GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59: Quá khứ

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch chạy hai bước lại dừng lại, bởicậu trông thấy, bốn phía cành liễu vươn ra, từng chùm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoa nở rộ ở đầu cành. Hai người giữa ánh sáng đỏ rực tựa sát vào nhau, làm nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẻ ảm đạm của thiên địa vạn vật.

Thần Đồ chạy tới nơi, thở không ra hơi nói: “Tiểu Bạch, ngươi sao lại không đi nữa? Đứng đây làm…gì…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thần Đồ nói xong cũng ngây người, bởiy nhìn theo ánh mắt Thần Đồ, hai ngươi đang ôm nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không phải ai khác, chính bản thân Tô Bạch, cùng với Cố Trường Huyền.

“Ta hoa mắt sao?”. Thần Đồ dụi dụi mắt.

“Có lẽ vậy…”. GiọngBạch nhẹ cùng, dường như sợ làm phiền hai người kia, cậu thấy Tô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch kia mỉm cười hôn Cố Trường Huyền, nghiêng đầu nói đó.

Đây không phải cảnh tượng bịa đặt, đây là chuyện thực sự xảy ra,Bạch, đã nhớ lại.

Cảnh tượng dừng lại ở đoạn hai người hôn nhau, sau đó thế giới tựa như bị xé rách toang, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đất dưới chân bắt đầu rung chuyển xoay tròn, giữa trời và đất cũng bắt đầu xoay chuyển, sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trắng xóa lại vây quanh BạchThần Đồ một lần nữa.

Lúc nhìn cảnh tượng trước mắt, đã một nơi khác.

Lúc này Thần Đồ đã khá rõ ràng: “Vậy những chúng ta thấy ban này đều ảo ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đúng không?”.

“Ừm”. Bạch gật đầu đáp.

Cảnh tượng trước mắtcon đường Hoàng Tuyền Minh giới, Bạch đứng trước mặt Cố Trường Huyền, ngửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu nói với Cố Trường Huyền: “Ngươi đã cứu ta, ta nên báo đáp ngươi thế nào đây?”.

Bạch không nghe được Cố Trường Huyền nói gì, chỉ nghe thấy bản thân trong ảo cảnh cười khẽ, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ta lấy thân báo đáp được không?”.

Nói xong liền kéo vạt áo Cố Trường Huyền, kiễng chân hôn lên Cố Trường Huyền một cái.

Thần Đồ không dám nhìn tiếp che mắt, chỉ Bạch líu lưỡi nói: “Ngươi ngươi ngươi…lưu manh sàm sỡ”.

“Nhưng mà…”. Bạch mỉm cười, nghiêm túc nói: “Nhưng mà Trường Huyền thích ta như vậy…”.

Thần Đồ bị lời này làm cho nghẹn họng, sau đó bối rối hỏi: “Cảnh này thật sự xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hay dựng lên?”.

“Cho đến lúc này vẫn thật”.Bạch nói.

Sau đó Thần Đồ cùng Bạch ngắm những cảnh tượng ngọt ngào này, đều hồi ức của Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền Bạch, nhưng mấy cảnh tiếp theo, nhân vật chính không Bạch nữa.

Chỉ Cố Trường Huyền khoanh tay đứng đó, hỏi Mạnhđứng phía sau: “Trời phạt sắp tới, mệnh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không còn dài, phải làm sao để sống tiếp?”.

Mạnh đáp: “Chỉ cầnmột người chịu trời phạt thay ngài, thay ngài gánh tội, thì ngài có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếp tục sống trên thế gian”.

“Ai thể chịu phạt thay ta?”. Cố Trường Huyền lại hỏi.

Mạnh nói: “Người thân thiết với ngài trên đời này, do đó, trước hết phải khiến một người yêu ngài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở thành một cặp với người đó”.

Cố Trường Huyền nói: “Được”.

Cảnh tượng tiếp theo chuyển đến ngày trời phạt, khi đó lốc xoáy nổi lên bốn phía, cát baytrời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Giang cuồn cuộn, Hoàng nổi sóng, không thấy bầu trời.

Cố Trường Huyền hôn lên mặt Tô Bạch một cái, nói với cậu: “Xin lỗi, Tiểu Bạch”.

Dứt lời liền cậu vào trong vòng xoáy.

Sương trắng lại tràn ngập, Thần Đồ chứng kiến từ đầu đến cuối đã lệ rơi đầy mặt, lẩm bẩm nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Sao thể như vậy…”.

Lúc này sương trắng tan hết, hai người cuối cùng cũng thoát ra khỏi ảo cảnh, Bạch ngước mắt nhìn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Long Trạm đã đứng trước mặt cậu.

Trong mắt Long Trạm mang theo tia sáng, run giọng hỏi Bạch: “Quá khứ ngươi đã thấy rồi, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiểu rồi chứ, Tiểu Bạch, ngươi còn muốn bên hắn sao?”.

Bạch cười nhẹ, ánh mắt nhìn Long Trạm mang theo vẻ giễu cợt.

Long Trạm giật mình lùi lại, hỏi Tô Bạch: “Ngươi không tin? Nhưng ngươi đã tận mắt nhìn thấy rồi kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mà? Tất cả cảnh tượng trong đó đều tái hiện lại chân thực quá khứ, ngươi…”.

“Ta không tin”. Bạch nghiêng đầu, nở nụ cười khiến người ta vừa thương vừa giận, nói: “Mắt thấy chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chắc thật. Ta chỉ tin trái tim của chính mình”.

“Tiểu Bạch, ngươi!”. Long Trạm hoàn toàn tuyệt vọng.

“Nhưng cũng cảm ơn ngươi, đã cho ta thấy quá khứ”.

Bạch đã nhớ lại tất cả.

Cậu nhớ lại từng mảnh nhỏ ức giữa cậu Cố Trường Huyền, nhớ tới lời Chuyển Luân vương từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Tiểu Bạch, ngươi đừng trách chủ thượng, chuyện của hai người năm đó, một tay ta tác hợp”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Khi đó chủ thượng một lòng muốn chết, Mạnh nói chỉ khi nào khiến chủ thượng động lòng thì ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới cam tâm tình nguyện lại thế gian. Đúng lúc phụ ta tính ra ngươingười định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mệnh của chủ thượng…”.

Lúc Bạch nghe lời này mắt chút đỏ, cậu mang giọng mũi hỏi Chuyển Luân vương: “Ta tưởng huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy thích ta cơ, tiểu Diêm vương, huynh ấy không thể lại ta sai, không thể, tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống ta sao?”.

“Xin lỗi, Tiểu Bạch, thật sự xin lỗi…”. Chuyển Luân vương không kìm được nghẹn ngào: “Ngài ấy nguyện ý sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếp ngươi, nhưng ngàu ấy không muốn thấy ngươi mìnhchết. vậy Tiểu Bạch,ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sai, ta không nên tác hợp hai người, bây giờ ngươi nên rút lui an toàn, đừng ép chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa, đừng nói những thứ ngu ngốc như cùng ngài ấy vĩnh viễn bên nhau”.

“Nói cái gì tahuynh ấy chết?”.Bạch kinh ngạc.

Tiểu Diêm vương ngước mắt, đôi mắt trước nay luôn thông tuệ giờ trở nên trống rỗng, khóe mắt y vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lệ, ánh nhìn thương xót: “Ngươi biết ta có thể nhìn thấy tương lai mà, Tiểu Bạch, lần ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từng nhìn qua ngươi, trông thấy cảnh tượng sau này…”.

Tiểu Diêm vương dừng một chút, rồi mới tiếp tục hỏi Tô Bạch: “Ngươi vẫn nguyện ýbên chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chứ?”.

Tô Bạch trầm mặc trong chốc lát, khi ngẩng mặt lên ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hết, cậu đáp: “Ta nguyện ý”.

Bạch đi tìm Cố Trường Huyền, Cố Trường Huyền cố che giấu tất cả thâm tình, cũng không thể giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được bi thương nơi đáy mắt.

Bạch đi tới ôm hắn, nói từng câu từng chữ với hắn: “Đừng đẩy ta ra xa, Trường Huyền, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nay ta đến để nói với huynh, huynh đừng sợ, ta cũng không sợ, chúng ta không phải sợ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gọi trời phạt đó, ít nhất trước khi đến, chúng ta vẫn còn thời gian yêu nhau”.

“Trường Huyền, chosau này xảy ra chuyện gì, ta cũng vẫn sẽ bên huynh, huynh sống, thì ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống, huynh chết, ta cũng chết. Ta nghĩ chắc huynh cũng giống vậy. Cho nên…đừng cảm thấy có lỗi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta. Nếumột ngày ta thực sự chết huynh, thì huynh chết theo ta được rồi, tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại, chúng ta nhất định phải cạnh nhau”.

“Trường Huyền, huynh đừng bỏ mặc ta đừng không thương ta, ta không sợ chết cũng không sợ trời phạt, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ sợ điều đó thôi, xin huynh…”.

Về sau hai người quả thực đã trải qua năm tháng rất dài, yêu nhau gắn với nhau rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất nhiều năm, ngày trời phạt hôm đó, Cố Trường Huyền nuốt lời, hắn không tuân theo lời hứa để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch cùng chết, hắn nhốtBạchMinh giới, không để cậu gặp nguy hiểm bị thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn muốnBạch sống khỏe mạnh.

Nhưng ý trời trêu ngươi, người Cố Trường Huyền tính toán đủ đường phải bảo vệ tốt, vẫn thay hắn đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một đạo trời phạt cuối cùng.

Thân xác Tô Bạch đã bị hủy, hồn phách cũng sắp tiêu tan, Cố Trường Huyền cuối cùng không thể chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi, trong một thoáng điên cuồng, đã tụ hồn phách của Bạch lên người mình.

Nhưng nghịch thiên cải mệnh không dễ dàng, cho hùng mạnh như Cố Trường Huyền, cũng không thể lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thừa nhận hồn phách của hai người. Vậy liền dừng chân tại dưới gốc gây hợp hoan trên núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Vân Lưu ấy, điều dưỡng liền một mạch một ngàn năm.

“Tiểu Bạch!”. Giọng nói lo lắng của Cố Trường Huyền truyền đến, kéo tâm trí Bạch về với thực tại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Cậu xoay người nhìn khuôn mặt tuấn mỹ đó, bỗng nhiên hai mắt đẫm lệ.

Thì ra huynh vẫn luôn bên ta.

trong một ngàn năm ấy khi ta còn thức, không hồn phách, những tưởng mình đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phiêu bạt trên thế gian suốt này, huynh vẫn vên ta.

Ta thường hay dựa vào gốc cây hợp hoan đó chìm vào giấc ngủ, thường trú dưới bóng râm của tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cây, thậm chí còn tâm sự với không biết bao nhiêu điều.

thì ra, huynh vẫn luôn đó.

“Trường Huyền”. Tô Bạch cất tiếng gọi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW