GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Rơi lệ

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Lúc Cố Trường Huyền Bạch đi ra, Chuyển Luân vương mới nghe nói Bạch Tố đã bị Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giết chết, tan thành mây khói, không thể siêu sinh.

Mặt y biến sắc, nhưng Cố Trường Huyền đó, nên đành phải nín nhịn, đợi đến lúc xuống Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới, Cố Trường Huyền thu dẫn hồn phách Dương Thanh Cửu, Chuyển Luân vương mới kéo Bạch sang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên, hỏi: “Ngươi thực sự giết chết Bạch Tố rồi?”.

Bạch gật đầu.

“Nhưng, cậu ta còn mang trên mình Hồng Liên ngiệp hỏa, giờ thân tan hồn nát, e không tìm Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Liên nghiệp hỏa về được rồi”. Chuyển Luân vương sốt sắng nói.

“Ta biết”. Bạch cúi mặt, biểu cảm không rõ.

“Ngươi…”. Chuyển Luân vương trấn tĩnh lại, nhưng vẫn không nhịn được: “Tiểu Bạch, có phải ngươi thực sự quên hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện về Hồng Liên nghiệp hỏa rồi không?”.

Bạch mím môi.

“Năm đó chủ thượng mang theo U Minh quỷ hỏa trong người nên không thể đến gần người khác, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể gần gũi với ngài, hoàn toàn nhờ Hồng Liên nghiệp hỏa”. Chuyển Luân vương có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nóng vội, Cố Trường Huyền bây giờ không khácngười thường, thể tiếp xúc với mọi người, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều hợp hồn thành một thể với Bạch, cộng thêm Địa Diễm bạch hỏa và Phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thiên tử hỏa khắc chế U Minh quỷ hỏa.

Nếu sau này ngài ấy Bạch hồn phách chia lìa, Địa Diễm bạch hỏa Phần Thiên tử hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở về vị trí cũ, thì khó bảo đảm rằng Cố Trường Huyền sẽ không thể tiếp xúc với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khác như trước kia.

Như vậy ngài ấy sẽ không thể gần gũi với Bạch rồi.

Tiểu Diêm vương luôn luôn bình tĩnh hai hôm nay những chuyện này liên tục mất kiểm soát, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không dám tưởng tượng, nếu sau này Cố Trường Huyền Bạch không thể nắm tay nhau, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể đứng nhìn nhau từ xa, vừa nghĩ tới cảnh tượng đó liền cảm thấy buồn bực cùng.

Y đưa tay che mặt, nhắm mắt lặng lẽ thở dài, vốn tưởng rằng hai người họ còn sống đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tránh được ý trời, vượt qua tất cả chông gai, nhưng không ngờ đường còn dài, tương lai vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể biết trước.

Khi xưa cứu Cố Trường Huyền, bọn họ kéo Bạch xuống nước, liệu phải sai lầm hay không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hay giống như câu nói đầy lo âu của Mạnh Bà, trời phạt biến thành tình kiếp, tuy có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bảo toàn tính mạng, nhưng liệu có giữ được một đời vui vẻ cho chủ thượng hay chăng?

“Chuyện Hồng Liên nghiệp hỏa, thực ra ta vẫn chưa quên”. Bạch khẽ nói, Chuyển Luân vương đang day trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngước mắt nhìn cậu.

Bạch nói tiếp: “Nhưng chướng mắt cậu ta, nên giết đi, sai sao?”.

Chuyển Luân vương trân trối, cái người này tính tình tùy tiện, y sớm đã biết, tính cách này không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được Cố Trường Huyền chiều thành, bản tính vốn có. Nhưng Bạch trước đây theo đuổi Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền có đến vạn năm, nếu thể sự dứt khoátkiên trì như vậy, thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại đối xử với Bạch Tố như vậy?

“Có một vị đạo sĩ nói, ta không hồn không phách, cũng không biết thứ gì biến thành”. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch nói lời này mắt lại ươn ướt, cậu chút thẫn thờ: “Khi đó ta chưa hiểu lắm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau khi biết chuyện của Tiểu Lục Dương Thanh Cửu, ta cũng hơi hơi hiểu ra rồi”.

“Ngươi…”.

“Ta đã từng nói sẽ không quên Trường Huyền, nhưng sau đó vẫn không thể nhớ được”. Bạch nhấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay lên lau khóe mắt, tiếp tục nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy huynh ấy ta đã muốn hôn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôm huynh ấy, lẽ hồn phách dẫn dắt, chứ không phải ta nhớ huynh ấy”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Tiểu Bạch…”. Chuyển Luân vương muốn an ủi cậu, nhưng nhất thời chẳng nói ra lời.

“Nhưng tình cảm của ta với huynh ấy trước nay chưa từng thay đổi”. Bạch nhếch môi, gắng gượng nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một nụ cười, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi xuống, cậu vừa lấy tay lau nước mắt, vừa nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với Chuyển Luân vương: “Cho ký ức xưa kia, hay hồn phách của ta đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên người huynh ấy, ta vẫn thích huynh ấy được”.

“Ngươi đã biết rồi”. Chuyển Luân vương cười khổ một tiếng.

“Cũng dễ đoán thôi, dường như ta không thoải máiđâu, huynh ấy cũng cảm nhận được, ta đau huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy cũng đau, ta buồn huynh ấy cũng biết, thậm chí là…”. Bạch khóc đến mức khuôn mặt trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nõn biến thành đỏ bừng, thậm chỉ khi mình sung sướng huynh ấy cũng biết tâm của mình, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tầng chướng ngại tâm khiến huynh ấy chưa từng cùng mình làm đến bước cuối cùng…

“Mặc chuyện trước kia ta không thể nhớ lại hết, nhưng thực ra ta biết cả,điều ta nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chắc Trường Huyền không muốn cho ta biết những điều này”.

Tiểu Diêm vương than thở: “Ngươi còn chưa hỏi ngài ấy, sao biết ngài ấy nghĩ như vậy?”.

“Huynh ấy cảm nhận được tâm trạng của ta, ta cũng cảm nhận được ý nghĩ của huynh ấy”. Tô Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước mắt như mưa, càng lau càng ướt nhòe nhoẹt: “Huynh ấy chỉ hy vọng ta không biết gì, mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngày vui vẻ theo sau huynh ấy, ngọt ngào gọi ca ca, huynh ấy muốn ta mỗi ngày ưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vô lo, tươi cười như một đứa trẻ, thực ra ta cũng muốn thế, cả ngày bám theo huynh ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài làm nũng huynh ấy ra thì chẳng làm khác nữa, ta cũng muốn mình mãi mãi hồn nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để huynh ấy không phải lo lắng cho ta…”.

Chuyển Luân vương nghe vậy lòng chua xót, khóe mắt cũng ướt theo.

Tô Bạch thở nhẹ một hơi, nói tiếp: “Ta hiểu Trường Huyền, Dương Thanh Cửu tán đi hồn phách chính mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến Tiểu Lục lấy lại trọn vẹn hồn phách, không chừng huynh ấy cũng nhen nhóm ý định này, đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc thư thả, huynh ấy nhất định sẽ xa gần hỏi ta, muốn sống như người bình thường hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không, hỏi ta nếu không huynh ấy ta thể một mình sống tiếp hay không. Thế những nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không huynh ấy, ta không thể sống một mình được, khi ta sắp chết huynh ấy cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dũng khí sống, tiểu Diêm vương, ngươi không biết những năm tháng tu tiên, ta chăm chỉ khổ luyện, vất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vả chịu đựng, tất cả dựa vào niềm tin của ta với huynh ấy. Ta sợ ta không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được như Tiểu Lục trăn trở mấy kiếp chờ đợi một người, trước khihuynh ấy mỗi ngày không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gặp huynh ấy, cũng chẳng cảm giác gì, nhưng sau khi huynh ấy đến bên ta, mới biết cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9gọi thói quen khó bỏ, ta đã không cách nào rời xa huynh ấy, không thể nào chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đựng được cuộc sống không huynh ấy”.

“Vì vậy…”. Chuyển Luân vương nắm tay thành quyền, che trước mũi, một lúc sau mới lên tiếng: “Vì vậy ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không muốn lấy lại hồn phách của mình, chỉ muốn ở bên ngài ấy như bây giờ, ít nhất còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn thấy ngài ấy, ôm ngài ấy, còn nếu tách hồn thì chắc chẳng được như vậy nữa, phải không?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bạch gật đầu, nước mắt theo động tác đó mà rơi xuống, cậu cắn môi, nức nở vài tiếng, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giải thích: “Giờ không còn Hồng Liên nghiệp hỏa rồi, sau khi tách hồn ta và huynh ấy đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ổn, chỉ sợ cũng chẳng gần gũi nhau điợc, nhưng việc này chắc huynh ấy cũng nghĩ đến, vì vậy…vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do này, huynh ấy cũng sẽ không nghĩ đến chuyện tách hồn nữa, không dùng cách của Dương Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cửu trả hồn lại cho ta…”.

Chuyển Luân vương lắc đầu, cũng khóc theo Bạch, còn khóc ra tiếng: “Tiểu Bạch, ngươi sợ chủ thượng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỏ ngươi, muốn yên ổn như bây giờ, cảm thấy thế này cũng tốt, không muốn tách hồn với ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy. Thế nhưng chủ thượng ngày ngày đều lo lắng bất an, bởingươi bây giờ không ổn định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không chừng lúc nào biến mất không hay, chỉ ngưng tụ bảy hồn sáu phách của ngươi, khiến người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như trước, ngài ấy mới yên tâm”.

“Ta không có dũng khí, ta không dám…”. Tô Bạch suy sụp khóc thành tiếng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW