GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: Cùng giường

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch bị dáng vẻ không biết xấu hổ của Cố Trường Huyền làm cho sững sờ, nhưngBạch nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho như vậy, mình cũng vẫn thích huynh ấy.

“Sao không nói gì?”. Hơi rượu bốc lên, khóe mày Cố Trường Huyền đều mang vẻ phóng túng, khuôn mặt hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vốn tuấn cùng, lúc này còn mang theo chút khí, lúc này khiếnBạch không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn thẳng, nuốt một ngụm nước bọt rồi liếc mắt sang chỗ khác.

Nhưng Cố Trường Huyền không buông tha, hỏi tiếp: “Tiểu Bạch, sao không nói chuyện với ca ca?”.

Bàn tay Bạch còn bị người này đặt nơi nào đó, lại bị ép hỏi như vậy, ấm đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế nào mà Bạch lại run rẩy hỏi một câu: “Muốn…muốn dùng tay không…”.

Cố Trường Huyền ngẩn người, sau đó bật cười lớn, hắn thả tay Bạch, sau đó ôm cả người cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào lòng.

Bạch không ý của Cố Trường Huyền, chỉ biết Cố Trường Huyền đang hôn chóc chóc lên môi mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền tưởng đây cũng ám chỉ, cậu xoa môi của mình, mở to mắt nhìn Cố Trường Huyền, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đỏ cả lên, nha nhí nói: “Là muốn…dùng, dùng, dùng…”.

“Dùng cái dùng?”. Cố Trường Huyền thu lại nụ cười, hôn mạnh một cái lên tai Bạch, thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình nói: “Ta làm sao nỡ?”.

Tô Bạch cắn môi, mắt mờ sương, cậu cứ như vậy nhìn Cố Trường Huyền, hơi ấm ức nói: “Vậy…ta cởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quần nhé…”.

Cởi quần…

Cố Trường Huyền bị cậu chọc cười, lại xoa xoa nắn nắn một hồi, sau đó nhướng mày nói: “Nhóc con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết không ít hửm?”.

Bạch sắp bốc cháy rồi, mặctrước đây cậu không thể giao tiếp với mọi người, nhưngsao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những lúc rảnh rỗi cũng sẽ đi lang thang khắp nơi, nhìn nhiều rồi nên cũng thu được chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiến thức…

“Bình thường nhìn ngốc ngốc”. Cố Trường Huyền cảm thán, “Không ngờ lén học trộm mấy thứ này…”.

“Không học”. Bạch ngẩng đầu phản bác, cổ vẫn đỏ ửng, “Còn nữa, ta không ngốc…”.

“Không hả”. Cố Trường Huyền híp mắt, cọ sát ngườiBạch, say hừ một tiếng nói: “Không phải vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi còn định cởi quần à?”.

“Bởi muốn giúp huynh á”. Không biếtBạch xấu hổ hay thực sự tức giận, đấm đá Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền một trận, làm bọt nước xung quanh bắn tung tóe, Cố Trường Huyền chỉ dung túng mỉm cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Ngốc quá”.

“Không ngốc!”. Bạch sắp khóc.

“Ngốc”. Lần này Cố Trường Huyền không chiều theo cậu.

“Không ngốc!”. Bạch đôi co với Cố Trường Huyền.

“Nhóc ngốc”. Cố Trường Huyền cười khẽ.

“Ta, ta…không giúp huynh nữa”.Bạch không nói lại hắn, khóc chít chít bò ra khỏi bể tắm, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền cũng không ngăn lại, chỉ trông chừng phía sau cậu, cười dung túng.

“Ta không giúp huynh thật đấy…”. Bạch vẫn không nhẫn tâm bỏ đi, cậu quay lại nhìn Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giọng nói vừa ngọt vừa êm, ánh mắt ướt át như muốn gợi Cố Trường Huyền mở miệng, nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó giữ cậu lại, kết quả Cố Trường Huyền chỉ chống đầu mỉm cười, dặn dò: “Nhớ lau khô người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thay quần áo sạch rồi hãy đi”.

“Không thay”. Vốn Bạch đang đánh cuộc, sự quan tâm của Cố Trường Huyền lại không thể an ủi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, ngược lại còn khiến cậu tức giận hơn, liền hét lên: “Huynh tự đi giải quyết hu hu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hu…”, sau đó chạy ra ngoài.

Cố Trường Huyền thở dài, giơ tay thi pháp, mặc quần áo sạch choBạch, còn bộ đang mặc trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người Bạch thì rơi vào tay Cố Trường Huyền.

“Tiểu Bạch…”. Cố Trường Huyền cúi đầu ngửi quần áo Bạch, nhớ lại dáng vẻ đỏ mặt mọng nước của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch ban nãy, còn thực sự làm giống như lời Bạch, tự mình giải quyết.

Bạch đứng cửa, tâm trạng hơi chán nản, đúng lúc gặp Thần Đồ đi ngang qua, thấy cậu cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng im không nhúc nhích đó, liền nhặt người về, sau khi về phòng liền rót cho cậu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chén trà.

“Sao thế?”. Thần Đồ cũng tự rót cho mình một chén.

“Huynh ấy không muốn ta”. Bạch thành thật trình bày.

Câu này vốn không dễ hiểu, nếu không nghĩ kĩ, rất thể sẽ hiểu lầm, nhưng không hiểu sao Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ vừa nhìn vẻ xuân tình chưa hết trên mặt Bạch lại hiểu ngay ý của cậu.

“He he, ngài ấy không nọ kia với ngươi hả?”. Thần Đồ sáp lại cười cợt nhả hỏi.

“Ừm”. Trước mặt người khác Bạch rất ít khi xấu hổ, dù lúc này thừa nhận với Thần Đồ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, cậu cũng không đổi sắc mặt.

“He he, ngươi cũng phải hiểu cho ngài ấy chút”. Thần Đồ cười đến thô bỉ, “Không biết ngài ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã lang thangđâu hơn một nghìn năm, giờ cũng vừa xuất hiện trở lại, lẽ phương diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó thoái hóa, không được…”.

Đột nhiên Bạch mở to đôi mắt đen nhánh nhìn Thần Đồ.

Thần Đồ bị Bạch nhìn dựng hết cả lông tơ, liền ý thức được mình không biết giữ miệng, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt đầu nói láo rồi, liền vội vàng bổ sung, nói với Bạch: “Ta nói linh tinh thôi, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng cho thật, cũng đừng nói việc này cho ngài ấy biết đấy, chọc gậy bánh xe ấy mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao cũng không hay lắm, ngài ấy thích những người ngoan ngoãn nghe lời hiểu chuyện, không thích kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không việc cũng thêu dệt đi nói khắp nơi đâu”.

Bạch không nói gì hồi lâu, chỉ nhìn Thần Đồ, mãi đến khi Thần Đồ đứng ngồi không yên, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới cười yếu ớt nói: “Ta đương nhiên không tin những gì ngươi nói, cho ta nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hay không, huynh ấy vẫn sẽ thích ta”.

“Ấy, Tiểu Bạch đừng nóng”. Thần Đòdự cảm xấu, ngăn Bạch không cho cậu đi ra, “Sao ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ cảm thấy ngươi đang tính kế ta nhỉ”.

“Ta sẽ không nói cho huynh ấy biết những ngươi nói”. Bạch lướt qua Thần Đồ rồi đi thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu vẫn không nỡ bỏ Cố Trường Huyền đó một mình, liền quay về phòng tắm.

Cố Trường Huyền đã tắm xong đi ra, đang nằm trên giường, thấy Bạch tới, hắn liền bỏ quyển sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên tay xuống, gọi: “Tiểu Bạch”.

Bạch mấp máy môi, nghĩ thầm, huynh ấy thực sự tự giải quyết sao…

Bạch đột nhiên cảm thấy mình rất dụng, cậu tủi thân bĩu môi, quay đầu lại bỏ đi.

Lần này Cố Trường Huyền trực tiếp ôm người lại, nâng cằm cậu hỏi: “Làm sao?”.

“Không cần huynh quan tâm!”. Tô Bạch gạt tay hắn, hung dữ nhìn.

Cố Trường Huyền chọc chọc phần cằm đầy đặn của cậu, chỉ cảm thấy đến vẻ nóng giận của người yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình cũng dễ thương chết đi được, Bạch lại gạt tay hắn, tiếp tục cáu kỉnh: “Hôm nay huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng ngủ cùng ta!”.

“Thực sự không ngủ cùng ta sao?”.

Bạch giãy khỏi Cố Trường Huyền lại định chạy ra ngoài, Cố Trường Huyền liền kéo tay cậu hỏi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy.

“Tất nhiên thật”. Bạch cố gắng làm mình trông vẻ kiên quyết, cậu còn dẫm đạp lên giày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền, sau đó mới nghiến răng rời đi.

Cố Trường Huyền nghe vậy còn thực sự ngủchỗ khác, Bạch nằm một mình trên giường, trở đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở lại mãi không ngủ được, cậu cắn ngón tay, suy nghĩ hồi lâu mới quyết định dậy đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền.

Lúc này hẳnhuynh ấy đang ngủ rồi ha?

Mình cứ lén lút sang đó, lặng lẽ nằm bên cạnh, nếu hôm sau huynh ấy hỏi, mình liền nói…nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh ấy ôm mình sang…

sao hôm nay huynh ấy cũng uống nhiều mà.

Ý định của Bạch rất tuyệt, mọi chuyện cũng tiến hành thuận lợi, cậu ôm chiếc gối nhỏ của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhẹ nhàng đi sang, rón rén leo lên giường Cố Trường Huyền, nằm xuống bên cạnh Cố Trường Huyền.

Đúng lúc này Cố Trường Huyền tỉnh, hắn hé mắt, đắp chăn cho Cố Trường Huyền, rồi ôm cả người bọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chăn vào lòng, dịu dàng hỏi: “Sao lại qua đây?”.

Bao nhiêu lời đã chuẩn bị sẵn Tô Bạch đều quên mất tiêu, cậu đỏ mắt, nói ra lời trong lòng: “Ta nhớ huynh, huynh không ngủ cùng thì ta không ngủ được”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW