài, còn nhânhội khích bác ly gián, nói chúng ta ngu ngốcdụng không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên chuyện, xui chúng ta tạo phản, lật đổ chủ thượng, ha ha ha, nhắc tới lại thấy buồn cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng nói chủ thượng người bản lĩnh, dù ngài thực sự ngu ngốc vô dụng không làm nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện, ngài thực sự ngươi làm ô danh Minh giới, chúng ta cũng không bao giờ thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng”. Thần Đồ cười nói.

“Cái mà thay lòng với không thay lòng”. Cố Trường Huyền đi về nghe thấy nửa câu sau liền thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miệng hỏi một câu.

“Đang nói chúng ta không thay lòng với ngài đó mà, he he”. Thần Đồ cười đáp.

Bạch dưới cửa sổ phơi nắng rất lâu, toàn thân mệt mỏi, thấy Cố Trường Huyền trở về cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉtrên bàn nhìn hắn, không động tác gì.

Cố Trường Huyền mắt hay tim cũng chỉ một người này, thấy cậu không đi qua liền tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới chỗBạch, ôm Bạch vào lòng, ngồi xuống giường, dịu dàng hỏi: “Lại buồn ngủ à?”.

Bạch ghé vào ngực Cố Trường Huyền, gảy vạt áo hắn, nói dối: “Không buồn ngủ, buồn lòng”.

Cố Trường Huyền nghiêm túc hẳn lên, nâng mặt Tô Bạch, hỏi: “Làm sao?”.

Bạch bĩu môi, yếu ớt nói: “Nghe nói trước đây huynh từng đánh ta”.

Cố Trường Huyền sầm mặt liếc nhìn Thần Đồ Đỗ Tử Nhân, sau đó lại dịu dàng nhìn Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dỗ dành: “Sao thể, đừng nghe người khác nói vớ vẩn”.

“Huynh gạt ta”. Tô Bạch đánh mấy cái lên ngực Cố Trường Huyền, quay mặt đi chỗ khác không thèm để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý đến hắn.

Đỗ Tử Nhân Thần Đồ thấy cảnh này liền đỡ trán, thầm nói lại nữa rồi, quả nhiên Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền dịu giọng dỗ dành: “Ca ca sai rồi, vậy phải làm sao bây giờ? Hay cho ngươi đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại?”.

Thần Đồ ngoáy ngoáy tai, cạn lời, không phải y chưa từng thấy Bạch cố tình sinh sự, khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền đang bóc nho đút cho Bạch, Bạch cắn một miếng, đột nhiên hỏi: “Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp không?”.

Cố Trường Huyền đáp: “Tiểu Bạch đẹp nhất”.

“Miệng lưỡi dẻo quẹo”. Bạch nhếch miệng lộ ra hai chiếc răng nanh, trợn mắt nhìn Cố Trường Huyền: “Có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải ta đẹp nên huynh mới thích ta đúng không?”.

Cố Trường Huyền ngây ngẩn, không biết trả lời thế nào, đành thăm dò nói: “Thực ra, ta thích con người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi”.

“Thế sao vừa rồi ngươi còn khen ta đẹp!”. Bạch bĩu môi.

“Dạ dạ dạ, ngươi đẹp, ngươi đẹp nên ta mới thích ngươi”. Cố Trường Huyền vội vàng đổi giọng, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch hôn một cái lên mặt cậu.

Bạch giở tính trẻ con, chỉ vào Cố Trường Huyền nói: “Rốt cuộc huynh cũng thừa nhận rồi đúng không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh chính thèm muốn sắc đẹp của ta, nếu ta không đẹp, phải huynh sẽ không thích ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa?”.

Nhưng hết lần này đến lần khác Cố Trường Huyền vẫn nguyện ý dỗ cậu: “Thích chứ, ngươi trông ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao đi nữa ta cũng đều thích”.

Những cuộc đối thoại tương tự như vậy không biết đã diễn ra bao nhiêu lần, Bạch đúng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giỏi kiếm chuyện vừa giỏi gây sự,lần Thần Đồ không nhìn nổi nữa, y thấy bất bình thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho Cố Trường Huyền, mới nói với Bạch: “Tô tiểu gia, đại gia, ngươi còn muốn ngài ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đối xử với ngươi thế nào nữa, cả ngày làm loạn, không thấy chán sao? Cũng chỉ chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta bằng lòng cung phụng ngươi, nếu ta, ta cho ngươi một bạt tai đánh bay luôn rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi thể yên ổn một chút không? Đừng giày chủ thượng của chúng ta nữa”.

“Ngươi thì biết cái gì!”. Bạch nghe xong liền giãy nảy lên, giơ hai chân về phía Thần Đồ, tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giận nói: “Ta với Trường Huyền đó gọi là tình thú tình thú tình thú! Ngươi thì hiểu méo gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền cứ thích ta quấy thích ta làm nũng đấy”.

“Ta chỉ khuyên ngươi thật lòng, sao ngươi không chịu tiếp thu chứ!”. Thần Đồ tức giận cách xa Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ cậu lại “chăm sóc” thân thể mình: “Tình cảm phải đến từ hai phía, ngươi cũng nên đối tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với ngài ấy một chút, nghe lời một chút, ngươi cứ giày ngài ấy như vậy, rồi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một ngày ngài ấy ghét ngươi”.

“Ai nói ta không tốt với huynh ấy, ta đối tốt với huynh ấy nhất, ngươi nói ta giày huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy, nhưng trên giường ta cũng tùy ý huynh ấy giày á! Huynh ấy muốn thế gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta theo thế đó, ta nghe lời huynh ấy nhất!”. Bạch nói không lựa lời, hét về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ: “Ngươi thì biết cái rắm, vốn chúng ta giày lẫn nhau, đây gọi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại, yêu nên mới giàyngươi hiểu chưa! Ngươi không biết hết, đây lải nhải cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chứ, đừng đây bàn cách yêu với ta, có giỏi ngươi đi giải quyết Úc Lũy xem nào!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Đúng lúc này Cố Trường Huyền trở về, Bạch không giương nanh múa vuốt nữa, cậu lập tức nhào vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng Cố Trường Huyền khóc chít chít, còn mách lẻo: “Hu hu hu, Thần Đồ nói huynh sắp ghét ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh sắp không cần ta nữa, Trường Huyền, huynh đừng bỏ mặc ta, ta ngoan nhất nghe lời nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hu hu hu…”.

Thần Đồ mắt chữ O miệng chữ A, Bạch tay đấm chân đá uy hiếp y vừa rồi đâu, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là diễn sao? Giả vờ yếu đuối? Giả vờ đáng thương?

Nói chung Thần Đồ lại bị Cố Trường Huyền phạt nặng một trận, tạm ngừng chiến với Tô Bạch nhiều ngày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

điệu bộ lúc này của Bạch, lẽ lại sắp giở quẻ rồi, Cố Trường Huyền không ngừng hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, cậu cũng không để ý, chỉ quẹt miệng rầm rì, không cho Cố Trường Huyền sắc mặt tốt.

“Ca ca đưa ngươi về nhà trước đã nhé?”. Cố Trường Huyền vẫn dịu dàng như cũ, không hề tỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phiền chút nào.

Bạch nhớ tới mấy lời Cố Trường Huyền nói lúc trước, mắt liền sáng lên, gật gật đầu, nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm nũng: “Ta không muốn di chuyển”.

“Ngươi không cần di chuyển, ta ôm ngươi về”. Cố Trường Huyền hôn lên khóe mắt Bạch, Bạch không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chống cự nữa, để hắn ôm mình.

“Khi nào rảnh rỗi ta sẽ xử ngươi”. Lúc đi ngang qua Đỗ Tử Nhân, Cố Trường Huyền lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỏ lại một câu: “Ngươi cứ chờ đấy”.

“Dạ dạ dạ”. Đỗ Tử Nhân vội vâng dạ.

Bạch vốn cũng không giận Cố Trường Huyền thật, vậy vừa về đến nhà liền lăn lên giường, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chăn cuộn hai vòng, sau đó gọi: “Ca ca”.

“Tiểu Bạch”. Cố Trường Huyền cởi áo khoác nằm xuống bên cạnh Bạch, tiếp tục giải thích: “Khi đó ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn chưa tình cảm với ngươi, nên xuống tay không biết nặng nhẹ”.

Bạch đặt ngón tay lên môi Cố Trường Huyền, cong mắt cười: “Đừng nói chuyện này nữa, ta không nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì hết, cũng không giận huynh thật, chỉ muốn dọa huynh chút thôi”.

“Không giận tốt rồi”. Cố Trường Huyền cầm ngón tay Bạch hôn một cái.

“Ca ca ~”. Bạch kéo vạt áo Cố Trường Huyền, nũng nịu gọi hắn.

“Sao?”.

“Ta…”. Bạch hơi xấu hổ, đỏ mặt nói: “Không phải huynh nói đợi lúc không người sẽ khen ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao?”.

“Ừm”. Cố Trường Huyền xoay người đèBạch dưới thân, mắt lóe lên, cười tà: “Không phải Tiểu Bạch cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, đợi khi trở về sẽ cởi quần áo cho ta ngắm sao?”.

“Ta không nói như vậy”. Bạch xấu hổ, nhỏ giọng phản bác: “Ta nói là cho huynh ngắm thôi…không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là cởi quần áo”.

Cố Trường Huyền cũng không nhiều lời, cúi xuống hôn Bạch, liếm từng tấc trong miệng cậu, hồi lâu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới tách ra, khàn giọng nói: “Có cho ta cởi không hả?”.

“Cho…cho…”. Bạch khóc ra tiếng, níu cổ Cố Trường Huyền không cho hắn rời đi, “Huynh hôn ta nữa đi…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lần này Cố Trường Huyền không chiều ý cậu, hắn quần áo Bạch, áp tay lên.

“Da Tiểu Bạch trắng quá”. Cố Trường Huyền ngậm vành tai Bạch nói: “Da rất mịn, sờ rất thoải mái”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Huynh…huynh đừng nói…”. Bạch không chịu nổi Cố Trường Huyền vừa xoa thân thể mình vừa nói lời khiêu khích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Không phải Tiểu Bạch muốn ta khen sao?”. Cố Trường Huyền kéo Bạch ngồi dậy, bàn tay vuốt dọc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lưng Bạch, dừng lại một chút eo cậu, sau đó tiếp tục đi xuống.

Hai người hôn một lúc thì quần áo trút sạch, Bạch chống tay trước lồng ngực bắp lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Cố Trường Huyền, cảm nhận nhiệt độ nhịp tim của hắn dưới bàn tay, đột nhiênchút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thất thần.

“Nghĩ thế?”. Cố Trường Huyền chống trên người Bạch, hôn nhẹ môi cậu.

“Trường Huyền…”. Bạch rướn người ôm Cố Trường Huyền, không nói nữa, tựa như chỉ cần ôm chặt nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy cậu đã cảm thấy cùng thỏa mãn.

Cố Trường Huyền lại bị tiếp xúc thân mật không một khe hở như vậy làm chophản ứng, định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách Bạch xa một chút để bình ổn lại cảm giác thiêu đốt trong người, Bạch lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chịu để hắn rời đi, ngón tay run rẩy trượt xuống, chạm vào nơi hiểm yếu, cậu hơi tủi thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn Cố Trường Huyền, mở miệng nói: “Không phải huynh nói, thể làm ta sung sướng sao?”.

Dây cung trong đầu Cố Trường Huyền đứt phựt, hắn điên cuồng hônBạch, hận không thể ăn người vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bụng, hắn lật Bạch lại, bày ra một thế thích hợp, rồi nói: “Kẹp chặt chân”.

Bạch bị giày không chịu nổi, liền khóc nức nở quay đầu lại, van xin hắn: “Hay huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ vào đi…”.

Lúc này Cố Trường Huyền nghe tai này lọt qua tai kia, Bạch đã bị khiêu khích phản ứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy Cố Trường Huyền nộp vũ khí đầu hàng, cũng chỉ dám ma sát ga trải giường, nhưng mãi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thỏa mãn.

Cho đến khi người kia hôn thẳng xuống, ngậm giúp cậu.

“Trường Huyền…”. Bạch động tình, gọi tên của hắn.

Hai người lăn qua lăn lại một lúc, cảm thấy lười biếng rời, Cố Trường Huyền ôm Bạch không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn động đậy, Bạch cảm giác giữa hai chân nhớp nháp, rất khó chịu.

“Ta muốn đi tắm”.Bạch cầm bàn tay đang đặt trên người mình của Cố Trường Huyền bỏ xuống, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người này lại cố tình giam cầm, thực sự không sao nhúc nhích được.

“Ca ca, ta muốn đi tắm”. Bạch lại đẩy vai Cố Trường Huyền.

Cố Trường Huyền hơi híp mắt, vẫn bất động, chỉ kéo Bạch lại ôm chặt hơn, khinh khỉnh nói: “Tắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chứ, trước đây bình thường ngươi còn chứa cái đó của ta ngủ…”.

“Huynh…huynh đừng nói!”. Bạch không nghe nổi nữa, tát Cố Trường Huyền một cái.

Cậu cũng không nỡ tát mạnh, người bị đánh không đau, nhưng tim lại hơi ngứa ngáy.

Hai người trêu chọc nhau nửa ngày, cuối cùng cũng vẫn đi tắm.

Đêm hôm ấy, Ma giới hoảng loạn rối ren.

Tập Lâu lo lắng cùng, vội vàng triệu tập trưởng lão Ma giới đến họp bàn.

“Đám Diêm vương Quỷ đế không việcđể làm sao? Tụ tập trước cổng Ma giới chúng ta làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì?”. Hai thị vệ gác cổng thì thầm với nhau, vội truyền tin cho Ma giới.

“Đám người Minh giới này bao giờ làm chuyện hẳn hoi đâu, lúc trước bọn chúng đánh núi La © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Phù ta đã thấy không ổn rồi, chọc ai không chọc, lại chọc vào cái tổ tông ấy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì?”. Một thị vệ Ma tộc khác nóng nảy nói.

“Trước đây không Minh vương, bọn chúng như rắn mất đầu, không làm nên trò trống gì, không chỉ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta, ngay cả Thiên giới cũng nhân cơ hội chiếm lợi không ít”.

“Nhưng ai ngờ…vị tổ tông này lại trở về…”.

Tập Nguyệt cũng tới nghị sự, y không cho Tập Lâu sắc mặt tốt, còn khích bác: “Chỉ một đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thổ phỉ Minh giới kéo tới gây sự, đại ca việc phải sợ hãi vậy?”.

“Ngươi còn dám nói, nếu không phải ngươi chọc Cố Trường Huyền, sao hắn lại phái người tới gây sự?”. Tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâu vỗ bàn.

“Ta cũng không biết mình chọc hắn lúc nào”. Khuôn mặt yêu mị của Tập Nguyệt tái nhợt, giọng nói cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi hụt hơi, khôngmột chút sức uy hiếp nào, nhưng chẳng hiểu sao vẫn khiến người ta phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chán: “Còn đại ca thì sao, Minh giới phái binh tới gây chiến, đã không ứng chiến lập uy danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho tộc nhân chúng ta, lại đây đùn đẩy trách nhiệm, đổ tội cho ta, tội danh này ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyết không nhận”.

“Nhị điện hạ Vương thượng đừng tranh cãi, việc cấp bách bây giờ giải quyết nguy trước mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giới dẫn binh áp sát, chúng ta phải ứng đối thế nào đây?”. Một trưởng lão rất có uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 danh lên tiếng nói.

“Tất nhiênđi ra ứng chiến! Lẽ nào chúng ta phải sợ bọn chúng sao?”. Một tướng lĩnh Ma tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trẻ tuổi cao giọng nói.

Không khí yên tĩnh hồi lâu, bỗng truyền đến tiếng cười lạnh, vẫntrưởng lão của uy danh đó, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nói: “Hồ đồ, thanh niên đúngbốc đồng, nếu chuyện dễ giải quyết như vậy, Vương thượng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần tìm chúng ta bàn bạc ư!”.

“Nhưng bọn chúng đã đánh đến cửa rồi, chúng ta sao có thể lùi bước!”. Tướng lĩnh trẻ tuổi vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phục.

“Nếu Huyền Minh lão tổ chưa trở về, chúng ta đương nhiên không phải kiêng dè, nhưng…”. Một trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lão khác thở dài nói.

“Vị chủ thượng Minh giới đó? Vương thượng của Minh giới? Hắn thì đặc biệt hơn người!”.

“Trẻ con đừng ăn nói ngông cuồng kẻo rước họa vào thân. Chuyện Huyền Minh lão tổ trở tay đã tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 diệt mười vạn thiên binh Thiên giới còn sờ sờ ra đó, nếu hắn thật sự quyết ý muốn hủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 diệt Ma giới chúng ta thì cũng chỉ tốn chút hơi sức mà thôi”.

“Ta không tin, sức mạnh của một người làm sao sánh được với thiên quân vạn của Ma tộc chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta!”. Tướng lĩnh nóng nảy đỏ mặt tía tai, cãi lại trưởng lão kia.

“Đừng nóithiên quân vạn ma Ma tộc”. Một trưởng lão lại mở miệng, giọng nói điềm đạm mà chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nịch: “Dù Thiên đế tập hợp sức mạnh của sáu giới để đối kháng với Huyền Minh lão tổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kết quả Huyền Minh lão tổ vẫn dễ dàng chiến thắng, không những không thương gân động cốt, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến thiên địa hỗn loạn”.

“Sao thể?”.

“Nghe thì vẻ khó tin, sáu giới ổn định cân bằng, kìm chế lẫn nhau, nhưng bản thân Huyền Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lão tổ đã một sự tồn tại mất cân bằng, theo nói, sự tồn tại như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này không hợp lẽ trời, tất sẽ bị trách phạt, một nghìn năm trước, hình phạt cuối cùng cũng giáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống”. Nhớ lại cảnh tượng sáu giới chấn động, trời đất tối tăm khi đó, vị trưởng lão kia không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kìm được run lên, sau khi bình ổn lại mới nói tiếp: “Chúng ta đều tượng rằng chủ thượng Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới sẽ chết, kết quả, một nghìn năm sau, vậyhắn lại trở về”.

“Hắn vốn người không thể chọc vào, đừng nói chúng ta, đến cả Thiên giới cũng phải e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không dám đối chọi trực diện, vậy, lúc này chúng ta không xuất binh cũng không coi hèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhát”. Một vị trưởng lão khác nói: “Trước mắt vẫn nên nghĩ xem làm sao khiến vị lão tổ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vui, để hắn không tìm chúng ta gây phiền phức nữa”.

Ở đây thương lượng không ra kết quả, Tập Lâu sốt ruột phát điên: “MặcDiêm vương Quỷ đế Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới dẫn binh áp sát, nhưng đám người này chẳng qua rảnh rỗi vị nên muốn đánh nhau, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần Cố Trường Huyền không đích thân tới đây, Ma giới sẽ không bị thiệt hại nặng nề”.

“Vậy vương thượng đang băn khoăn điều gì?”.

“Đám người Ma giới ai cũng tâm tư riêng, mà vương vị của ta còn chưa ổn định, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 củng cố quyền lực trong tay nhờ chuyện Minh giới đây?”. Tập Lâu càng nghĩ càng khổ não, “Thật muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết rốt cuộc Cố Trường Huyền làm cách nào thể cai trị Minh giới mấy vạn năm, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn làm thế nào, ta cũng muốn học tập…”.

“Ngài không học được cách của hắn, cũng không nên học theo hắn”. Trưởng lão than thở.

“Nhưng ta rất muốn biết, hắn chưởng quản Minh giới như thế nào,sao bao nhiêu năm nay, Thiên giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Yêu giới lần lượt thay đổi thống lĩnh, mà hắn vẫn ngồi vững trên vương vị”. Tập Lâu khó hiểu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Chỉ hắn mạnh? Chúng sinh Minh giới không ai dám không theo?”.

“Cũng không phải”. Trưởng lão lắc đầu, than thở: “Chúng sinh Minh giới trung thành tận tụy với Huyền Minh lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổ, nếu chỉ hắn thực lực, dưới ách áp bức tất sẽ người phản kháng, nhưng suốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng ấy năm, ta chưa bao giờ nghe nói Minh giới người phản kháng mệnh lệnh của Huyền Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lão tổ”.

“Cái này…”.

“Ta thoáng vài suy đoán”. Trưởng lão nhìn về phương xa, con ngươi tuổi già mà hơn vẩn đục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng giọng nói lại rất hùng hồn: “Năm đó Huyền Minh lão tổ mai danh ẩn tích, kẻ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giời cũng cụp đuôi sống, trước đây hoành hành ngang ngược giờ cũng phải im hơi lặng tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không dám làm xằng làm bậy, buộc phải đánh nhau, sức mạnh cũng kém xa khi xưa”.

Tập Lâu híp mắt: “Vậy trưởng lão suy đoán là?”.

“Xưa kia nghe Minh giới gọi hắn lão tổ tông còn chưa phát hiện ra, giờ nghĩ lại, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền này rất thể U Minh thủy tổ, nguồn gốc của ma quỷ”. Trưởng lão tiến lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bước, “Hồi đó ta qua lại khá gần gũi với một vị địa vị cao của Minh giới, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc nói chuyện, ông ta từng nhắc tới chiến công của Huyền Minh lão tổ. Thống trị U Minh, cai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quản ma, cái này ai ai cũng biết, ta tưởng ông ta sẽ nói như vậy, nhưng ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại nói, từ thuở hồng hoang, bất tử bất diệt, miễn là lão tổ tông của bọn họ còn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì đó chính ơn huệ lớn nhất của chúng sinh Minh giới”.

Tập Lâu nhíu mày.

“Ngài còn không hiểu sao”. Trưởng lão lắc đầu than: “Huyền Minh lão tổ thống trị U Minh, cai quản© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ma, hắn sống thì vạn quỷ sống, hắn chết thì vạn quỷ chết. Mạnh yếu của hắn liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vinh nhục hưng suy của toàn bộ Minh giới. Hắn nào phương pháp thống trị gì, chỉ cần hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng đó đã thể nhận được sự kính ngưỡng thờ phụng của chúng sinh U Minh, hắn cất tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra lệnh thì Minh giới không dai dám không theo”.

“Nếu vương thượng muốn học cách thống trị thì nên học tập Thiên giới thì hơn. Cố Trường Huyền chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một ngoại lệ, không bắt chước được, cũng không thể bắt chước”.

Kogi: Khiếp hồn hơn 8k chữ các cậu ạ, chương này dài gấp hơn 4 lần các chương trước. Không kịp soát lỗi chính tả, sai ở đâu thì nhắc bạn sửa nha (›´Ω`‹)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW