GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8: Cưỡi ngựa

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Cố Trường Huyền nói sẽ dạyBạch cưỡi ngựa, thực ra chỉ cùng hắn ngồi cùng một con, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó vòng tay quanh Bạch, bên tai cậu nói một chút về kỹ thuật cưỡi ngựa cần nhớ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hơi thở ướt át vờn quanh taiBạch, Bạch chỉ cảm thấy nửa người trên mềm nhũn, đến ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thức cũng trở nên hồ, còn về Cố Trường Huyền nói cái gì, Bạch một chữ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhớ.

môi người này lại cứ dán lên tai cậu, Cố Trường Huyền gần như ngậm cả vành tai nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhắn của cậu, sau đó rầm rì: “Những điều ta vừa nói, Tiểu Bạch nhớ chưa?”.

Vành tai vốn đã đỏ hồng của Bạch nháy mắt càng thẫm màu hơn, dường như thể nhỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 máu, toàn thân cậu run rẩy, đầu váng chân mềm, mất thăng bằng suýt ngã rơi xuống ngựa.

May mà Cố Trường Huyền vươn tay vớt được tiểu mỹ nhân.

“Sao bất cẩn vậy?”. Cố Trường Huyền nhướng mày hỏi, giữa hai chân mày toànvẻ sung sướng.

Bạch day day lỗ tai hơi ngứa, nghiêm túc nghĩ nghĩ, sau đó quay đầu nói với Cố Trường Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phía sau: “Ca ca, không phải ta bất cẩn, hình như là tại huynh cứ dán lên tai ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện, cho nên mới…”.

Mới suýt nữa thì ngã xuống.

Bạch nói thẳng như vậy, cũng không biết khiêu khích chỗ nào trong lòng nam nhân, hắn đột nhiên cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trầm thấp, tiếng cười qua tai Bạch, lọt vào tim cậu,Bạch cảm thấy trái tim hơi ngứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngáy, liền gãi hai cái trên ngực.

Lúc này Cố Trường Huyền liền vòng tay quanh Bạch thật chặt, sau đó hôn mạnh một cái lên tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu.

Con ngựa đỏ thẫm bên dưới bỗng tung dài một tiếng, Bạch không sợ ngã từ trên lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngựa xuống, cậu quay lại nhìn Cố Trường Huyền, trong đôi mắt to chớp chớp ẩn hiện sự kinh ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mong chờ.

Cố Trường Huyền lại tỏ vẻ chưa hề xảy ra chuyện gì, sau khi chế ngự con ngựa, hắn liền đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dây cương vào tay Bạch, vây Bạch trong lòng mình, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa tập trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Tiểu Bạch ngoan, nào, ca ca ca dạy ngươi cưỡi ngựa”.

Nhưng vừa rồi còn đang hôn ta mà,Bạch bĩu môi, cảm thấy hơi ấm ức, thế là liền vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay túm vạt áo Cố Trường Huyền, nói thẳng: “Nhưng ta không muốn học cưỡi ngựa nữa, ta muốn huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hôn ta”.

Cố Trường Huyền lại cười ra tiếng, hắn ấn Bạch vào lòng, để lưng thiếu niên dựa sát vào ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, hắn hôn vành tai thiếu niên, giọng nói vừa sung sướng lại vừa mang chút hỏng: “Ca ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa dạy ngươi cưỡi ngựa vừa hôn ngươi được không?”.

Thần Đồ vừa nghe câu này xong suýt nữa ngã xuống từ trên lưng ngựa, không biết vì sao, thứ hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra trong đầu y lúc đó lại màn xuân cung đồ từng nhìn lén trước đây, Thần Đồ hốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoảng lắc đầu, sạch những hình ảnh không tốt kia ra khỏi đầu, sau đó siết chặt cương ngựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để ngựa của mình đi chậm lại.

Mặc chẳng hiểu sao chỉ cần lắc mình một cái thể đến nơi cần đến, vậy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người kia vẫn phải cưỡi ngựa, nhưng không quan tâm đi bằng gì, tóm lạimình vẫn nên cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai người kia xa một chút mới tốt.

Hoàng hôn buông xuống, nhóm người Cố Trường Huyền đến một trấn nhỏ, Bạch thấy hơi buồn ngủ, ngáp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái sau đó hồ ngủ thiếp đi.

“Cuối cùng cùng lên trấn rồi, ha ha ha”. Thần Đồ từ đằng sau đuổi tới nơi nhảy xuống ngựa, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch mắt khép hờ, còn không biết sống chết gọi cậu: “Ây, Tiểu Bạch, lên trấn rồi, ngươi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ứ…”.

Cố Trường Huyền nhấc tay thi pháp, chặn miệng Thần Đồ, sau đó cẩn thận ôm Bạch xuống ngựa, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhàng nói: “Buồn ngủ thì ngủ một lát đi”.

“Ưm a ~”. Bạch nghe Cố Trường Huyền nói vậy liền yên tâm, thế là dựa vào ngực hắn ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luôn.

Cố Trường Huyền tìm một nhà trọ, thu xếp xong xuôi cho Bạch đang say ngủ rồi mới gọi Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ tới, giải trừ phép thuật cho y, trực tiếp phân phó: “Ngươi đến Dương thành trước đi”.

“Rõ”. Thần Đồ lập tức tuân lệnh, nhưng vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Nhưngtại sao?”.

“Ta thể cảm nhận được, oán khí của con ly quỷ Dương thành đang tăng thêm, e rằng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hại mạng người, vậy cho ngươi đi trước bảo vệ dân chúng”. Cố Trường Huyền lãnh đạm nói.

“Vậy, ngài không đi sao?”. Thần Đồ lắm miệng hỏi.

“Dù sao cũng phải đợi Tiểu Bạch chơi cho đã rồi tính”. Vẻ mặt vốn lạnh lùng thờ ơ của Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền trở nên dịu dàng hẳn đi, chẳng mấy khi hắn tâm trạng tốt như lúc này, phất tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áo nhưng không biến Thần Đồ thành một luồng khói xanh, chỉ nói: “Đi nhanh lên”.

“Rõ”. Thần Đồ đi được hai bước lại vòng trở lại, do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn mở miệng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Hay ta gọi Úc Lũy đến cho ngài? Ngài dù sao cũng vừa mới tỉnh lại,tìm Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạchbôn ba vất vả dặm trường, nếu lúc này ngoại tộc xâm phạm…”.

Cố Trường Huyền lạnh lùng liếc mắt nhìn Thần Đồ. Lúc này Thần Đồ lại không thức thời ngậm miệng, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại còn tiếp tục lải nhải không ngừng: “Hiện tại thời điểm thân thể ngài suy yếu, bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể không có người, hay ta gọi Quỷ đế bốn phương đến cho ngài?”.

Không biếtphải Thần Đồ nói quá lớn tiếng hay không, nói chung Bạch đã tỉnh ngủ, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bước đi lệt xệt, thò đầu ra từ trong phòng, vừa dụi mắt vừa màng gọi Cố Trường Huyền: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ca ca”.

Ngón tay Cố Trường Huyền khẽ động, Thần Đồ lại biến thành một luồng khói xanh tiêu biến, hắn sải bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới ôm Bạch vào lòng, dỗ: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”.

“Tại đói”.Bạch ngượng ngùng xoa xoa bụng, sau đó nhìn về nơi Thần Đồ biến mất, lẩm bẩm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Y lại biến mất rồi”.

Kogi: Các bạn có thể tìm hiểu thêm về 2 vị môn thần, Thần Đồ và Úc Lũy tại đây.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW