GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30: Nước mắt

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Lời này của Tô Bạch quá êm ái, Cố Trường Huyền kìm lòng không đặng, giữ hai tay Bạch, ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua đỉnh đầu, sau đó cúi người hôn cậu.

Nụ hôn tỉ mỉ kéo từ miệng xuống cằm rồi đến xương quai xanh, Bạch bỗng khóc ra tiếng, thút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thít nói: “Có phải huynh không thích ta?”.

Cố Trường Huyền ngừng lại, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn Bạch, trên khuôn mặt nõn của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương hai giọt nước mắt, Cố Trường Huyền tê tái, vươn tay gạt đi, khẽ đáp: “Nói ngốc vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, nếu ta không yêu ngươi, thế gian này đã không có ngươi rồi”.

“Vậy sao huynh không muốn ta?”.Bạch chống thân thể ngồi dậy, ngón tay run rẩy vén vạt áo Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền, vươn lưỡi liếm tai hắn, vừa nức nở khóc vừa nói: “Vì sao chứ…”.

Đâyràng dáng vẻ cầu hoan, Cố Trường Huyền sôi máu, cảm thấy cần một thứ đó để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạ nhiệt ngay lập tức, nhưng hắn vẫn giữ bàn tay đang muốn luồn vào trong của Bạch, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói bất đắc dĩ: “Ta sợ ‘làm’ ngươi”.

Bạch đỏ bừng mặt, nhưng vẻ ngại ngùng chỉ trong chớp mắt, cậu lập tức lại sáp tới, vừa trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trọng vừa run rẩy nói: “Ta…ta ta không sợ…”.

Rốt cuộc mình đang nói a a, hôm nay phải quá chủ động rồi không…Tô Bạch cảm thấy mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị hơi rượu trên người Cố Trường Huyền ảnh hưởng, ràng người uống rượu hắn, vậymình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại say.

“Nhóc ngốc”. Cố Trường Huyền hôn nhẹ lên trán Bạch, đẩy ngã cậu để cậu ngủ, khẽ cười nói: “Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn không vội, ngươi vội cái gì?”.

Bạch thực sự thấy mất mặt quá rồi, vậy không nói gì tiếp, lặng lẽ chôn đầu vào chăn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bạch nghĩ, hôm nay quả nhiên là mình quá chủ động rồi sao…

Cố Trường Huyền kéo Bạch lại ôm, cằm dụi vào mái tóc mềm mại của cậu, đến khi Tô Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sắp ngủ thiếp đi, hắn mới khẽ lẩm bẩm một câu: “Cònthể sao nữa? Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vì…quá thích ngươi sao”.

rất thích, nên mới lo lắng, nên mới không nỡ.

Cố Trường Huyền mặc quần áo xong, sang phòng cách vách thắp đèn, gọi Úc Lũy và Thần Đồ tới.

“Ta muốn đi giết một người”. Cố Trường Huyền lạnh nhạt mở miệng.

“Ngài muốn giết kẻ nào, giao cho thuộc hạ là được, cần phải tự mình ra tay?”. Úc Lũy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồng ý.

“Lần này không được”. Cố Trường Huyền lãnh đạm, lời nói ra vô cùng kiên quyết, “Ma giới tạo ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu Bạch giả hòng đổi trắng thay đen, nếu các ngươi đi giết hắn, khó tránh khỏi còn sót vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kẻ ôm lòng thử vận, thể đầu trục lợi, chỉ ta tự mình giết hắn, mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể làm tất cả trên trời dưới đất phải kinh hãi, đỡ xảy ra chuyện tương tự sau này”.

Thần Đồ gật đầu, Úc Lũy cũng hạ mắt chấp nhận, không nhiều lời nữa.

“Còn nữa”, Cố Trường Huyền cười lạnh, “Hiện giờ các giới chẳng phải đều đang đợi ta ‘thể hiện’ sao, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta mãi không hành động gì, chỉ sợ bọn chúng tưởng thời của ta đã qua, không được như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngày xưa nữa”.

“Thế lực của ngài rất hùng hậu, chiến tích một thời vẫn còn đó, bọn chúng dám không phục sao”. Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ cũng bắt đầu nghiêm túc, “Chỉ quả thực ngài đã không xuất hiện hơn nghìn năm rồi, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này tái xuất mà lại im hơi lặng tiếng như vậy, cũng khó bảo đảm kẻ tâm tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 pháp lực của ngài mất hết hay đó”.

Thần Đồ nói rất đơn giản, bởi y thực sự không lo lắng, tình trạng thân thể Cố Trường Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như thế nào, mọi người Minh giới đều ràng. Trong mấy nghìn năm Cố Trường Huyền mất tích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khí tức của hắn quả thực rất mong manh, nếu không Minh giới cũng không giả vờ quy phục Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới, lúc vừa trở lại sức khỏe hắn vẫn còn hơi yếu, nhưng qua mấy ngày tu dưỡng, thực lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Cố Trường Huyền đã trở về thời kì đỉnh cao, thậm chí còn hơn cả thời kì đỉnh cao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Còn nữa, các ngươi phải nhớ kĩ”, Cố Trường Huyền xoa ngón cái ngón trỏ với nhau, “Không biết hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào ta mới về, trước khi ta trở về, các ngươi tuyệt đối không được ra khỏi Dương thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bước. Lát nữa ta sẽ thi pháp làm Tiểu Bạch ngủ say, nếu trong khoảng thời gian này các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhìn thấy cậu ấy, cũng không cần hoảng hốt, chỉ cần yên trong Dương thành trông chừng Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, theo dõi Dương Thanh Cửu con ly quỷ kia”.

“Chúng ta sẽ không nhìn thấy Tiểu Bạch ư?”. Thần Đồ lắm miệng hỏi, nếu chỉ làm phép ngủ say, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể không nhìn thấy được?

Cố Trường Huyền đứng lặng tại chỗ, lát sau nhẹ giọng nói: “Tiểu Bạch không thể rời khỏi ta”.

Thần Đồ mờ không hiểu, mặc ngày thương rất nhanh trí, nhưng lúc này không thể hiểu được lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền.

Tô Bạch đi ra tìm Cố Trường Huyền, từ xa nghe thấy đoạn đối thoại này, cậu mím môi, không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, chỉ quay về giường nằm, giả vờ ngủ.

Cố Trường Huyền quay lại với Bạch.

Thần Đồ vẫn chần chừ, lát sau, Thần Đỗ níu cánh tay Úc Lũy, nhíu mày nói: “Không đúng, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phép thuật dùng với Tiểu Bạch đều khôngtác dụng kia mà, ta cũng từng dùng chú ngủ mê, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kết quả cậu ta chẳng phản ứng cả”.

Úc Lũy nhìn qua nơi bị Thần Đồ níu, thấp giọng nói: “Chúng ta không thể tiếp xúc với Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng chủ thượng thì thể,vậy chủ thượng cũng sẽ cách làm Bạch ngủ say”.

“Ta còn đang nghĩ ‘không nhìn thấy’ tức thế nào, một người đang yên đang lành, sao tự nhiên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhìn thấy?”. Thần Đồ hoài nghi, mắt to trừng mắt nhỏ với Úc Lũy.

“Có lẽ chủ thượng thi pháp làm chúng ta không nhìn thấy?”. Úc Lũy thấy Thần Đồ nghiêm túc, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phân tích giúp hắn, Thần Đồ lại lắc lắc đầu, “Ta nghĩ không phải”.

Cố Trường Huyền làm phép trên Bạch, rồi hôn lên môi cậu, sau đó đi gặp Tập Lâu.

Sau khi Cố Trường Huyền rời đi thì Bạch mở mắt, cắn môi một lúc, mới đứng lên đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa, cậu biết Cố Trường Huyền chuyện cần làm, nhưng vẫn không chịu nổi xa cách như vậy.

“Trường Huyền…”. Bạch khẽ gọi, giữa chân mày đầy vẻ lạc lõng.

Buổi tối trấn nhỏ không mấy nhộn nhịp, chỉ chỗ này không giờ giới nghiêm, lác đác có vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người đi trên đường, Bạch đi lang thang không mục đích, chỉ cảm thấy xung quanh mình thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiêu điều, trong lòng lại càng trống vắng.

“Ấy!”. Một đạorâu trắng bày sạp bỗng vươn tay cản Bạch, tất nhiên ông ta không thể cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được, Bạch cứ như vậy đi xuyên qua.

“Chờ đã!”. Đạo râu trắng đứng dậy gọi Bạch.

“Có chuyện không?”.Bạch quay đầu lại, lộ ra gương mặt thiếu niên tuyệt sắc.

Đạo sĩ nhìn ngây người, sau đó cảm khái: “Kì quái, thật quái!”.

“Sao vậy?”. Bạch mơ.

“Dương thành quả là một nơi thần kỳ”. Đạo vừa vuốt râu vừa đi quanh Bạch, quan sát nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Mấy ngày trước ta vừa thấy một con quỷ bán hồn du đãng, đã cảm thấy rất thần kỳ rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng công tử đây, trên người ràng còn không một chút hồn phách, làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tồn tại trên thế gian này nhỉ?”.

“Không hồn…không phách…”. Bạch nghi hoặc nhìn tay của mình.

“Đúng vậy, bình thường ai cũng ba hồn sáu phách, chúng sinh Minh giới, cũng đầy đủ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn sáu phách”. Đạo kia lại đánh giá Bạch hai lượt, sau khi không tìm ra kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền từ bỏ nói: “Nhưng trên đời cũng tồn tại thứ gọi con rối gỗ, chỉrối gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không chỉ chạm vào được con chậm chạp không linh hoạt, đâu xuất sắc song như công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử đây”.

Bạch nhíu mày.

Đạo sĩ vẫn nói mãi: “Ta từng đọc trong sách cổ, sách nói ý niệm mạnh mẽ cũng thể tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra con người, chừng nào ý niệm còn thì người đó sống mãi, một khi mất ý niệm thì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng tiêu vong, không biết sự tồn tại của công tử liệu có liên quan đến chuyện này không?”.

Bạch kinh ngạc, trong thoáng chốc, cậu bỗng nhớ tới câu nói của Cố Trường Huyền.

“Tô Bạch, nếu ta không yêu em, trên đời này đã khôngem”.

“Tiểu Bạch không thể rời khỏi ta”.

Đúng ta không thể rời khỏi huynh, vậy nếu huynh rời khỏi ta, thì sẽ thế nào?

Tô Bạch ngồi xổm xuống đất, che miệng lại, không kìm được rơi nước mắt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW