GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43: Nghe lời

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch túm chặt ống tay áo Cố Trường Huyền, trong mắt mờ mịt hơi nước khiến trông cậu vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yếu đuối hơn, cậu thấy Cố Trường Huyền hồi lâu không nói, liền thấp thỏm ngoắc tay Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giọng nói mang theo chút lo lắng: “Có phải ta nói sai rồi không, xin lỗi…”.

Cố Trường Huyền trực tiếp chặn môi Bạch, tay áo hắn vung lên, biến Thần Đồ Đỗ Tử Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang đứng một bên thành khói xanh chuyển đi, sau đó ôm chặt eo Bạch.

Trên đời quá nhiều tình yêu không cách nào dùng lời nói để biểu đạt, vậy không bằng dùng hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động thực tế để chứng minh. Khuôn mặt Cố Trường Huyền cùng dịu dàng, từng chút từng chút một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm sâu sắc thêm nụ hôn này.

Khi Thần Đồ Đỗ Tử Nhân hóa thành hình người thì đã ở ngoài phủ, Thần Đồ ngây ngẩn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc, sau khi phản ứng lại liền tức giận tường: “Không phải đang nói chuyện taÚc Lũy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao? Tại sao tại sao…lại ném ta ra ngoài?”.

“Có lạ đâu, chủ thượng muốn hôn Bạch thôi, hoặc ngài ấy muốn làm một phát ngay tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lương đình hơ”. Đỗ Tử Nhân khoanh tay, lấy bả vai mình đụng bả vai Thần Đồ, nháy mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầy ẩn ý: “Ngươi biết đấy, loại chuyện này, nhất định không thể cho chúng ta xem được”.

“Ngươi thể nghĩ cái khác được không hả!”. Thần Đồ nện một quyền lên tường, hai mắt gần như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phun ra lửa.

“Đừng nóng, đừng nóng”. Đỗ Tử Nhân cách Thần Đồ xa xa, khi cảm thấy y không thể đả thương được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến mình mới thõng tay nói: “Vấn đề bây giờ chẳng phải ngươi phải ngủ với Úc Lũy sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không hề gì, ta sẽ nghĩ cách cho ngươi”.

Đỗ Tử Nhân vỗ ngực son sắt bảo đảm, Thần Đồ thì chỉ muốn đánh hắn: “Ai bảo ta muốn ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với hắn, Đỗ Tử Nhân, sao ngươi lúc nào cũng nghĩ toàn những thứ bẩn thỉu xấu xa thế hả!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“À, vậy ngươi muốn hắn ngủ với ngươi”. Đỗ Tử Nhân nhún vai, đang định chọc thêm hai câu, nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đấm của Thần Đồ đã vung tới.

“Đừng đánh đừng đánh”. Hiện tại pháp lực của Đỗ Tử Nhân bị phong bế, không phải đối thủ của ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả, vậy chỉ đành cầu hòa: “Bây giờ trong phủ cũng không còn ai, chủ thượng Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang bận, trừ ta ra ai thể giúp ngươi? Nào nào, kể ta nghe chuyện về Úc Lũy, giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 các ngươi hiểu lầm gì, vừa nãy ta nghe ngươi nói, ngươi tưởng Úc Lũy thích chủ thượng?”.

“Đúng vậy”. Thần Đồ vừa nghe thấy hai chữ Úc Lũy lại ỉu xìu, cúi thấp đầu nói: “Ta cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Úc Lũy thích chủ thượng, người khác nói cũng không nghe, ngài ấy vừa nói hai câu, hắn liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem như thánh chỉ…”.

“Ta nóiphảiphải não ngươi bị úng không”. Đỗ Tử Nhân đầu Thần Đồ một cái, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như được mùa: “Minh giớiai không nghe chủ thượng?”.

“Cái này cũng đúng, nhưng ta cứ cảm thấy ánh mắt Úc Lũy nhìn chủ thượng không bình thường…”.

“Nói cho cùng đây chẳng qua suy nghĩ chủ quan của ngươi thôi”. Đỗ Tử Nhân phì cười: “Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người chúng ta, ai không kính ngưỡng tôn thờ chủ thượng? Chỉ Úc Lũy bụng dạ ngay thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể hiện rõ ra mặt thôi”.

Thần Đồ vẫn cúi thấp đầu không nói lời nào, dường như bỏ ngoài tai lời Đỗ Tử Nhân, Đỗ Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhân sốt ruột, lại vỗ gáy Thần Đồ một cái, chẹp miệng nói: “Ngươi cũng không nghĩ xem, chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9lão tổ tông của chúng ta, ai sẽ nảy sinh ý nghĩ không an phận với tổ tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của mình chứ? Ta cũng lười mắng ngươi, ngươi nói thử trong đầu ngươi rốt cuộc nghĩ linh tinh cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, tục ngữ câu, làm quan ăn lộc vua, nhưng giả sử ai đó ý đồ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ thượng, sớm chiềuchung góp nhặt từng ngày, vậy chỗ đâu cho Bạch chen chân vào”.

Thần Đồ đã có chút đổi sắc, Đỗ Tử Nhân liền cho thêm một mồi lửa: “Được, ta cũng không nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời nữa, chỉ hỏi ngươi một câu thôi, liệu ngươi nảy sinh ý đồ không an phận với cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ ôngngươi hay không?”.

“Ngươi nói vậy, chúng ta thân là quỷ hồn, đâu ra ông bà?”. Thần Đồ khó hiểu, càng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 càng chệch hướng.

Đỗ Tử Nhân trợn trắng mắt kéo chủ đề lại: “Ý ta là, trong mắt Úc Lũy, chủ thượng chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cha mẹ ruột của hắn, sao hắn dám nghĩ linh tinh, ngươi thực sự nghĩ nhiều rồi”.

“Ngươi nói cũng đúng”. Thần Đồ thở dài một hơi.

“Dù sao ta cũng sống lâu hơn ngươi mấy vạn năm, đương nhiên lời nói ra sẽ lý”. Đỗ Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhân xì một tiếng, rồi lại lắc lắc đầu, hỏi: “Nào, nói ta nghe, các ngươi còn mâu thuẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa?”.

Thần Đồ không gạt Đỗ Tử Nhân: “Hình như Úc Lũy cũng hiểu lầm ta, hắn tưởng ta thích Tiểu Bạch”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Hai người các ngươi hay thật”. Đỗ Tử Nhân cười ra tiếng: “Nhưng mà tại sao?”.

Nói đến đây Thần Đồ liền chút ngại ngùng, y sờ đầu, khuô mặt vốn đỏ như đào mận lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đậm màu hơn: “Cũng tại ta”, Thần Đồ nói: “Khi đó Úc Lũy không để ý đến ta, ta mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh cuộc với hắn, ta không muốn nhượng bộ, sau đó duyên đưa đẩy thế nào, chúng ta liền…cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó cái đó…”.

“Lên giường chứ gì”. Đỗ Tử Nhân quan sát Thần Đồ từ trên xuống dưới, rồi chọc ghẹo: “Nam nam hoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ái thôi mà, phải ngượng đâu?”.

Nhưng Thần Đồ vẫn chút xấu hổ, y che nửa miệng, cúi đầu cười trộm: “Hắn quá ấy ấy rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về sau ta thực sự không nhịn được…”.

“Hiểu, chính quá sung sướng”. Đỗ Tử Nhân ngoáy lỗ tai bĩu môi, một bên phụ họa.

“Sau đó ta liền gọi một tiếng Tiểu Bạch”. Thần Đồ nhăn nhăn nhó nhó, cuối cùng nói ra.

Đỗ Tử Nhân trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn Thần Đồ: “Ngươi bệnh à? Như vậy không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự tìm chết sao?”.

“Haiz, lúc đó chúng ta đang chiến tranh lạnh, sau đó ta không muốn chịu thua hắn, ta liền ta liền…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ vội giải thích.

“Ngươi giải thích với ta cũngích, vẫn nên nghĩ trình bày thế nào với Úc Lũy đi”. Đỗ Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhân rút một cọng cỏ trên bờ tường ngậm vào miệng.

“Nếu ta biết nói thế nào thì còn phải hỏi ngươi sao? Vấn đề bây giờ là, ta sợ ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn làm hòa với hắn, Úc Lũy cũng không tin ấy”. Thần Đồ nôn nóng giậm chân.

“Thực ra ta một cách”. Đỗ Tử Nhân nghiêm túc nhìn Thần Đồ, Thần Đồ tin tưởng, tiến lại hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Cách gì?”.

Đỗ Tử Nhân lại vuốt mặt y một cái, sau khi chấm mút được liền cười hèn mọn: “Hayngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 theo ta đi, phương diện nào của ta cũng tốt, nhất là…phương diện kia”.

Đỗ Tử Nhân lại ăn một đòn của Thần Đồ, hai mắt sưng vù, giờ nhìn lại cũng khá hài hòa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Cố Trường Huyền Bạch vẫn quấn quýt một chỗ, hôn đến mức động tình, Cố Trường Huyền liền ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch đặt lên bàn đá trung tâm lương đình, bàn tay bất chính vào quần áo cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ca ca…”. Tô Bạch thở hổn hển đẩy Cố Trường Huyền, hít sâu hai hơi điều chỉnh hô hấp, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại kéo cổ Cố Trường Huyền, đỏ mặt nói: “Hôn đi…”.

Cố Trường Huyền lại chỉ hôn nhẹ một cái lên mặt cậu, sau đó trán áp trán, dịu dàng kiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 định nói: “Tiểu Bạch, đời này ta sẽ không thương ai khác, chỉ thương ngươi, ngươi đừng sợ”.

Hốc mắt Bạch nóng lên, nước mắt vốn đã kìm lại lúc này không khống chế được rơi xuống, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôm chặt cổ Cố Trường Huyền, vùi vào vai hắn nghẹn ngào: “Huynh đối xử với ta rất tốt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta biết đó ta Bạch trước kia, thực ra ta sợ…sợ huynh nhận nhầm, trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta nói với Thần Đồ, chúng ta chắc chắn sẽ không nhận nhầm, thế nhưng, nhưng đôi khi chính ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng hoài nghi…”.

“Không cần hoài nghi”. Lúc này Cố Trường Huyền dừng lại động tác kiều diễm, rút tay ra khỏi ái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, nâng mặt Bạch, nghiêm túc nói: “Tiểu Bạch, ngươi phải tin ta, ta nói ngươi Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì ngươi chính Bạch, ta nhận ra ngươi, nên muốn yêu ngươi thương ngươi cưng chiều ngươi, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này không thể thay đổi được, ngươi hiểu không?”.

Bạch nghiêm túc gật đầu, nhưng vẫn còn chút buồn bực: “Nhưng mà, thực sự ta không nhớ ra cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì cả, hôm đó nghe Đỗ Tử Nhân kể chuyện trước kia, vẫn khôngấn tượng, còn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy, mình mình trước kia khác biệt rất lớn, như thể không phải một người vậy…”.

“Sao lại không phải một người”. Cố Trường Huyền kiên nhẫn dỗ cậu, từng chút từng chút hoa giải nỗi bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 an của cậu: “Ta chỉ hỏi một câu, Tiểu Bạch, ngươi vẫn thích ta chứ?”.

“Thích”. Bạch trịnh trọng gật gật đầu, không chút gượng gạo, nghiêm túc nói: “Từ lần đầu tiên gặp huynh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta đã rất thích rồi”.

Cố Trường Huyền hôn lên mi tâm Bạch, rồi tách nắm đấm đang siết chặt của cậu, hôn vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bàn tay cậu: “Thực ra đối với ta, ngươi chỉ cần nhớ điều này đủ rồi”.

Mũi Bạch chua xót.

“Thật đấy, Tiểu Bạch, ta không sợ khác, chỉ sợ ngươi không còn thích ta, thích một ca ca khác”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền cười nhẹ, nhưng lại khiến tim người ta đau nhói.

“Ta thích huynh mà, thích huynh nhất”. Tô Bạch vội ngửa đầu giải thích: “Chỉ thích mình huynh thôi”.

Cố Trường Huyền cúi đầu hôn môi Bạch, cười nói: “Ta cũng vậy”.

“Hơn nữa ngươi không hẳn đã quên hết mọi chuyện”. Cố Trường Huyền lấy ngón tay quẹt qua mi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, nói: “Không phải vẫn nhớ ta thích ăn chân vịt kho nấm sao?”.

“Thực sự…thích ăn sao?”. Ánh mắt Bạch tràn ngập mong đợi.

“Cũng không hẳn”. Cố Trường Huyền thấy Tô Bạch đang vui, liền nổi hứng, gạt vạt áo Bạch sang hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên, miệng thì vẫn nghiêm chỉnh nói: “Chỉ là lần buột miệng nói món này ngon, ngươi liền nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9trong lòng, còn bắt ta ăn chân vịt suốt một tháng liền”.

“Ta…trước đây ta còn như vậy sao?”. Tô Bạch mở to mắt, hơi nhếch miệng.

“Đúng vậy, khi đó ta không nỡ nói thật với ngươi, nên đành theo ý ngươi”. Cố Trường Huyền vuốt ve © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 eo Bạch, lưu luyến một chút ở phần xương cụt, khiến Bạch khom lưng cười, bất chợt hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Tiểu Bạch, những chuyện trước đâyngươi không nhớ, nhưng vẫn phải trả”.

Bạch cảm thấy cơn gió lạnh lướt qua da, nơi bị Cố Trường Huyền sờ hơi nhột, liền tránh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kéo lại y phục, thuận miệng hỏi: “Trả, trả cái gì?”.

Cố Trường Huyền ngậm vành tai cậu, trán kế trán cười khẽ: “Trước đây chuyện ta cũng nghe ngươi, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ, có phải ngươi cũng nên nghe ta một lần không?”.

“Ta, vốn luôn nghe huynh mà…”. Tô Bạch rất sợ Cố Trường Huyền không tin, lại bỏ thêm một câu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Huynh nóita cũng nghe hết”.

“Ngoan lắm”. Cố Trường Huyền xoa xoa mặt Bạch, lột y phục Bạch vừa mới kéo lên, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt Tô Bạch mở miệng.

Tô Bạch mờ mịt cắn áo của mình, cậu nhìn xung quanh trống trải, lại nghĩ vềthế của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc này, toàn thân đột nhiên đỏ ửng, Cố Trường Huyền lại ghé vào tai cậu thì thầm: “Cắn chặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không được nhả ra”.

Bạch mở to mắt, ngón tay đang giữ bàn đá siết chặt, Cố Trường Huyền đã thấp người xuống, hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chuỗi nụ hôn trên thể cậu.

“Ưm…”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW